Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thí sinh bước ra mặc đồng phục trường Phụ Trung, cùng đi theo bên cạnh cậu ta có hai con tinh linh.
Một con là Tiểu Thạch Tượng, và một con... Châu Chấu Lá Khô.
Con Châu Chấu Lá Khô này dài bằng cánh tay người trưởng thành, toàn thân có màu vàng úa như lá rụng, nó ẩn mình trong đống lá khô, hoàn cảnh trong rừng chính là lớp ngụy trang tốt nhất của nó.
Nhưng trong mắt Tô Hạo, ở vị trí đứng của nó lại hiện lên dữ liệu của Châu Chấu Lá Khô.
【Tinh linh: Châu Chấu Lá Khô】
【Thuộc tính: Mộc】
【Linh lực: 134 (trạng thái cực hạn)】
【Huấn luyện đặc biệt: Huấn luyện bật nhảy chân sau; huấn luyện tốc độ bay…】
【Giới thiệu: Ta không phải lá khô, ta là một con châu chấu!】
【Dữ liệu khác: lược đi】
Dữ liệu của con Châu Chấu Lá Khô này, hôm qua hắn đã xem qua rồi.
Nhận ra tinh linh, Tô Hạo cũng liền biết được, người va vào mình là ai.
“Học sinh giỏi của Phụ Trung, đồng thời cũng được liệt vào danh sách tuyển thủ hạt giống... Cố Minh Duệ.”
“Cậu là... Tô Hạo của Nhất Trung An Thành.”
Cố Minh Duệ nhìn thấy Tằm Bảo Bảo và Tiểu Hỏa Oa, trong mắt thoáng hiện ra một tia e dè.
Nhưng không đến mức sợ.
Dù sao Tô Hạo cũng là nhân vật khó đối phó chỉ đứng sau nhóm hạt giống.
Tiểu Hỏa Oa lại còn khắc chế tinh linh chủ lực của hắn – Châu Chấu Lá Khô.
Nếu có thể hạ Tô Hạo mà không tổn thất thì tốt, nhưng nếu tinh linh bị thương, thì bất lợi cho các trận chiến sau.
Cố Minh Duệ tạm thời không muốn khai chiến với loại thí sinh cỡ Tô Hạo.
Thế là hắn lên tiếng:
“Cậu tự rút lui, hay để tôi tiễn cậu đi?”
Tô Hạo: “???”
Trung tâm giám sát của Khu rừng nguyên thủy, tọa lạc ở sâu bên trong khu rừng rộng lớn, nơi này đồng thời cũng là đích đến mà các thí sinh kỳ thi liên trường cần phải tới.
Khi kỳ thi liên trường đang diễn ra sôi nổi, một phần trọng tài và các Ngự Linh Sứ dẫn đội, đã được trực thăng đưa đến, hoặc tự cưỡi tinh linh bay tới trước.
Trong màn hình giám sát,
Có thí sinh bị tinh linh hoang dã tập kích, hoặc gặp phải giao chiến bất ngờ, có người hoảng loạn bỏ chạy, cũng có thí sinh bị lạc mất tinh linh của mình.
Thiên vương Chu Vệ Bình, các trọng tài là Ngự Linh Sư, thầy cô các trường, cùng nhân viên trung tâm giám sát, đều đang dõi theo.
Chu Vệ Bình thỉnh thoảng bình luận vài câu:
“Chưa tới ba tiếng, đã có gần 10% thí sinh bị loại.”
Một vị trọng tài lắc đầu.
Thí sinh bị loại có ở khắp các trường.
Phụ Trung và Nhất Trung vì số lượng đông, bị loại cũng nhiều.
Thầy cô các trường không ngừng tìm kiếm học sinh mình phụ trách trên màn hình giám sát.
Mỗi lần thấy học sinh quen bị loại, đều tiếc nuối thở dài.
“Bạn Lâm Văn không nên bị loại ở đây, vẫn là thiếu năng lực quan sát, một hơi lao vào vòng vây tinh linh hoang dã.”
Cô Trần lắc đầu, bỗng nhìn thấy một màn hình:
“Đó là... Tô Hạo.”
Là học sinh được Nhất Trung An Thành họ gửi gắm kỳ vọng lớn, vừa nói ra, thầy Cố, huấn luyện viên Hùng cùng những người khác đều nhìn sang.
Trên màn hình,
Tô Hạo dẫn Tằm Bảo Bảo và Tiểu Hỏa Oa một đường bình định.
“Dù có vẻ hơi liều, nhưng với thí sinh có thực lực, làm vậy ngược lại còn tiết kiệm sức lực.”
Cô Trần tán thưởng nói.
“Không tồi, phản ứng rất nhanh, vừa rồi pha xử lý tình huống Xà Dây Leo mai phục làm rất tốt.”
Huấn luyện viên Hùng nói, rồi đột nhiên ánh mắt ngưng lại, nói với nhân viên phía trước:
“Màn hình số 55, phóng to chút.”
“Đó là?” Cô Trần cũng nhìn qua:
“Một trong những tuyển thủ hạt giống – Cố Minh Duệ? Lại đụng phải Tô Hạo!”
Tuy “tuyển thủ hạt giống” chỉ là một bảng xếp hạng thí sinh do học sinh tự tổng hợp, nhưng thông tin bên trong rất đầy đủ.
Không chỉ giáo viên dẫn đội các trường nghiên cứu kỹ càng, ngay cả Thiên Vương Chu Vệ Bình cũng từng khen ngợi “rất khá”.
Trong đó:
Cố Minh Duệ xếp trong top 10, còn Tô Hạo nằm ở khu vực từ hạng 10 đến 20.
Linh lực của Châu Chấu Lá Khô, cùng Tiểu Thạch Tượng của Cố Minh Duệ đều đã gần mức cực hạn, còn Tô Hạo chỉ có mỗi Tằm Bảo Bảo đạt cực hạn.
Theo phân tích của tư liệu tình báo, chênh lệch giữa hai người không nhỏ.
“Vận khí quá kém rồi.” Cô Trần nói.
Thầy Cố gật đầu:
“Giờ chỉ mong Tô Hạo có thể rút lui không bị thương... đổi lại là tôi, cũng chưa chắc đã dễ mà đánh nhau được... ơ?”
Một quả cầu lửa khổng lồ rơi xuống, Châu Chấu Lá Khô hoảng sợ bay lên, phần cánh bị cháy xém chút ít.
Cố Minh Duệ không dám tin.
Rõ ràng cậu ta ở thế yếu, sao dám ra tay, lại còn quyết đoán như vậy, thậm chí còn phát hiện chỗ nấp của Châu Chấu Lá Khô!
Tổng hợp các dữ kiện lại, Cố Minh Duệ cho rằng Tô Hạo muốn đánh lén để giải quyết chủ lực của hắn.
Nhưng cậu ta đã thất bại!
“Cậu sẽ phải trả giá vì điều này!”
Ngay lúc nói câu đấy, trong đầu Cố Minh Duệ hiện ra hàng loạt thông tin về Tằm Bảo Bảo và Tiểu Hỏa Oa.
Kỹ năng am hiểu, tuyệt chiêu sở trường.
Ví dụ như Tiểu Hỏa Oa, cần chú ý là tuyệt chiêu Hỏa Cầu, còn Hỏa Diễm Trảo tuy cũng là chiêu hệ Hỏa, nhưng không thể đánh trúng Châu Chấu Lá Khô thiên về tốc độ.
Mà tốc độ, chính là ưu thế lớn nhất của hắn.
“Di chuyển, tìm cơ hội dùng Cánh Cắt Gió!”
Cố Minh Duệ ra lệnh.
Châu Chấu Lá Khô lướt qua, lúc ẩn lúc hiện.
Tốc độ vượt xa Tiểu Hỏa Oa.
Tiểu Thạch Tượng thì bảo vệ trước người Cố Minh Duệ.
Lúc này,
Châu Chấu Lá Khô lao ra từ một góc hiểm, đôi cánh mở ra, như lưỡi dao sắc bén quét qua.
Tiểu Hỏa Oa sợ đến mức vỗ cánh bay vút lên, may mắn tránh được.
Châu Chấu Lá Khô lao vào khu rừng phía bên kia.
Một thân ảnh màu vàng nhạt đuổi theo.
“Đột Kích!”
Tằm Bảo Bảo nhảy cao, lao vào Châu Chấu Lá Khô, nhưng lúc này Châu Chấu Lá Khô lại tăng tốc, khiến Tằm Bảo Bảo lao hụt.
“Cánh của Châu Chấu Lá Khô tôi đã được đặc huấn, Tiểu Hỏa Oa còn không đuổi kịp, Tằm Bảo Bảo nhà cậu lấy gì mà đuổi?”
Cố Minh Duệ lui về sau hai bước, giữ khoảng cách an toàn.
Cứ kéo dài như thế, sẽ đánh bại được hai con tinh linh của Tô Hạo.
Ngay lúc này,
Hắn nghe thấy Tô Hạo ra lệnh lần nữa:
“Đuổi theo, Nhả Tơ.”
Còn dám đuổi?
Khoan đã, Nhả Tơ?
Tằm Bảo Bảo đang từ không trung rơi xuống, bỗng phun ra tơ trắng, bám dính vào một cây đại thụ, dùng sức kéo bật nó tới trước mặt Châu Chấu Lá Khô.
Quanh người sáng lên ánh màu xanh lục nhàn nhạt, đâm tới Châu Chấu Lá Khô.
“Tật Phong!”
“Ngự Linh: Gia Tốc!”
Tốc độ của Châu Chấu Lá Khô như một cơn gió, không ngừng lẩn qua rừng cây.
Nhưng thân hình như mèo vàng của Tằm Bảo Bảo, tốc độ lại nhanh hơn, từng sợi tơ bám vào cây, kết nối liền mạch, liên tục đuổi theo, khiến Châu Chấu Lá Khô trở tay không kịp.
“Sao có thể, nó lại học được Nhả Tơ! Còn thuần thục đến vậy!
Rõ ràng là tuyệt chiêu mà rất nhiều tinh linh sơ cấp còn chưa chắc học được!”
Con Tằm Bảo Bảo này... không đúng, Ngự Linh Sư của nó đã làm cách nào!
Hơn nữa, tại sao trong tình báo phiên bản điện tử lại không ghi chú điều này!!
Trung tâm giám sát,
Một giáo viên Phụ Trung cũng vừa thấy được cảnh này, càng dễ nhận ra điểm mấu chốt, không khỏi trợn to mắt:
“Con Tằm Bảo Bảo này không chỉ học được Nhả Tơ, còn có thể vừa giữ trạng thái Đột Kích vừa vận dụng chiêu Nhả Tơ, khả năng khống chế linh lực thật sự bất phàm!
Hơn nữa, Tằm Bảo Bảo quá linh hoạt, phản ứng nhanh nhạy, chắc chắn đã trải qua vô số lần rèn luyện… Châu Chấu Lá Khô của Cố Minh Duệ, hoàn toàn bị áp chế!
Thực lực của Tô Hạo ở An Thành, lại vượt xa cả những gì ghi trong tình báo!!”