Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thượng thư Hộ bộ lùi lại mấy bước, ngã lăn ra đất, rồi lại bò dậy vừa chạy vừa la: "Bệ hạ!"
Hạ Hầu Đạm đuổi theo không tha.
Thượng thư hộ bộ chạy vòng quanh cây cột.
Đám thị vệ đứng ngây người cuối cùng cũng kịp phản ứng, xông lên đè chặt thượng thư Hộ bộ, một người trói tay, một người giữ chân, cố định lão ta tại chỗ, quay đầu nhìn Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm thở hổn hển dừng bước, cười với thị vệ: “Sao, chờ trẫm tự mình ra tay à?”
Thị vệ: “…”
Thị vệ một kiếm kết liễu thượng thư Hộ bộ.
Trong triều đình lặng ngắt như tờ.
Hạ Hầu Đạm hơi loạng choạng, day đầu ngồi trở lại long ỷ: “Lão ta cười to quá.”
Chúng thần: “…”
Hạ Hầu Đạm chỉ vào Lạc tướng quân: “Ngươi, tự mình đến Hộ bộ lĩnh quân lương.”
Lạc tướng quân vẫn chưa hoàn hồn, hồi lâu mới dập đầu: “Tạ ơn bệ hạ!”
Mấy tên phe Thái hậu liếc mắt nhìn Hạ Hầu Bạc đầy ẩn ý.
Hạ Hầu Bạc vẫn cụp mắt đứng tại chỗ, vẻ mặt lo lắng cho đất nước, không hề lộ ra chút đắc ý nào.
Hạ Hầu Bạc trở về vương phủ, triệu tập mưu sĩ đến bàn bạc chuyện này.
Hạ Hầu Bạc: “Hoàng đế đột nhiên phát điên, thật sự là ngẫu nhiên sao? Giờ thượng thư Hộ bộ đã chết, chắc chắn phe thái hậu sẽ tính món nợ này lên đầu ta, sau đó sẽ phản công.”
Tư Nghiêu: “… Ít nhất tướng sĩ trung quân có thể được ăn cơm ngon, là chuyện tốt.”
Hạ Hầu Bạc kỳ quái nhìn Tư Nghiêu một cái, dường như kinh ngạc vì sự ngây thơ đột ngột của hắn ta: “Tướng sĩ trung quân được ăn ngon, sẽ không hận hoàng đế nữa.”
Tư Nghiêu luôn tin tưởng người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, cũng cảm kích ân tình của Hạ Hầu Bạc, chưa từng cảm thấy những chuyện mà bọn họ âm mưu có gì không đúng.
Tuy nhiên, lúc này, hắn ta lại cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lời nói của tên bạo quân kia lại vang lên bên tai: “Là ai vẻ mặt bi thương, thu nhận ngươi làm chó giữ cửa…”
Tư Nghiêu có thể cảm nhận được Hạ Hầu Bạc đang nhìn mình. Hắn ta nhanh chóng chuyển chủ đề: “Hành động của hoàng đế hôm nay thật sự có chút đường đột. Gần đây người được bệ hạ sủng ái – Dữu phi kia, là người thế nào?”
Cùng lúc đó, Hạ Hầu Đạm vừa tan triều đang nói về Hạ Hầu Bạc với Dữu Vãn Âm: “Kẻ xấu, tuyệt đối là kẻ xấu, dù có xuyên không hay không đều là kẻ xấu.”
Dữu Vãn Âm: “Như vậy rất nguy hiểm, chúng ta nhất định phải nghĩ cách xấu xa hơn hắn.”
Hạ Hầu Đạm: “Tên Tư Nghiêu dưới trướng hắn, mấy ngày nay chắc sẽ đi điều tra chuyện năm đó. Đáng tiếc, không có chứng cứ bất lợi cho Đoan Vương…”
Dữu Vãn Âm: “Chứng cứ gì đó, có thể giả mạo.”
Hạ Hầu Đạm: “Hay lắm.”
Dữu Vãn Âm cười nham hiểm vỗ tay với hắn.
Hạ Hầu Đạm: “Không, tôi nghĩ lại rồi, chuyện ‘vu cáo hãm hại trung thần’ vốn dĩ sẽ không để lại dấu vết, nếu hắn tìm được chứng cứ, ngược lại sẽ đáng ngờ.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy chúng ta làm như vậy, trước tiên nói với anh ta, để tránh Đoan Vương nghi ngờ, chỉ có thể bí mật đón cha anh ta về, đừng để cho Đoan Vương biết… Sau đó cố tình để lộ sơ hở trong quá trình đón cha anh ta về, để cho hắn tưởng rằng đã bị bại lộ.”
Hạ Hầu Đạm hiểu ra: “Cuối cùng tìm một người đi ám sát cha anh ta, đổ lên đầu Đoan Vương?”
Dữu Vãn Âm bổ sung: “Nhưng người của anh phải trải qua muôn vàn khó khăn, nguy hiểm, suýt chết mới cứu được cha anh ta.”
Hạ Hầu Đạm: “Hay lắm.”
Dữu Vãn Âm cười nham hiểm vỗ tay với hắn.
Tàng thư các được xây dựng cạnh hồ, ngoài cửa sổ sóng gợn lăn tăn, phong cảnh rất đẹp.
Dữu Vãn Âm vào làm hoàn thành thủ tục, liền ung dung tự tại ngồi xuống.
Nàng tập trung tra tư liệu cây trồng hai tiếng đồng hồ, không thu hoạch được gì, sự chú ý dần dần tan rã. Bản năng mò cá của dân công sở chiến thắng lý trí, bắt đầu vẽ linh tinh trên giấy Tuyên.
Đúng lúc này, ngoài cửa tàng thư các có tiểu thái giám hô: “Đoan Vương giá đáo —”
Để tránh hiềm nghi, bàn viết của Dữu Vãn Âm được đặt ở cạnh cửa sổ phía trong cùng trên lầu hai, người khác nếu không có thánh chỉ thì không thể lên tầng này.
Nhưng cung nhân quen nhìn gió bẻ lái, biết phải tạo điều kiện cho ai. Dữu Vãn Âm mơ hồ nghe thấy tiếng người truyền đến từ dưới lầu, không biết Hạ Hầu Bạc đã nói gì, sau đó liền có tiếng bước chân bước lên cầu thang.
Tiếng bước chân không nhanh không chậm, mỗi bước đều rất vững vàng. Dữu Vãn Âm nhìn qua khe hở của giá sách về phía cửa cầu thang, liền thấy Hạ Hầu Bạc bước vào.
Hôm nay y mặc đồ theo phong cách Ngụy Tấn, áo bào rộng rãi, tóc dài buộc một nửa, xõa một nửa. Đi thong dong đến như vậy, quả thật là sáng như trăng, đẹp tựa hoa. Nhan sắc của con cưng của trời xưng bá, cho dù Dữu Vãn Âm biết rõ kết cục sau này, biết y có thủ đoạn đáng sợ thế nào, nhưng nhìn thoáng qua cũng phải khen một câu “mỹ nhân”.
Mấy giây sau, lại có một người đi theo lên lầu, mặc trang phục thường dân, vẻ mặt đau khổ, nhìn kỹ hình như còn cải trang một chút, chắc là Tư Nghiêu.
Hai người bọn họ đến đây làm gì?
Dữu Vãn Âm thản nhiên ngồi im, cẩn thận tưởng tượng nếu là nguyên chủ thì lúc này sẽ biểu hiện thế nào.
— À, nguyên chủ thầm mến Đoan Vương.
Hai người kia ra vẻ đang nghiêm túc tìm sách, nhìn trái nhìn phải, chậm rãi đến gần góc mà Dữu Vãn Âm đang ngồi.
Dữu Vãn Âm: “…”
Diễn, cứ diễn thôi.
Cuối cùng Hạ Hầu Bạc cũng vô tình nghiêng đầu, như vừa phát hiện ra sự tồn tại của Dữu Vãn Âm, kinh ngạc nói: “Dữu phi nương nương.”
Dữu Vãn Âm vội vàng đứng dậy, e thẹn chào hỏi y: “Đoan Vương điện hạ.”
Theo thiết lập của nguyên tác, Hạ Hầu Bạc và Dữu Vãn Âm đã gặp nhau một lần, là lúc trước khi nàng vào cung, ở chợ hoa đêm Nguyên tiêu. Nàng lén chạy ra ngoài đường chơi, tình cờ gặp Hạ Hầu Bạc cải trang.
Vậy là thiếu nữ vừa gặp đã yêu chàng trai trẻ tuổi tuấn tú thần bí, sau khi về nhà liền tương tư, không chịu vào cung làm phi tần. Mà Hạ Hầu Bạc tuy trò chuyện vui vẻ với nàng, nhưng sau đó lại quên mất chuyện này.
Sau này, Dữu Vãn Âm bị người nhà ép buộc, căm hận vào cung, cảnh gặp lại Đoan Vương ở lãnh cung lại bị Tạ Vĩnh Nhi xóa bỏ, cho nên trong “Ác Ma Sủng Phi”, Dữu Vãn Âm yêu đơn phương suốt cả truyện, còn Hạ Hầu Bạc thì tâm như sắt đá, chỉ yêu Tạ Vĩnh Nhi.
Dữu Vãn Âm không chắc chắn Hạ Hầu Bạc trước mắt có phải người ban đầu hay không, càng không đoán ra tại sao y lại muốn tìm mình.
Để chắc chắn, cứ diễn theo kịch bản đã.
Dữu Vãn Âm len lén ngước mắt nhìn y, trong mắt như có sương khói: “Vì sao điện hạ đến đây?”
“Muốn tìm một cuốn sách, nhưng vừa nãy không tìm thấy, có lẽ là nhớ nhầm rồi.” Hạ Hầu Bạc thuận miệng nói.
Dữu Vãn Âm: “Vậy điện hạ nói tên sách đi, ta cũng giúp ngài tìm.”
Hạ Hầu Bạc không tiếp lời, mỉm cười nhìn nàng: “Nghe nói nương nương đang viết sách ở đây?”
Dữu Vãn Âm cúi đầu: “Chỉ là sắp xếp một số thơ văn thôi, là bệ hạ thấy ta cả ngày ở trong tẩm cung nhàm chán, tìm việc cho ta làm.”
“Nương nương tài hoa hơn người, thật đáng khâm phục.”