Chu Tư Học cắn chặt môi, không thể thốt nên lời.\n\n\nChỉ sau hai giờ, bài đăng trên diễn đàn đã bùng nổ, số bình luận đã lên tới vài nghìn. Toàn bộ Nhất Trung Nam Thành, ba khối cộng lại cũng chỉ khoảng hai nghìn người, có thể tưởng tượng được mức độ quan tâm lớn thế nào.\n\n\nHơn nữa, phần lớn các bình luận đều rất khó nghe.\n\n\n\"Dám làm nhưng lại không dám thừa nhận, ai biết Kỷ Sơ Tinh với bọn bên kia có chuyện gì mờ ám, dẫn đến việc họ tìm đến chúng ta để xả giận?\"\n\n\n“Lâu như vậy rồi mà không thấy cậu ta ra giải thích lấy một câu, loại người này sớm muộn gì cũng phải cút khỏi Nhất Trung Nam Thành thôi”\n\n\n\"Tôi thật sự rất sợ hãi, ở chung trường với loại người này, không biết lần sau sẽ gây rắc rối gì nữa và ai sẽ bị liên lụy một cách vô cớ.\"\n\n\n\"Tôi nghe nói Kỷ Sơ Tinh có mối quan hệ mờ ám với mấy tay đầu gấu ở trường kỹ thuật, trời ạ, mới bao nhiêu tuổi mà đã như vậy, đúng là không biết xấu hổ!\"\n\n\n...\n\n\nTrên không gian ảo, không phải sử dụng tên thật thì dù nói gì cũng không cần phải chịu trách nhiệm, cũng chẳng biết ai là người đứng sau những lời này.\n\n\nCó thể chỉ là những \"anh hùng bàn phím\", hoặc có thể là những cô gái ngoan ngoãn lễ phép hay quý ông lịch lãm hàng ngày vẫn hay gặp.\n\n\nMặc dù Triệu Phi Phi vừa rồi đã chiến đấu hăng hái trên diễn đàn, dùng sức lực một mình cãi lại cả diễn đàn, khiến không ít người phải rút lui.\n\n\nNhưng giờ nhìn thấy những lời này, cô ấy vẫn rất tức giận.\n\n\nCô ấy không kiềm chế được nữa, móc điện thoại ra, tiếp tục chiến đấu.\n\n\n\"Nói bậy nói bạ, một đám cặn bã nấp sau mạng ảo, có giỏi thì dùng tên thật mà nói đi, bịa đặt về Kỷ Thần của tôi, ai biết được có phải các người đã làm gì rồi đổ thừa cho người khác!\"\n\n\n\"Nếu không có Kỷ Thần của tôi, không biết các người lớp tinh anh đã bị đánh thành cái gì rồi!\"\n\n\n\"Ai biết có phải các người tự gây chuyện với người ta, rồi đổ hết tội lỗi cho Kỷ Thần của tôi!\"\n\n\nPhản bác lại Triệu Phi Phi cũng rất nhanh chóng.\n\n\n\"Kỷ Thần? Cười chết mất thôi, Kỷ Sơ Tinh cô ta có tư cách gì?\"\n\n\n\"Học sinh lớp tinh anh có phẩm chất cao nhất, làm sao có thể gây rắc rối với người ngoài, nếu lớp tinh anh gây chuyện trước, tôi ăn phân ngay lập tức!\"\n\n\nTriệu Phi Phi tức đến phát cười, quay sang Kỷ Sơ Tinh nói: \"Kỷ Thần! Đợi mà xem họ ăn phân!\"\n\n\nKỷ Sơ Tinh vỗ vai cô ấy, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: \"Đừng bận tâm, không cần tức giận với những kẻ đầu óc ngu si.\"\n\n\nCách nói điềm nhiên như ông cụ này, khiến Triệu Phi Phi không muốn cười cũng không được.\n\n\nLúc này vẫn là giờ nghỉ trưa, chỉ có lớp mười sáu là ồn ào náo nhiệt hơn một chút.\n\n\nKỷ Sơ Tinh trở về chỗ ngồi, lấy ra chiếc máy tính nhỏ vừa lắp ráp xong từ trong ba lô.\n\n\nTriệu Phi Phi và Ngô Hạo còn chưa kịp nhìn rõ trên màn hình có gì thì đã thấy Kỷ Sơ Tinh thao tác vài bước, rồi mở ra một đoạn video giám sát.\n\n\nMọi người đều ngơ ngác.\n\n\nChẳng phải đây là đoạn video của người trong lớp tinh anh bị đánh sao?\n\n\nNgô Hạo vỗ đầu: \"Kỷ Thần, cậu có video sao! Sao không nói sớm chứ!\"\n\n\nNhưng trong đầu Ngô Hạo vẫn chưa kịp hiểu ra Kỷ Thần lấy video này từ đâu.\n\n\nKỷ Sơ Tinh nhún vai, thành thật nói: \"Cũng không nghĩ họ lại dám khoe sự ngu dốt của mình đến thế.\"\n\n\nXem xong video, Triệu Phi Phi đập bàn cười điên cuồng: \"Tôi muốn xem họ có dám ăn phân hay không!\"\n\n\nSau khi chuyển video cho Ngô Hạo, Kỷ Sơ Tinh liền gục xuống bàn, ngủ ngay lập tức.\n\n\nHơi thở nhẹ nhàng, trông rất ngoan ngoãn.\n\n\nNhưng ánh mắt của Lục Hành lại có chút phức tạp.\n\n\nAnh ta không giống tên ngốc Ngô Hạo hay Triệu Phi Phi vô tư, mà anh ta nhìn ra ngay rằng Kỷ Sơ Tinh đã xâm nhập hệ thống giám sát bên ngoài trường để lấy video này.\n\n\nVì vậy, Kỷ Thần, quả thật là rất \"thần thánh\" sao?\n\n\nBuổi trưa, trên diễn đàn vẫn đang náo nhiệt.\n\n\nMặc dù Triệu Phi Phi đã có video, nhưng chưa vội đăng lên ngay.\n\n\nPhản đòn thì phải đợi đúng thời điểm.\n\n\nSau câu \"nếu lớp tinh anh gây chuyện trước, tôi ăn phân ngay lập tức\", hàng loạt bình luận tương tự nối tiếp theo, gần trăm cái.\n\n\nTriệu Phi Phi càng đọc càng vui, thậm chí còn kích động thêm nhiều bình luận tương tự, cầm điện thoại cười như một kẻ ngốc.\n\n\nHai giờ rưỡi chiều, tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên.\n\n\nVì sự việc lớn như vậy xảy ra trên mạng trường, chủ nhiệm lớp tinh anh là Lưu Tú Bình nhanh chóng xông vào lớp mười sáu: \"Kỷ Sơ Tinh, đi cùng tôi đến phòng hiệu trưởng!\"\n\n\nKỷ Sơ Tinh đang ngái ngủ, nằm ườn trên ghế không hiểu chuyện gì, một lọn tóc ngố trên đầu nghiêng nghiêng, rõ ràng là tâm trạng không được tốt lắm.\n\n\nTriệu Phi Phi rất chu đáo đeo tai nghe chống ồn cho Kỷ Sơ Tinh, sau đó không kiên nhẫn liếc nhìn Lưu Tú Bình: \"Nói nghe này, cô Lưu, cô đâu phải giáo viên chủ nhiệm của lớp em, cũng chẳng phải lãnh đạo trường, gọi Kỷ thần của chúng em vào văn phòng làm gì? Phòng hiệu trưởng là nhà của cô à?\"\n\n\nLưu Tú Bình bị nói móc, mặt xanh lè: \"Ai dạy em nói chuyện với giáo viên như thế hả! Triệu Phi Phi, cho dù em không phải học sinh của tôi, tôi cũng có thể khiến nhà trường đuổi học em!\"\n\n\nTriệu Phi Phi tỏ vẻ phóng đại: \"Ôi sợ quá, nhưng em khuyên cô trước tiên nên xem diễn đàn của lớp cô xem họ phát trực tiếp cảnh ăn phân đi.\"\n\n\nLưu Tú Bình từng chứng kiến Triệu Phi Phi và Lục Hành kiêu ngạo, biết rằng gia thế của hai người này không đơn giản, nhưng bà ta vẫn rất coi thường kiểu người như họ.\n\n\nKhông ngờ trước mặt nhiều người như vậy, họ lại dám không nể mặt bà ta chút nào!\n\n\nLúc này, Lục Hành cũng lười nhác dựa vào ghế: \"Cô Lưu, khuyên cô nên xem trước bài đăng mới nhất trên diễn đàn, giải quyết chuyện của lớp cô trước rồi hãy tìm người khác gây rối.\"\n\n\nLưu Tú Bình tức đến nỗi ngực phập phồng, nhìn quanh mọi người trong phòng: \"Hai người đừng tưởng nhà có tiền thì có thể làm gì tùy ý, tôi nói cho hai người biết, mấy người cũng chỉ là đám rác rưởi có tiền mà thôi!\"\n\n\nCâu nói này hoàn toàn khiến cả lớp mười sáu tức giận.\n\n\nKhông phải ai cũng dám mạnh miệng như Lục Hành và Triệu Phi Phi.\n\n\nHọ chỉ có thể tức giận nhìn Lưu Tú Bình.\n\n\nKỷ Sơ Tinh nhai rộp một miếng kẹo sữa, từ từ đứng dậy: \"Cô nói tới chúng em à? Cô nghĩ mình là ai?\"\n\n\nGiọng của cô gái nhẹ nhàng, không phải là nói khoác, nhưng câu nói này như một cái tát mạnh vào mặt Lưu Tú Bình.\n\n\nĐau rát.\n\n\nKỷ Sơ Tinh trông có vẻ nghiêm túc, nhưng giọng điệu lại đầy khinh bỉ: \"Cô à? Cô xứng sao?\"\n\n\nKhoảnh khắc đó, lớp mười sáu im lặng tuyệt đối, không ai dám lên tiếng.\n\n\nLưu Tú Bình như bị choáng váng bởi câu nói đó. Bà ta vốn rất kiêu ngạo, là người từng du học ở trường danh tiếng về, được mời về với mức lương cao, đến cả hiệu trưởng cũng phải nể bà ta ba phần.\n\n\nThật khó tin, có người dám nói chuyện với bà ta như thế này. Khi nhận ra, lòng bà ta trào dâng cơn giận khủng khiếp.\n\n\nHít một hơi thật sâu, bà ta chuẩn bị mở miệng thì ngoài cửa vang lên giọng thầy Hoàng: \"Cô Lưu, cô không có quyền vượt qua tôi để làm gì với học sinh lớp mười sáu. Cô không có quyền đó.\"\n\n\nMột câu nói, như lưỡi dao sắc bén cắt ngang cơn giận chưa kịp bùng nổ của Lưu Tú Bình.\n\n\nThầy Hoàng luôn hiền hòa, với học sinh lớp mười sá, ông luôn tỏ ra từ bi và dễ gần, như một người không có tính khí.\n\n\nNhưng lúc này, tất cả học sinh lớp mười sáu đều cảm nhận được sự tức giận của thầy.\n\n\nCơn giận của Lưu Tú Bình bị chặn lại, không thể bùng nổ, tất cả đều nghẹn trong lòng, cuối cùng dồn hết lên thầy Hoàng: \"Hoàng Hồng Phi, nhìn xem học sinh của thầy là cái thứ gì!\"\n\n\n\"Lưu Tú Bình! Đừng nói với tôi đó là phẩm chất của cô!\" Thầy Hoàng lớn giọng.\n\n\nÔng ấy vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên định: \"Học sinh của tôi đã làm sai chuyện gì, tôi sẽ dạy dỗ lại. Hay là cô Lưu nên lo giải quyết chuyện của lớp mình trước đi, dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng lớn như vậy, còn ảnh hưởng đến danh tiếng của lớp mười sáu.\"\n\n\n\"Thầy có ý gì!\"\n\n\n\"Chẳng lẽ cô Lưu chưa xem video, chưa hiểu rõ tình hình mà đã đến đây gây sự với học sinh lớp tôi?\" Thầy Hoàng cười lạnh: \"Là học sinh lớp tinh anh của cô chủ động gây rắc rối. Video giám sát rõ ràng. Với mức độ này, cô có lẽ phải giải thích tử tế với phụ huynh học sinh.\"\n\n\nSắc mặt của cô Lưu thay đổi, vội vàng lấy điện thoại ra, nhìn lướt qua bài đăng mới nhất trên diễn đàn, sắc mặt tái nhợt, giày cao gót lộc cộc bước nhanh ra ngoài.\n\n\nLúc này, sắc mặt thầy Hoàng mới dịu lại, ông ấy phẩy tay và nói với học sinh lớp mười sáu: \"Được rồi, chuẩn bị vào học đi.\"\n\n\nÔng ấy vừa nói vừa than thở: \"Gặp chuyện thì phải nói với thầy, có chuyện gì thầy không giải quyết được sao? Từng đứa như gà chọi vậy. Mấy đứa mạnh cỡ nào chứ, hả? Còn em, Triệu Phi Phi, và cả em nữa, Lục Hành, tám trăm chữ kiểm điểm, nộp lại sau giờ học!\"\n\n\n\"Và em nữa, Kỷ Sơ Tinh!\" Thầy Hoàng nghiêm giọng, Kỷ Sơ Tinh ngồi ngoan ngoãn ở chỗ mình, thầy Hoàng ngừng lại, nghĩ đến việc Kỷ Sơ Tinh là một trong những người bị hại trong sự việc, nên dịu giọng hơn: \"Sau này không được nổi giận lớn như thế.\"\n\n\nKỷ Sơ Tinh ngoan ngoãn đáp: \"Vâng...\"\n\n\nThầy Hoàng bỏ đi, lớp mười sáu lại sôi động trở lại. Có người hô lên: \"Thầy Hoàng oai quá, dám chống lại bà già họ Lưu đó!\"\n\n\nNgô Hạo hét lên một tiếng: \"Kỷ thần còn oai hơn!\"\n\n\nLớp mười sáu cũng đồng loạt reo hò: \"Kỷ thần oai quá!\"\n\n\n\"Kỷ thần thật dũng mãnh!\"\n\n\n\"Kỷ thần bá đạo!\"\n\n\nKhoảnh khắc này, ánh mắt của tất cả mọi người trong lớp nhìn Kỷ Sơ Tinh đều tràn đầy nhiệt huyết và hứng khởi!\n\n\nLục Hành khẽ nhếch môi, trong lòng cũng âm thầm gọi một tiếng \"Kỷ thần\".\n\n\nỪm, đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà lòng tự tôn của một người đàn ông cho phép.