Chương 6: Kỷ Sơ Tinh không được ở lại lớp tinh anh
Sáng hôm sau lúc 7 giờ rưỡi.\n\nKỷ Sơ Tinh được Bạc Nghiên Sâm đích thân đưa đến trường Nhất Trung Nam Thành.\n\nVì dậy sớm nên trông cô có chút cáu kỉnh.\n\nNhững lọn tóc nhỏ trên đầu cô chỉa lên không thể ép xuống được.\n\nCô nằm lì trên ghế sau, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, trông như thể bị ai đó cướp mất 8000 vạn vậy.\n\nBạc Nghiên Sâm cố gắng dụ dỗ cô bằng hai hộp kem, nhưng vẫn không thể làm cô vui vẻ.\n\nVốn dĩ Bạc Nghiên Sâm còn nghĩ rằng cô gái nhỏ ngoan ngoãn như vậy chắc chắn sẽ rất thích đến trường, không nghĩ tới cô cũng là một học sinh kém. Anh hơi đau đầu: “Nhóc con, thế này không được đâu.”\n\nKỷ Sơ Tinh không nói gì, cô chỉ muốn ngủ.\n\nTối qua cô lén ăn kem mãi đến 12 giờ mới ngủ được, cơ thể vừa khỏi bệnh cần được nghỉ ngơi.\n\nBạc Nghiên Sâm không ngờ rằng cô gái nhỏ lại không thích đến trường như vậy, anh phải mất tận 40 phút để đánh thức cô.\n\nLần đầu tiên Bạc nhị gia cảm thấy đây là tình huống khó khăn nhất mà anh từng gặp trong đời: “Học tập chăm chỉ, tan học tôi sẽ đưa em đi mua kem.”\n\nTối qua cô gái nhỏ đã muốn mua kem, nhưng vì sức khỏe của cô mới hồi phục, Bạc Nghiên Sâm đã không đồng ý.\n\nKỷ Sơ Tinh lập tức sáng mắt: “Tôi muốn vị đào, nho, vải, dưa hấu…”\n\nBạc Nghiên Thâm cảm thấy đau đầu: “Chỉ được mua hai cái.”\n\nKỷ Sơ Tinh quay đầu không nói gì, Bạc Nghiên Thâm đành phải nhượng bộ: “Ba cái.”\n\nVì vậy, Kỷ Sơ Tinh đội một chiếc mũ, mang vẻ mặt mệt mỏi bước vào lớp tinh anh của Nhất Trung Nam Thành.\n\nNhất Trung Nam Thành là trường trung học nổi tiếng nhất ở Nam Thành, và lớp tinh anh chính là lớp ưu tú nhất của trường.\n\nTheo lý mà nói, với thành tích của nguyên chủ thì không thể vào lớp tinh anh. Nhà họ Ôn nhìn thành tích của nguyên chủ cũng không có ý định đưa cô ấy vào lớp tinh anh tránh tăng thêm áp lực, nhưng Ôn Hân Duyệt lại kiên quyết thuyết phục Chu Như để Kỷ Sơ Tinh vào lớp này.\n\nCô ta nói có thể giúp Kỷ Sơ Tinh học thêm, việc không theo kịp chương trình giảng dạy cũng không sao, cô ta có thể giúp nguyên chủ bổ sung kiến thức.\n\nKết quả là, Kỷ Sơ Tinh không theo kịp tiến độ của lớp tinh anh, thành tích thi cũng rất khó đạt tiêu chuẩn, bị cười nhạo suốt nửa năm.\n\nKỷ Sơ Tinh mơ màng đi về phía lớp tinh anh, trên đường không mấy chú ý đến ánh nhìn ngạc nhiên của mọi người xung quanh.\n\n“A, đây là ai, là bạn học mới chuyển đến sao? Chưa thấy bao giờ?”\n\n“Xinh đẹp ghê, không thua gì hoa khôi trường Ôn Hân Duyệt!”\n\n“Suỵt… Đây không phải là người đang kéo lớp tinh anh tụt lại phía sau sao?”\n\n“Sao có thể như vậy, người kia nhát gan đi đường còn không dám ngẩng đầu lên nhìn nữa là!”\n\n…\n\nLúc này vẫn chưa đến 8 giờ, liên tục có học sinh bước vào lớp, nhưng bên ngoài lớp tinh anh lại vô cùng yên tĩnh. Kỷ Sơ Tinh vừa định đi vào, đột nhiên dừng lại một chút.\n\nSau đó, cô gái nâng chân lên, đá mạnh vào cánh cửa.\n\n“Rầm!”\n\nCùng với đó là những tiếng kêu thảm thiết và tiếng đồ vật rơi từ trên cửa xuống.\n\n“A!”\n\nMột loạt âm thanh ầm ầm, thùng rác và cây lau nhà bốc mùi hôi thối rơi xuống, rơi xuống trúng người mấy cậu thiếu niên đứng sau cửa.\n\nMấy người ngã lăn ra đất, kêu la không ngừng, mặt mày bầm tím.\n\nTất cả học sinh trong lớp tinh anh đều nhìn về phía này, không thể tin vào mắt mình.\n\nTuy nhiên, ánh mắt của họ chủ yếu dừng lại ở cô gái đứng trước cửa.\n\nCô gái có mái tóc dài xõa xuống, đội một chiếc mũ đen, mặc áo phông và quần dài đen, vẻ mặt không biểu cảm nhìn những người đang nằm trên đất.\n\nBởi vì Kỷ Sơ Tinh rơi xuống hồ bơi nên đã xin nghỉ học hai ngày, vừa khéo lại liền kề với hai ngày cuối tuần được nghỉ, nên mãi đến hôm nay mới đi học lại. Mấy cậu thiếu niên trong lớp tinh anh đã chuẩn bị một “món quà đặc biệt” cho cô, nhưng cuối cùng món quà đó lại rơi vào chính họ.\n\n“Kỷ Sơ Tinh! Sao cậu dám làm vậy!”\n\nMột thiếu niên tức giận đứng lên: “Kỷ Sơ Tinh, sao cậu lại làm thế này…”\n\nMột nam sinh khác cũng tức giận đứng lên: “Kỷ Sơ Tinh, đây là phong cách của một học sinh sao, sao cậu có thể dùng chân đá cửa, để những thứ rác rưởi này rơi vào người chúng tôi!”\n\nKỷ Sơ Tinh liếc nhìn ba người, đây không phải là những người từ khi nguyên chủ chuyển vào Nhất Trung Nam Thành học đã liên tục bạo lực học đường với cô ấy sao?\n\nLúc này, lớp trưởng cũng bước đến nói với giọng nghiêm khắc: “Kỷ Sơ Tinh, lập tức xin lỗi các bạn học sau đó đến văn phòng giám thị nhận lỗi, viết bảng kiểm điểm. Nếu không, lớp tinh anh không chào đón người như có tâm tư đen tối như cậu.”\n\nNhững lời này của lớp trưởng đã khiến cho một số học sinh bắt đầu bàn tán: “Đúng vậy… Đúng là người từ nông thôn đến, không có giáo dục.”\n\n“Kể từ khi cậu ta vào lớp tinh anh vẫn luôn kéo chân sau, điểm trung bình của lớp vì cậu ta mà bị kéo xuống, việc cùng một lớp với người như vậy quả là sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời tôi.”\n\nCòn có không ít người đứng xem náo nhiệt, cũng có người cảm thấy Kỷ Sơ Tinh không sai, rõ ràng thùng rác và cây lau nhà đều do mấy thiếu niên kia để lên trên bệ cửa.\n\nNhưng không ai dám lên tiếng, hoặc lười không muốn nói. Quả thật Kỷ Sơ Tinh ở lớp tinh anh không được chào đón, thành tích kém như vậy đúng là không xứng đáng!\n\nVẻ mặt Kỷ Sơ Tinh vô cảm nâng cằm lên: “Lớp tinh anh? Lớp ưu tú của Nhất Trung Nam Thành? Đây là sự xúc phạm đến hai từ đó sao?”\n\nHừ, kiếp trước cô cũng được gọi là thiên tài, thật sự làm cho người ta không vui!\n\nGiống như cô chưa nói gì nhiều, nhưng với giọng điệu mỉa mai, câu nói này đã đủ để làm cho nhiều người ở đây nổi giận.\n\nVẻ mặt lớp trưởng mặt biến sắc: “Kỷ Sơ Tinh, cậu nói gì vậy!”\n\nMột số cô gái khác cũng không phục: “Cậu có tư cách gì mà nói những lời này, chỉ là một học sinh quê mùa mà thôi!”\n\n“Đúng vậy! Sáng nay tôi còn thấy cậu ta bước xuống từ một chiếc xe sang, trước đây đi đường còn không dám ngẩng đầu lên, bây giờ đột nhiên dám cãi lại, ai biết tối qua cậu ta ngủ ở đâu?”\n\nCó một số người thật kỳ lạ, như thể trước đây họ bắt nạt người, người khác không dám phản kháng, cho nên không được phép phản kháng, không nên phản kháng vậy.\n\nNhững lời này vừa nói ra khiến ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn Kỷ Sơ Tinh càng thêm khinh miệt hơn.\n\nTrước đây, cô luôn cúi đầu, tóc mái dày, đeo kính đen trông không hề có chút có sức sống nào, nhìn như một con hề, nhưng bây giờ, mặc dù cô không trang điểm chút nào, nhưng làn da của cô gái lại trắng sáng, đặc biệt là đôi mắt đào, như núi xa, khí chất tuyệt vời khiến người khác ghen tị.\n\nKỷ Sơ Tinh liếc mắt nhìn qua, mấy cô gái lập tức rụt lại, một cô gái phản ứng lại bất mãn đứng lên, trào phúng nói: “Sao thế, dám làm mà không dám để người khác nói sao?”\n\nLời nói của cô gái quyết đoán, như thể tận mắt nhìn thấy Kỷ Sơ Tinh đã làm điều gì đó bẩn thỉu vậy.\n\nKỷ Sơ Tinh nghiêng đầu nhìn về phía đối phương: “Cậu là ai? Cậu có quyền gì để đứng đây nói chuyện sao? Mắt cậu bẩn quá, đi tìm chút nước trong bồn cầu mà rửa đi.”\n\nMạc Tuyết Nhi suýt nữa thì tức đến ngất xỉu, Kỷ Sơ Tinh dám nói chuyện với cô ta như vậy!\n\nĐám đông đứng ngoài cửa lớp tinh anh nhanh chóng thu hút sự chú ý của giám thị đi tuần tra.\n\nLớp trưởng nhìn thấy bóng dáng mập mạp của giám thị, lập tức hét lớn: “Giám thị! Em đại diện cho toàn bộ học sinh lớp tinh anh yêu cầu đuổi Kỷ Sơ Tinh ra khỏi lớp tinh anh, cậu ta không chỉ lăng mạ bạn học mà còn có tác phong bất chính!”\n\nGiám thị thấy tình trạng chật vật của mấy cậu thiếu niên, sắc mặt thay đổi: “Sao lại thành ra thế này, các em đã làm gì mà lại thê thảm như vậy!”\n\nLớp trưởng cùng mấy học sinh lớp tinh anh khác đồng thanh kể lại câu chuyện, đều chỉ vào một điểm “sự thật” - đó là Kỷ Sơ Tinh đá cửa làm các bạn học khác trong lớp bị thương, còn nói lời nhục mạ lớp tinh anh.\n\nLớp tinh anh là một tồn tại đặc biệt nhất của Nhất Trung Nam Thành, giám thị không cho phép bất kỳ ai nhục mạ lớp tinh anh, đặc biệt hiện tại lại là năm cuối cấp, chỉ còn chưa đầy một năm nữa là kỳ thi đại học diễn ra.\n\nGiám thị Nghiêm nghiêm túc nhìn Kỷ Sơ Tinh: “Bạn học Kỷ, chuyện này là thế nào?”