Chương 122: Chu Như tự mình nghe được tin Tinh Bảo được trao nhận giấy chuyên gia đặc biệt
Ôn Hân Duyệt đã trải qua một đêm dài một mình tại đồn cảnh sát.\n\n\nĐây là lần đầu tiên cô ta trải qua sự việc kinh khủng như vậy, một đêm này gần như đã bào mòn hết thảy sự kiên cường trong cô ta. Cô ta thậm chí không hiểu tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này.\n\n\nRõ ràng, ngay từ đầu cô ta chỉ đơn thuần ghét Kỷ Sơ Tinh.\n\n\nCô ta ghét người này vì đã cướp đi sự chú ý của Chu Như và Ôn Lê Dương. Sau này, cô ta càng ghét hơn vì Kỷ Sơ Tinh đã cướp hết sự quan tâm từ anh trai và bà nội.\n\n\nĐó là những thứ vốn dĩ thuộc về cô ta, thế mà Kỷ Sơ Tinh – một người chẳng có mối quan hệ gì với nhà họ Ôn – dựa vào đâu mà có thể chiếm lấy chứ?\n\n\nNhưng, suốt đêm bị tạm giữ này, không một ai đến gặp cô ta, từ người nhà cho đến luật sư, hoàn toàn không có ai giúp đỡ cô ta. Lúc này, cô ta cảm nhận được sự tuyệt vọng chưa từng có trước đây.\n\n\nThật vất vả mới đợi được đến ngày hôm sau.\n\n\nÔn Hân Duyệt vội vàng kéo tay người đưa cơm cho mình: “Ba tôi đến rồi phải không? Ông ấy đã mời luật sư cho tôi đúng không? Các người hãy thả tôi ra, tôi muốn gặp ba tôi, tôi còn muốn gặp luật sư!”\n\n\n“Yên lặng một chút! Chứng cứ phạm tội vu khống đã rõ ràng, cô còn muốn gì nữa? Nếu tiếp tục làm loạn, tội của cô sẽ càng thêm chồng chất!”\n\n\nÔn Hân Duyệt bị quát lớn, cả người run lên, không dám la hét thêm.\n\n\nNhưng… sao ba lại không quản cô ta chứ?\n\n\nChẳng lẽ… chẳng lẽ ba và anh trai đã biết chuyện lúc nhỏ nên… nên họ đã bỏ rơi cô ta rồi sao?\n\n\nNghĩ đến đây, Ôn Hân Duyệt co rúm người lại trong góc phòng, không kiềm được mà bắt đầu run rẩy.\n\n\nNhưng rõ ràng cô ta đâu có cố ý mà...\n\n\n*\n\nBên kia, Chu Như không còn cách nào khác. Bà ta không thể ly hôn với Ôn Hoa Minh được, một khi ly hôn, bà ta không chỉ mất con trai mà còn mất hết tất cả. Bà ta đã quen với việc làm phu nhân của nhà giàu rồi, nếu mất đi danh phận này thì chẳng khác nào mất mạng cả.\n\n\nMột tỷ không phải là con số nhỏ. Ở bên cạnh Ôn Hoa Minh bao nhiêu năm, ông ta cũng chỉ tặng cho bà ta một căn nhà, hiện tại giá trị chỉ khoảng hai trăm triệu, số còn lại thì phải giải quyết thế nào đây?\n\n\nChu Như không còn cách nào khác, chỉ đành mang những món trang sức quý giá và túi xách phiên bản giới hạn cất giữ bấy lâu ra tìm người bán. Nhưng bà ta lại không thể để lộ thân phận là chủ sở hữu của những món đồ đó, nếu không, chuyện Chu Như phải bán trang sức để sống truyền ra ngoài, thì sau này còn ai dám giao thiệp với bà ta nữa?\n\nNhưng những thứ đó chỉ như muối bỏ bể, hoàn toàn không thể bù đắp khoản bồi thường khổng lồ này.\n\n\nCuối cùng, Chu Như không còn cách nào khác, đành chuyển tầm mắt đến quỹ giáo dục của Ôn Hân Duyệt và Ôn Lê Dương tại nhà họ Ôn.\n\n\nĐây là khoản tiền mà mỗi đứa trẻ nhà họ Ôn đều được nhận khi trưởng thành, mỗi người hai trăm triệu. Khi bà ta vào nhà họ Ôn, Ôn Hân Duyệt còn nhỏ và rất dựa dẫm vào bà ta - người mẹ kế này. Bà ta đã thuyết phục được Ôn Hoa Minh giao phó việc của Ôn Hân Duyệt cho mình, hứa sẽ coi cô ta như con gái ruột.\n\n\nVì vậy, quỹ giáo dục đó đã nằm trong tay bà ta, tuy đã tiêu xài một phần, nhưng phần lớn vẫn còn lại.\n\n\nNhững năm qua, bà ta cũng luôn làm rất tốt, Ôn Hân Duyệt thậm chí còn thân thiết với bà ta hơn cả con gái ruột.\n\n\nSự việc đã đến nước này, Ôn Hân Duyệt mới là người cần chịu trách nhiệm chính cho lần này. Đã như vậy, cũng không thể trách bà ta động vào quỹ giáo dục của cô ta được.\n\n\nNếu đã bị Uý Luật nhắm vào rồi, bà ta biết Ôn Hân Duyệt sẽ phải ngồi tù thêm vài ngày nữa, nhưng chắc chắn hơn mười ngày nữa sẽ được thả ra thôi. Cô con gái của nhà họ Ôn này đã hoàn toàn bị vứt bỏ rồi, đã như vậy thì giữ lại số tiền quỹ giáo dục đó cũng chẳng có ích gì.\n\n\nNghĩ đến đây, lòng Chu Như đầy oán hận.\n\n\nTốt nhất là Ôn Hân Duyệt đừng bao giờ được ra ngoài nữa, bà ta cũng không muốn giả vờ làm một người mẹ kế tốt nữa. Như vậy thì sau này Ôn Lê Dương sẽ càng được lợi nhiều hơn ở nhà họ Ôn.\n\n\nÔn Hân Duyệt lại đợi thêm một ngày nữa tại đồn cảnh sát, cuối cùng cô ta cũng được gặp lại người nhà.\n\n\nHiện tại, Chu Như chính là phao cứu sinh duy nhất của cô ta. Vừa nhìn thấy Chu Như, cô ta đã bật khóc không ngừng.\n\n\n“Mẹ ơi, mẹ cứu con ra ngoài đi, con không muốn ở đây chút nào nữa.”\n\n\nKhông có chiếc giường lớn của cô ta, không có phòng tắm của cô ta, khắp nơi đều là gián, ăn không ngon, ngủ không yên, một giây cô ta cũng không muốn ở lại đây thêm nữa.\n\n\n“Con muốn trở về đi học, con muốn trở về trường, con còn phải thi đại học!”\n\n\n“Ba đâu rồi, ba nói sao? Luật sư của con đến chưa, con có thể về nhà được không?”\n\n\nChu Như cố gắng trấn an cô ta: “Hân Duyệt, con hãy bình tĩnh. Con yên tâm, ba con sẽ không để mặc con đâu. Lần này mọi chuyện có chút rắc rối, nhưng chúng ta đang tìm cách giải quyết.”\n\n\n“Thật không?”\n\n\n“Ba thật sự không bỏ rơi con chứ?” Ôn Hân Duyệt dè dặt hỏi.\n\n\n“Đương nhiên, con là con gái duy nhất của ông ấấy, sao ông ấy có thể bỏ mặc con được chứ.”\n\n\nÔn Hân Duyệt nghẹn ngào nói: “Nhưng… nhưng anh trai thì…”\n\n\n“Có thể là anh trai con đang tức giận mà thôi, dù sao con cũng là em gái của nó, chẳng lẽ họ lại không quan tâm đến con sao? Con cứ yên tâm ở đây, vài ngày nữa sẽ được ra ngoài thôi.”\n\n\nÔn Hân Duyệt không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý trước. Trước khi Chu Như rời đi, cô ta vẫn còn lưu luyến không nỡ.\n\n\nRa khỏi phòng, Chu Như thở phào nhẹ nhõm.\n\n\nTạm thời ổn định được Ôn Hân Duyệt, bà ta mới có thể đi xử lý những chuyện tiếp theo.\n\n\nThật khiến người ta đau đầu.\n\n\nBà ta vừa định lên xe rời đi thì vô tình nhìn thấy Kỷ Sơ Tinh cùng một người đàn ông trung niên mặc đồng phục đang đi từ phía đối diện tới.\n\n\nDường như hai người đang trao đổi và bàn luận điều gì đó.\n\n\nChu Như đột nhiên sững sờ tại chỗ. Sao bà ta lại gặp Kỷ Sơ Tinh ở đây?\n\n\nHơn nữa, người đàn ông trung niên đi cùng cô ta, thường xuyên xuất hiện trên TV, chính là Tần Thái Chương!\n\n\nỞ Nam Thành, hầu như không ai không biết đến ông ta, thậm chí cả trẻ con ở nhà trẻ cũng biết. Ông ấy là anh hùng của Nam Thành, đã phá nhiều vụ án lớn.\n\n\nKhông ngờ Kỷ Sơ Tinh lại đứng cùng một nhân vật như thế, hơn nữa thái độ của đối phương trông rất lịch sự.\n\n\nChu Như nghi ngờ mình bị hoa mắt, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cứ thế nhìn Kỷ Sơ Tinh và Tần Thái Chương tiến lại gần.\n\n\nThực ra Tần Thái Chương cũng không định làm phiền Kỷ Sơ Tinh, chủ yếu là do có một băng nhóm tội phạm quốc tế đã xâm nhập vào địa bàn Nam Thành, vụ án này do ông ấy toàn quyền phụ trách.\n\n\nHọ đã mất vài ngày để theo dõi hành tung của đối phương, nhưng có vẻ như bọn tội phạm này có một cao thủ hacker. Chúng không chỉ né tránh được sự truy bắt mà còn phản công, truyền thông tin sai lệch, dẫn đến việc đồng đội của họ bị thương khi thực hiện nhiệm vụ.\n\n\nTần Thái Chương rất tức giận, kìm không nổi đã mắng vài câu trong vòng bạn bè.\n\n\nKết quả là, Kỷ Sơ Tinh nhìn thấy và để lại một bình luận.\n\n\nThế là, cô còn chưa kịp tan học, đã bị Tần Thái Chương vội vàng đón đi.\n\n\nKỷ Sơ Tinh cũng khá bất lực, biết thế đã không bình luận rồi!\n\n\nCô cứ nhận đơn trên web Tư Nguyên có phải tốt không?\n\n\nSau khi đến nơi, cô viết một chương trình cho Tần Thái Chương, cài vào hệ thống của họ, rất nhanh đã theo dõi được hành tung của đối phương một cách âm thầm.\n\n\nTần Thái Chương rất cảm kích Kỷ Sơ Tinh: “Tôi cứ nghĩ cô chỉ nghiên cứu về cơ quan thuật và cơ khí, không ngờ kỹ thuật hacker của cô cũng mạnh như vậy.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh không muốn thừa nhận, cô còn muốn tiếp tục ẩn danh trên web Tư Nguyên để nhận nhiệm vụ: “Cũng bình thường thôi, biết chút ít.”\n\n\nTần Thái Chương: “……” Trẻ con bây giờ đúng là khiêm tốn thật.\n\n\nTần Thái Chương xoa xoa hai tay: “Kỷ tiểu thư, cô xem, sau này cô có thể…”\n\n\nÁnh mắt nhỏ của Kỷ Sơ Tinh lập tức bay qua.\n\n\nTần Thái Chương cười ha ha hai tiếng: “Ài, chúng ta đều là việc nghiêm túc, chuyện nào ra chuyện nấy. Nghiên cứu cơ quan cơ khí và kỹ thuật máy tính là hai vị trí kỹ thuật khác nhau, chắc chắn sẽ không chỉ trả một mức lương đâu.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh lúc này mới kiêu kỳ gật đầu, sau đó nghiêm túc nói: “Chủ yếu cũng không phải vấn đề tiền lương, ông biết đó, tôi còn phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học.”\n\n\nTần Thái Chương: “Tôi hiểu mà, hiểu mà, yên tâm, chắc chắn sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của cô. Vậy chuyện này cứ quyết định vậy đi, tôi sẽ đi xin thêm một khoản chi phí.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh gật đầu, hai tay đặt sau lưng, bước đi với dáng vẻ chẳng nhận người thân.\n\n\nHai người không ai phát hiện ra Chu Như đang đứng cách đó vài bước, hoặc là dù có thấy cũng coi như không có.\n\n\nChu Như trơ mắt nhìn hai người rời đi trước mặt mình, nghe thấy Tần Thái Chương đi theo bên cạnh Kỷ Sơ Tinh hỏi: “Đúng rồi, Kỷ tiểu thư, cô có cần một giấy chứng nhận chuyên gia đặc biệt không, là chứng nhận do nhà nước cấp. Tôi có thể xin cấp cho cô một cái, chỉ cần cô cung cấp chứng minh thư và chứng chỉ kỹ thuật…”\n\n\nTần Thái Chương chưa nói hết, Kỷ Sơ Tinh đã lắc đầu không chút hứng thú: “Không cần! Phiền phức!”\n\n\nCô chỉ cần tiền thôi.\n\n\nTần Thái Chương: “……”\n\n\nĐây là vinh dự mà bao nhiêu người mong cũng không được.\n\n\nKỷ tiểu thư không chỉ khiêm tốn, mà còn thờ ơ với danh lợi, thật đáng quý.\n\n\nÔng ấy rất khâm phục những người như vậy, ông ấy quyết định sau này mình sẽ kết giao thân thiết với Kỷ Sơ Tinh!