Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Anh , liệu ổn không ? Con Tằm Bảo Bảo này nhìn hơi tà môn đó.”
Tên lùn có Tiểu Thổ Lang bị húc bay đến hai lần, để lại cho hắn bóng ma tâm lý.
“Hừ, thằng ngu này, tinh linh mới bồi dưỡng một hai tháng mà có biểu hiện như vậy, coi như không tệ... nhưng chỉ đến thế thôi... chung quy cũng chỉ là một đám chim non còn chưa thấy máu.”
Bọ Ngựa Gỗ chưa ra tay ngay.
Liên tiếp giải quyết mấy con tinh linh, nó cũng tiêu hao không ít thể lực.
Nó đang tìm cơ hội ra tay.
Tên cao lớn cũng đang tính toán thời gian.
Núi Thanh Phong khá hẻo lánh, nhưng trong năm phút, bọn họ buộc phải rời đi.
Nếu không,
Ai mà biết có Ngự Linh Sư chính thức nào quanh đây không.
Bọ Ngựa Gỗ dù mạnh, nhưng gặp tinh linh cấp nhập môn thì cũng chẳng đỡ nổi một chiêu.
Tằm Bảo Bảo không cho đối phương thời gian nghỉ ngơi, kêu “Cổ Lỗ” rồi lao thẳng lên.
Cái thân hình tròn vo lại mang theo khí thế còn hung mãnh hơn cả Tiểu Tượng Thạch.
“Vòng qua, tấn công từ bên cạnh.”
Tên cao ra lệnh.
Bọ Ngựa Gỗ giống như đối phó với Tiểu Tượng Thạch lúc trước, thân hình vòng qua bên hông, dùng hai chi trước như dao chém xuống.
Nhưng Tằm Bảo Bảo linh hoạt hơn Tiểu Tượng Thạch nhiều!
Nhóc ta lập tức bẻ cua, trước khi lưỡi dao cong của Bọ Ngựa Gỗ chém xuống, đã đâm sầm vào nó.
Bịch!
Cái thân nhỏ của Bọ Ngựa Gỗ bị húc bay, đập vào thân cây, cả cái cây rung lắc liên hồi.
Tằm Bảo Bảo không cần chỉ lệnh, tự hiểu phải thừa thắng xông lên, không cho Bọ Ngựa Gỗ cơ hội nghỉ.
Tên cao quát lớn: “Tàn ảnh thân!!”
Bóng Bọ Ngựa Gỗ chớp một cái, trở nên mờ mờ ảo ảo.
Bốp!
Tằm Bảo Bảo đâm thẳng vào, nhưng bóng Bọ Ngựa Gỗ như bong bóng vỡ tan.
Nó phanh gấp, nhưng vẫn bốp một cái đâm mạnh vào thân cây.
Ngay lúc đó,
Bọ Ngựa Gỗ lao ra từ bụi cỏ gần đó, hai chi trước như lưỡi cong phát sáng lục ngọc.
Tốc độ đột nhiên tăng vọt, mang theo tiếng gió!
Tuyệt kỹ – [Chém]!
“Bên trái, né ra!”
Tằm Bảo Bảo run một cái, không ngoái đầu mà lăn về bên phải .
Soạt!
Lưỡi dao xanh ngọc rạch qua, để lại vết dài gần một mét trên đất bùn.
Không xa, hai tên huấn luyện sư xã hội hít sâu một hơi lạnh.
Nếu vừa rồi Bọ Ngựa Gỗ dùng chiêu đó, tinh linh của bọn họ tiêu chắc.
Không cứu được đâu.
Tim bọn họ đều thót lại.
Bọ Ngựa Gỗ xoay người, phía sau nó, hai đôi cánh trong suốt rung nhẹ, tăng tốc độ ,nhấc chân khỏi mặt đất rồi đạp xuống lướt nhanh.
Hai lưỡi dao cong lại chém tới.
Nhanh thật!
Tốc độ của Tằm Bảo Bảo không bằng Bọ Ngựa Gỗ.
Nhưng nó lấy lại phong độ rất nhanh.
Xung quanh ngưng tụ vô số hạt sáng màu xanh nhạt, dùng tốc độ khi sử dụng [Đột Kích] để lần nữa né khỏi đòn đánh của Bọ Ngựa Gỗ.
Tô Hạo tập trung tinh thần.
Chỉ thấy cái bóng xanh đậm liên tục lao qua lao lại.
Chỉ cần sơ suất, Tằm Bảo Bảo sẽ bị chém trúng.
Chi trước sắc bén của Bọ Ngựa Gỗ cộng thêm xung lực tốc độ, với cái lá chắn khi sử dụng [Đột Kích] của Tằm Bảo Bảo, chắc chắn chẳng chống đỡ được bao nhiêu.
Khóe miệng tên cao hơi cong lên.
Chiêu [Đột Kích] của Tằm Bảo Bảo kéo dài được bao lâu? Linh lực còn duy trì được mấy giây?
So sánh mà nói,
Bọ Ngựa Gỗ đang chiếm thế chủ động, lại còn ít tốn sức hơn!
Cục diện có lợi cho hắn!
“Cơ hội tới rồi, tung chiêu [Chém]!”
Bọ Ngựa Gỗ lao vút đi, vòng nửa vòng ra sau lưng Tằm Bảo Bảo, đuổi sát nó khi đang [Đột Kích].
Chi trước lại phát sáng lục ngọc.
Hai mắt nó nhìn chằm chằm thân thể tròn trĩnh màu vàng nhạt kia.
“Xong rồi!”
Cách vài trăm mét, trong rừng núi, một người đàn ông trung niên mặc áo gi-lê xanh lục nhíu mày:
“Chiêu [Đột Kích] này có điểm yếu rõ ràng, đó là thiếu linh hoạt. Giờ Bọ Ngựa Gỗ đã đoán ra được quỹ đạo [Đột Kích] của Tằm Bảo Bảo, một khi đòn chém giáng xuống, Tằm Bảo Bảo chỉ có thể miễn cưỡng bẻ cua, chắc chắn không né nổi.”
“Trừ phi dừng [Đột Kích], tán đi xung lực, với sự linh hoạt của Tằm Bảo Bảo thì còn có thể tránh được chiêu đó.”
“Nhưng, đó cũng là chết chậm mà thôi, Bọ Ngựa Gỗ sẽ không cho Tằm Bảo Bảo cơ hội [Đột Kích] lại, khác biệt chỉ là vùng vẫy được bao lâu.”
Nói rồi, ông lại lắc đầu:
“Mới tháng Mười, tinh linh của học sinh lớp 12 mà làm được đến vậy, cũng đã rất tốt rồi. Lão Phan, chuẩn bị ra tay đi.”
Người đàn ông trung niên khác mặc gi-lê xanh lục nói:
“Chờ chút, thằng nhóc kia còn rất bình tĩnh, biết đâu có con bài tẩy.”
Ông bổ sung thêm:
“Đao Diệp Võ Sĩ của tôi đang theo dõi, sẽ không có nguy hiểm.”
“Trận chiến sinh tử thật sự như này rất hiếm, biết đâu năm nay An Thành chúng ta có thể xuất hiện một thiên tài Ngự Linh Sư thật sự.”
Hai người này đều là Ngự Linh Sư chính thức của Công hội Ngự Linh Sư An Thành.
Không lâu trước, vừa lần ra một vài dấu vết của hai tên tội phạm truy nã.
Lần theo tới đây.
Thì lại thấy một trận chiến khiến họ có chút bất ngờ.
Không xa chỗ lão Phan, có một con thằn lằn màu xanh cao ngang người đang đứng.
Đao Diệp Võ Sĩ, tiến hóa từ Đao Diệp Tích.
Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm phía dưới.
Sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Vù~
Gió lướt qua, tóc bay nhẹ.
Tô Hạo không chớp mắt.
Thấy cái bóng xanh đen sắp tiếp cận Tằm Bảo Bảo, chuẩn bị ra đòn.
“Chính là lúc này, dùng chiêu đó!”
Thế [Đột Kích] của Tằm Bảo Bảo đột ngột tản đi, mất đi lực linh lực bao bọc thân thể lao thẳng, nó linh hoạt nghiêng người né qua, hiểm hiểm tránh được đòn chém của Bọ Ngựa Gỗ.
Bọ Ngựa Gỗ lập tức quay người, lại lao đến.
“Cổ Lỗ!!!!!”
Tằm Bảo Bảo gầm lên, một làn sóng vô hình lan rộng ra ngoài.
Bọ Ngựa Gỗ bị khựng lại, chi trước khẽ run.
Ngay lúc đó,
Vô số hạt sáng xanh nhạt tản ra lại tụ lại nhanh chóng.
Tằm Bảo Bảo bị bao phủ trong làn sáng xanh mờ mịt.
Không cần gia tốc, cả thân thể như đạn pháo lao đi.
Bốp!
Bọ Ngựa Gỗ bị hất văng lên cao, gào lên đau đớn.
Chi trước, cánh, cả thân thể đều bị đâm đến vặn vẹo.
Bị ném lên không rồi rơi mạnh xuống đất.
Nó giãy giụa, không thể đứng dậy.
Ngẩng đầu, chỉ thấy thân thể mập mạp màu vàng nhạt đang phóng to trong tầm mắt.
Bịch!
Tằm Bảo Bảo bật nhảy thật cao, rồi lấy mông ngồi xuống người Bọ Ngựa Gỗ.
Dựa vào thân hình ngày càng phình ngang của mình, nó đè Bọ Ngựa Gỗ đến ngất luôn.
Bụi đất tung mù.
Tô Hạo nhìn về phía hai tên tội phạm truy nã.
“Kết thúc rồi.”
“Cái gì! Không thể nào!”
Chú áo gi-lê xanh trợn mắt, nhìn Tằm Bảo Bảo đã xóa bỏ thế [Đột Kích], nhưng lại không có dấu hiệu nào, đột ngột lao ra ngoài.
Trong mắt toàn là kinh ngạc.
“Chiêu [Đột Kích] rõ ràng cần tích lực, còn phải có tốc độ nhất định mới thi triển được tuyệt chiêu [Đột Kích]! Con Tằm Bảo Bảo này là sao chứ!”
“Có lẽ là chưa hoàn toàn gỡ bỏ xung lực, tương đương với trong lúc đang [Đột Kích] thì cưỡng ép dừng lại một đoạn thời gian.”
Lão Phan nói, nét mặt cũng đầy kinh ngạc:
“Nói Tằm Bảo Bảo làm thế nào không bằng hỏi thằng nhóc lớp 12 kia đã thiết kế ra chiêu đó như thế nào. Nó chỉ là Ngự Linh Sư tập sự mà thôi!”
“…Chẳng lẽ là đệ tử của môn phái nào đó?”
“Lão Phan, ông thấy nếu ta dựa theo hướng này, có thể cải tiến được chiêu tương tự không?”
“Ông nằm mơ à! Nếu tuyệt chiêu cải tiến mà dễ bắt chước vậy, thì mấy môn phái và Ngự Linh Sư cao cấp cũng đâu giữ được làm chiêu độc nhất.”
“Ờ ha.”