Người thanh niên đưa ra danh thiếp của Úy Luật.\n\n\nTâm trí của Ôn Hoa Minh vẫn đang chịu cú sốc lớn, chưa kịp hồi phục sau việc nhà họ Ôn bị rải đầy tiền mặt, thì lại nhận được danh thiếp của Úy Luật.\n\n\nChỉ cần là người trong giới kinh doanh ở Trung Quốc thì không thể không biết đến cái tên Úy Luật.\n\n\nChỉ cần muốn tiếp tục tồn tại trong giới kinh doanh ở Trung Quốc thì không ai muốn nhận danh thiếp của Úy Luật, vì điều đó đồng nghĩa với một vụ kiện sắp sửa thất bại.\n\n\nTay Ôn Hoa Minh run rẩy khi cầm tấm danh thiếp.\n\n\nÚy Luật sao lại tìm đến tận cửa, sao lại tìm đến nhà họ Ôn?\n\n\nCông ty nhà họ Ôn không hoàn toàn trong sạch, nhưng bọn họ làm rất kín kẽ. Trong giới thượng lưu, các tập đoàn lớn, không một ai hoàn toàn sạch sẽ, đều có những góc khuất xám xịt. Úy Luật nhận ủy thác của ai mà lại muốn ra tay với nhà họ Ôn?\n\n\nGiữa thời tiết lạnh như thế này, trên trán Ôn Hoa Minh đã toát đầy mồ hôi lạnh.\n\n\nKhông đúng! Đợi đã.\n\n\nVừa rồi nói gì mà đại tiểu thư, quyền lợi gì đó?\n\n\nÔn Hoa Minh đột nhiên bừng tỉnh, mãi sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cậu, vừa nói gì? Tiểu thư nhà cậu là ai? Chuyện này liên quan gì đến con gái tôi? Trách nhiệm pháp lý là sao?”\n\n\nÔn Hoa Minh tạm thời không hiểu, nhưng Chu Như thì hiểu.\n\n\nNăm mươi vạn bị coi thường, chẳng lẽ là chuyện mà bà ta đưa cho luật sư Bào năm mươi vạn để yêu cầu Kỷ Sơ Tinh giải quyết riêng tư?\n\n\nKhông đợi Chu Như nghĩ nhiều, người thanh niên khẽ mỉm cười nói: “Ồ, quên chưa nói rõ với Ôn . Đại tiểu thư nhà tôi tên là Kỷ Sơ Tinh, từng sống ở nhà họ Ôn các người nửa năm. Hiện nay hộ khẩu đã chuyển sang tên nhà họ Úy ở Bắc Kinh, cô ấy là đại tiểu thư của nhà họ Úy. Chuyện tiểu thư nhà các người bôi nhọ đại tiểu thư nhà chúng tôi, nhà họ Úy sẽ truy cứu đến cùng. Tứ thiếu gia chính là luật sư cả đời của Kỷ tiểu thư.”\n\n\nTrong đầu Ôn Hoa Minh chợt như sập xuống, giống như cuối cùng đã hiểu ra.\n\n\nDù vừa rồi người kia có nhắc đến cái tên Kỷ Sơ Tinh, nhưng ông ta không để ý đến cô con gái riêng trước đây của Chu Như. Phải mất gần nửa phút, ông ta mới kịp nhận ra đối phương nhắc đến ai.\n\n\nTấm danh thiếp trong tay rơi “bịch” xuống đất.\n\n\nNgười thanh niên cúi đầu nhìn tấm danh thiếp rơi xuống đất, nhặt lên, nhẹ nhàng lau chùi, thở dài một tiếng: “Xem ra, Ôn tổng coi thường thiếu gia nhà chúng tôi rồi.”\n\n\n“Không, không phải...”\n\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh trắng bệch, gần như theo bản năng phủ nhận, nhưng người thanh niên không có hứng thú nghe ông ta giải thích, chỉ để lại một câu “Tôi sẽ chuyển lời đến Tứ thiếu gia” rồi xe phóng đi, để lại Ôn Hoa Minh và Chu Như đứng trong màn bụi mịt mù.\n\n\nÔn Hoa Minh đứng ở cửa, cảm thấy thời gian trôi qua như cả thế kỷ, Chu Như đứng bên cạnh cũng không dám nói một lời.\n\n\nCác mạch máu trên mu bàn tay của Ôn Hoa Minh gần như nổi hết lên.\n\n\nÔng ta quay lại, gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn Chu Như: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Con gái cô làm thế nào mà dính líu đến nhà họ Úy ở Bắc Kinh? Còn trở thành đại tiểu thư nhà họ Úy nữa?”\n\n\nNếu biết con gái Chu Như có quan hệ như vậy, nhà họ Ôn còn lo gì chuyện thiết lập quan hệ và hợp tác với phía Bắc Thành?\n\n\nCơ hội liên hệ với nhà họ Bạc thông qua Bạc Nghiên Sâm đã rất mong manh. Nếu có thể, việc liên hệ với nhà họ Úy cũng không tệ, đó là một trong những gia tộc danh giá nhất Bắc Kinh!\n\n\nChu Như không còn cách nào khác, đành kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra ở phòng trà hôm trước cho Ôn Hoa Minh.\n\n\nNghe xong, Ôn Hoa Minh suýt chút nữa hộc máu.\n\n\nÔng ta thật sự tức đến phát điên: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cô không nói cho tôi biết? Con gái cô đã chuyển hộ khẩu vào nhà họ Úy ở Bắc Kinh, cô có biết nhà họ Úy ở Bắc Kinh đại diện cho điều gì không?”\n\n\nChu Như không phục: “Thế… thế thì nhà chúng ta ở Nam Thành cũng có kém gì đâu!”\n\n\nTrong giới phu nhân thượng lưu Nam Thành, có bao nhiêu người dám sánh ngang với nhà họ Ôn? Đừng nhìn một số phu nhân hào môn vốn xuất thân từ gia đình danh giá, chẳng phải cũng vì thân phận phu nhân nhà họ Ôn của bà ta mà họ mới phải niềm nở sao?\n\n\nĐó là vì nhà họ Ôn quá lợi hại!\n\n\nCó thể so sánh được không? Ôn Hoa Minh tức đến không thở nổi!\n\n\nÔn Hoa Minh cũng biết, Chu Như xinh đẹp nhưng đầu óc lại không dùng được.\n\n\nÔng ta năm đó nhìn trúng điểm này nên mới cưới bà ta về nhà, không ngờ sau bao năm, vẫn chưa có chút tiến bộ nào, mãi mãi chỉ có tầm nhìn hạn hẹp của một gia đình nhỏ bé.\n\n\n“Tôi nói cho cô biết, đừng nhìn nhà họ Úy kín tiếng, nhưng nếu so nhà họ Úy với một cây đại thụ thì nhà họ Ôn không đáng một ngọn cỏ. Thôi đi, nói với cô cô cũng không hiểu. Nếu nhà họ Úy muốn nghiền nát nhà họ Ôn thì dễ như nghiền chết một con kiến. Cô hiểu không? Cô gây ra chuyện lớn thế này, ngày mai cô phải cùng tôi đích thân đến xin lỗi Úy Luật!”\n\n\n“Không, tối nay đi luôn!”\n\n\nÔn Hoa Minh không đợi được một giây nào nữa, lập tức muốn đi xin lỗi Úy Luật ngay.\n\n\nChu Như không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.\n\n\n“Nhưng… còn Hân Duyệt thì sao?” Bà ta phản ứng chậm hơn một nhịp.\n\n\nLúc này Ôn Hoa Minh như bừng tỉnh, cuối cùng cũng nhớ ra nguyên nhân ban đầu của mọi chuyện là vì Ôn Hân Duyệt đã vu khống Kỷ Sơ Tinh.\n\n\n“Vu khống? Nó vu khống Kỷ Sơ Tinh cái gì?” Ôn Hoa Minh mờ mịt.\n\n\nChu Như cũng sững người, sau khi nhận được tin tức, bà ta chỉ lo đến trường trung học Nam thành tìm người phụ trách, tạm thời vẫn chưa nắm rõ toàn bộ sự việc. Nhưng bà ta nghĩ đi nghĩ lại, chẳng qua chỉ là mấy chuyện cãi vã giữa các cô gái với nhau, có thể là chuyện lớn gì chứ? Kỷ Sơ Tinh chẳng qua đang dựa vào người chống lưng phía sau mà công khai trả thù, làm lớn chuyện mà thôi.\n\n\nNghĩ vậy, Chu Như cầm điện thoại lên: “Nghe nói là ở trên diễn đàn của trường trung học Nam thành, có vài lời lẽ không hay. Chỉ là chuyện cãi vã của mấy cô gái, chắc không phải chuyện gì lớn đâu…”\n\n\nVừa nói bà ta vừa mở diễn đàn trường trường trung học Nam thành.\n\n\nBài viết bôi nhọ Kỷ Sơ Tinh chưa bị xóa, Chu Như vừa mở ra là thấy ngay. Bà ta nhấp vào xem, lập tức sững sờ.\n\n\nÔn Hoa Minh cũng nhìn thấy, nhưng sắc mặt ông ta còn thay đổi nhanh hơn Chu Như.\n\n\n“Bạc nhị gia!”\n\n\nÔn Hoa Minh gần như thất thanh hét lên.\n\n\nTrong bức ảnh dù không chụp được gì rõ ràng, nhưng lại chụp được chứng cứ mà ai cũng phải tự hào — chiếc siêu xe.\n\n\nÔn Hoa Minh đích thân đưa Bạc Nghiên Sâm đến nhà họ Ôn bằng chiếc xe này, chỉ mới hơn một tháng trước thôi, làm sao ông ta có thể quên chiếc xe này được: “Đây là xe của Bạc nhị gia!”\n\n\nÔng ta vội chụp lấy điện thoại của Chu Như, kéo lên kéo xuống, đọc gần hết các bài đăng.\n\n\nCuối cùng ông ta cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.\n\n\n“Bà biết Kỷ Sơ Tinh có qua lại với Bạc nhị gia từ lâu rồi?”\n\n\nChu Như sống với Ôn Hoa Minh bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ông ta tức giận và hung ác như thế này, như thể chỉ cần một giây nữa là có thể bóp cổ bà ta, nên bà ta ý thức được lùi lại hai bước: “Em, em …”\n\nBà ta ấp a ấp úng, không thể nói ra gì, nhưng điều đó đã khiến Ôn Hoa Minh xác định rằng Chu Như biết, nhưng bà ta vẫn luôn giấu kín.\n\n“Con gái cô có mối quan hệ với Bạc nhị gia, tại sao cô không nói gì? Cô biết tôi luôn tìm kiếm quan hệ với nhà họ Bạc sao? Hơn nữa, cô không quan tâm đến mối quan hệ giữa con gái cô và Bạc Nhị Gia là như thế nào ư, ai cho Hân Duyệt dũng cảm công khai chuyện này, con bé không biết giữ mạng mình hay sao, lo sợ nhà họ Bạc sẽ đến nghiền nát con bé? Hay là cảm thấy nhà họ Ôn có phúc quá lớn, sợ nhà họ Bạc đến nghiền nát nhà họ Ôn?”\n\nChu Như không dám phản bác một lời.\n\nÔn Hoa Minh gần như tức điên lên vì Chu Như, sao ông ta lại nhìn trúng một người phụ nữ ngu ngốc như vậy?\n\nNếu sớm biết Bạc Nghiên Sâm để mắt đến Kỷ Sơ Tinh, ông ta nhất định sẽ đối xử với Kỷ Sơ Tinh như con gái ruột của mình, đến lúc đó nhờ vào mối quan hệ này, thì đâu cần lo không tìm được cơ hội hợp tác với nhà họ Bạc? Với tình cảm của ông cụ Bạc dành cho Bạc Nhị Gia, thêm nữa Bạc Nghiên Sâm cũng không còn sống được bao lâu, đến lúc đó hai gia đình kết thông gia đều là khả thi.\n\nKết quả thì tốt rồrồi, lại tự mình đắc tội trước!\n\nÔn Hoa Minh sắp tức điên lên: “Hân Duyệt tự tìm đường chết, để con bé tự ở trong đó một tháng mười ngày đi, Bạc Nghiên Sâm muốn nghiền nát nó, tôi cũng không bảo vệ được, để nó nhớ cho lâu.”