Chương 128: Lại bị lộ rồi! Bà chủ của toà nhà Tinh Quang
Kỷ Sơ Tinh không phải đang nói đùa. Nói xong, cô cầm thẻ bạch kim của mình, quẹt vào thang máy chuyên dụng có quyền truy cập đặc biệt “tít” một cái, rồi trực tiếp đưa mọi người lên tầng cao nhất.\n\n\nBa người còn lại hoàn toàn ngơ ngác như những con chim cút, không nhận ra điểm khác thường này.\n\n\nCho dù không phải là người chơi piano chuyên nghiệp, họ cũng từng nghe qua danh tiếng của cây đàn piano Tinh Nguyệt tại tòa nhà Tinh Quang. Rất nhiều nghệ sĩ piano nổi tiếng của Trung Quốc từng biểu diễn ở đây, các ngôi sao thần tượng cũng từng biểu diễn ở đây, thậm chí cả Ôn Lê Minh cũng đã từng đến biểu diễn.\n\n\nCây đàn đó quá đẹp, khi âm thanh của nó vang lên, kết hợp với hiệu ứng ánh sáng trên sân khấu, trông như một buổi hòa nhạc giữa dải ngân hà.\n\n\nCó phải Kỷ Thần đang đùa không?\n\n\nTriệu Phi Phi, Chu Tư Học và Chúc Lâm Lâm bước vào thang máy đi lên tầng cao nhất, đôi chân họ run rẩy.\n\n\nChẳng lẽ họ lại có cơ hội nhìn thấy cây đàn piano Tinh Nguyệt?\n\n\nĐúng là khoảnh khắc đáng nhớ trong đời!\n\n\nKỷ Sơ Tinh thì vô cùng bình thản, cây đàn piano Tinh Nguyệt vốn dĩ được đặt trong phòng hòa nhạc trên tầng cao nhất của tòa nhà Tinh Quang. Buổi hòa nhạc công khai hàng tháng đã kết thúc ba ngày trước, trong tháng tới, cây đàn piano Tinh Nguyệt sẽ không được đem ra trình diễn công khai nữa, trừ khi có người sẵn sàng trả mức phí thuê là năm ngàn vạn mỗi giờ để tổ chức một buổi biểu diễn.\n\n\nNhưng tòa nhà Tinh Quang chưa chắc đã cho thuê.\n\n\nVừa bước ra khỏi thang máy, những người đang đợi bên ngoài liền cung kính tiến lên: \"Kỷ tiểu thư.\"\n\n\nKỷ Sơ Tinh gật đầu: “Tôi dẫn bạn đến xem một chút.”\n\n\nTriệu Phi Phi, Chu Tư Học, Chúc Lâm Lâm giống như ba con chim cút, cẩn thận bước theo sau lưng Kỷ Sơ Tinh, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.\n\n\nWow! Kỷ Thần đúng là Kỷ Thần, nhìn bước đi trong tòa nhà Tinh Quang mà cứ như đang đi dạo trong nhà mình vậy.\n\n\nKhông hiểu sao lại có cảm giác như tòa nhà Tinh Quang này là của Kỷ Thần vậy.\n\n\nKhông ai dám lên tiếng, cũng không ai dám hỏi, chỉ đưa mắt nhìn xung quanh.\n\n\nNgười chịu trách nhiệm đón tiếp Kỷ Sơ Tinh là Tiếu Phó Tổng của tòa nhà Tinh Quang, hiện tại ông ấy đang là người chính chịu trách nhiệm quản lý và điều hành tòa nhà Tinh Quang.\n\n\nÔng ấy vốn là người của Uý Hành Chu, nên tất nhiên biết việc Uý Hành Chu đã tặng tòa nhà Tinh Quang này cho Kỷ Sơ Tinh.\n\n\nLúc này, ông ấy tận tâm tận lực dẫn bốn người vào phòng hòa nhạc. Cây đàn piano Tinh Nguyệt đang yên tĩnh đặt trong một góc của phòng hòa nhạc, dưới ánh đèn chiếu vào thân đàn, phát ra ánh sáng lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời, khiến Triệu Phi Phi, Chu Tư Học và Chúc Lâm Lâm không thể bước đi nổi, đứng yên tại chỗ, ngưỡng mộ mà thốt lên một tiếng “Wow” đầy tôn kính.\n\n\nCho đến khi ngón tay của Kỷ Sơ Tinh khẽ gõ vài phím đàn, một âm thanh êm ái vang lên, lập tức kéo ba người trở về thực tại.\n\n\nTiếng đàn đó khiến cả da đầu họ đều tê dại.\n\n\nKỷ Sơ Tinh nói với Chúc Lâm Lâm: “Thử đi, xem có thể thích nghi được không. Nếu không có vấn đề gì, ngày mai có thể chuyển vào phòng tập, lúc thi đấu thì dùng cây đàn này để biểu diễn.”\n\n\nBa cái đầu lập tức quay phắt nhìn Kỷ Sơ Tinh.\n\n\nĐây chính là “một cây đàn piano để tham gia thi đấu nghệ thuật” mà Kỷ Thần nói sao!?\n\n\nKhông ngờ lại là cây đàn piano Tinh Nguyệt!\n\n\nKỷ Thần, sao cô lại nói cứ như là thuê một cây đàn bất kỳ trong cửa hàng đàn piano vậy?\n\n\n\nChúc Lâm Lâm run rẩy, có dám nói không được không? Cô ấy dám nói không được sao?\n\n\nNhất định là được chứ!\n\n\nCô ấy chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình có thể chơi trên cây đàn piano Tinh Nguyệt này. Cô ấy còn từng nghĩ rằng nếu sau này học piano thành tài, trở thành một nghệ sĩ lớn, cô ấy sẽ đến tòa nhà Tinh Quang biểu diễn một lần!\n\n\nĐây là ước mơ cả đời của cô ấy, cũng là một trong những mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời cô ấy.\n\n\nChẳng lẽ năm 18 tuổi cô ấy đã có thể thực hiện được ước mơ rồi sao?\n\n\nChúc Lâm Lâm hào hứng ngồi xuống, với thái độ kính cẩn vô cùng, chuẩn bị bắt đầu chơi. Nhưng đột nhiên, cửa phòng hòa nhạc bị đẩy mở.\n\n\nMấy người đều nghe thấy tiếng và nhìn sang.\n\n\nKhông ngờ lại là Triệu Nhạc Nhiên bước vào, cùng với một người phụ nữ mặc đồng phục đi vào theo.\n\n\nNhìn thấy Kỷ Sơ Tinh và Triệu Phi Phi, Triệu Nhạc Nhiên thoáng sững sờ một chút, sau đó phản ứng lại ngay, giận dữ hỏi: \"Sao các người lại ở đây? Đây là chỗ mà các người có thể tùy tiện tới sao?\"\n\n\nCô ta quay đầu nhìn người phụ nữ đi cùng, sắc mặt không mấy dễ chịu: \"Quản lý Trần, chuyện này là thế nào? Không phải cô đã nói với tôi rằng cây đàn piano Tinh Nguyệt đã cho tôi mượn rồi sao? Tại sao ba người này lại xuất hiện ở đây?\"\n\n\nQuản lý Trần cũng hoàn toàn mơ hồ, không ngờ rằng trong sảnh biểu diễn lại có người, nhưng khi bà ta nhìn sang một người đứng bên cạnh, tuy không có cảm giác tồn tại mạnh mẽ nhưng lại không thể coi thường, sắc mặt bà ta dần trở nên tái nhợt.\n\n\n\"Triệu tiểu thư...\"\n\n\nBà ta muốn nhắc nhở Triệu Nhạc Nhiên rằng Tiếu Phó Tổng đang ở đây, bà ta không có tư cách để lên tiếng.\n\n\nNhưng rõ ràng Triệu Nhạc Nhiên không nhận ra Tiếu Phó Tổng, thậm chí còn không thèm liếc nhìn một cái.\n\n\nBa của cô ta đã nói rồi, đã thỏa thuận xong với tòa nhà Tinh Quang, sau này cô ta sẽ đến đây tập đàn, dù sao thì tháng này tòa nhà Tinh Quang cũng không có buổi biểu diễn công khai nào, cây đàn piano Tinh Nguyệt bị bỏ không, đến lúc biểu diễn thì mượn cây đàn này đem về trường.\n\n\nTrước đây bị Triệu Phi Phi chèn ép, bây giờ cô ta đang vội vàng tìm lại thể diện.\n\n\nVì thế, cô ta lạnh lùng nhìn Triệu Phi Phi, nhếch cằm lên nói: \"Ba tôi đã thỏa thuận xong với người phụ trách tòa nhà Tinh Quang rồi, tháng này cây đàn piano Tinh Nguyệt là của tôi, Phi Phi, biết điều thì mau rời khỏi đây đi, tôi không muốn phải đuổi chị ra ngoài.\"\n\n\n\"Đừng tưởng chị có thẻ hội viên bạch kim là có thể muốn làm gì thì làm. Cây đàn piano Tinh Nguyệt không phải thứ mà chị có thể động vào.\"\n\n\nNói xong, dường như nghĩ đến điều gì, khóe môi Triệu Nhạc Nhiên nở một nụ cười ác ý: \"Hay là, chẳng lẽ chị còn muốn đánh đàn piano sao? Nhiều năm không chơi như vậy, chị còn nhớ nổi mấy bài nhạc không? Ồ đúng rồi, tay của chị, có thể đánh nổi nửa bài không đây?\"\n\n\nVừa dứt lời, Chu Tư Học và Chúc Lâm Lâm đồng loạt nhìn về phía Triệu Phi Phi.\n\n\nChị Phi chẳng lẽ biết chơi piano sao?\n\n\nSắc mặt Triệu Phi Phi rất khó coi.\n\n\nTrước năm 15 tuổi, cô ấy từng chơi piano, thậm chí còn có thiên phú rất cao, thầy dạy piano của Nhạc viện Pháp từng đích thân đến Nam Thành, mời cô ấy sang Nhạc viện châu Âu học tập, muốn trọng điểm bồi dưỡng cô ấy.\n\n\nBa cô ấy nói rằng, sinh nhật năm mười lăm tuổi sẽ đặt trước buổi biểu diễn bằng đàn piano Tinh Nguyệt tại tòa nhà Tinh Quang cho cô ấy.\n\n\nNhưng cô ấy đã không kịp chờ đến sinh nhật năm mười lăm tuổi ấy, vì một tai nạn mà tay cô ấy bị thương, piano cần kỹ thuật ngón tay linh hoạt, từ đó trở đi, cô ấy không thể chơi piano nữa.\n\n\nNgay cả chơi game, vì lực tay và tốc độ phản ứng của ngón tay mà cô ấy cũng chậm hơn người khác.\n\n\nNhưng chưa từng có ai biết về chuyện này, Triệu Phi Phi cũng chưa từng chủ động nhắc đến. Cô ấy không phải người sẽ than vãn, sớm đã chôn chặt những cảm xúc này vào sâu trong lòng, cứ tưởng rằng đã che giấu hoàn hảo, nhưng giờ đây đột nhiên bị Triệu Nhạc Nhiên nói ra, những gì mà cô ấy đã cố che giấu suốt bao năm như bị xé toạc ra, để lộ ra vết thương đau đớn đến tận xương tủy.\n\n\nTriệu Phi Phi đứng yên không nhúc nhích, siết chặt nắm tay.\n\n\nBất ngờ, có ai đó nhẹ nhàng vỗ vào vai cô ấy.\n\n\nKỷ Sơ Tinh đứng ngay sau lưng cô ấy, ánh mắt nhìn thẳng vào Triệu Nhạc Nhiên: \"Ai cho phép cô ta vào đây?\"\n\n\nCô hỏi Tiếu Phó Tổng, người đã dẫn bốn người họ vào lúc nãy.\n\n\nLúc này, trên mặt Phó Tổng đổ đầy mồ hôi lạnh, giận dữ nhìn Quản lý Trần: \"Cô làm cái gì vậy?\"\n\n\nQuản lý Trần là một trong những quản lý bán hàng của tòa nhà Tinh Quang, bà ta đã biết chuyện không ổn ngay khi phát hiện ra Tiếu Phó Tổng đang ở đây. Bà ta còn chưa kịp mở miệng nói gì thì đã nghe thấy cô gái vừa lên tiếng lúc nãy, ánh mắt sáng rực rỡ nhìn bà ta: \"Sao tôi lại không biết từ khi nào mà tòa nhà Tinh Quang lại do nhị tiểu thư nhà họ Triệu quyết định?\"\n\n\nTriệu Nhạc Nhiên rất bực bội với Kỷ Sơ Tinh, không nhịn được mà bật lại: \"Chẳng lẽ do cô quyết định sao? Cô nhìn xem đây là nơi nào, có phải chỗ mà cô muốn đến thì đến được không?\"\n\n\nCô ta quay sang hỏi người phụ nữ đứng bên cạnh: \"Quản lý Trần, cô không coi nhà họ Triệu Nam Thành chúng tôi ra gì sao? Người này có tư cách gì mà đứng ở đây? Tôi chưa từng thấy người này trong giới nhà giàu Nam Thành bao giờ.\"\n\n\n\"Im ngay!\" Phó Tổng thật sự bị sự ngu ngốc của Triệu Nhạc Nhiên làm cho tức giận.\n\n\nÔng ấy bất mãn nhìn Quản lý Trần: \"Cô sao lại dẫn bất kỳ ai vào đây như vậy? Đưa vào đây cũng thôi đi, còn dám va chạm với bà chủ, còn không mau xin lỗi bà chủ đi!\"