Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Chúng phi: “?”
Dữu Vãn Âm: “Hơn nữa, từ xưa đến nay tuổi thọ trung bình của hậu cung quá ngắn, tình hình này đối với mọi người đều bất lợi. Ta có một đề nghị, sau này có thể đưa vào môn bóng bàn gì đó, phát huy tinh thần thể thao ở những nơi có ý nghĩa, hữu nghị là trên hết, thi đấu là thứ yếu, nâng cao thể chất, quan tâm đến sức khỏe tinh thần.”
Im lặng.
Một lúc sau, tiểu mỹ nhân níu lấy nàng hỏi: “Bóng bàn là gì?”
Đợi sau khi mọi người giải tán, Dữu Vãn Âm lại từ mật đạo quay về gầm giường của Hạ Hầu Đạm.
Vừa thò đầu ra đã bị hơi ấm phả vào mặt làm cho giật mình.
Lò sưởi được đốt khiến phòng trong ấm áp như mùa xuân, phía trên truyền đến giọng nói trầm thấp của Hạ Hầu Đạm: "... Nếu thái y không được thì ngươi thay thế, tốt nhất là để Thái hậu sống đủ một tháng.”
Tiêu Thiêm Thái: “Thần sẽ cố gắng hết sức.”
Giọng nói của Tạ Vĩnh Nhi vang lên: “Ta có thể hỏi tại sao không?” Nàng ta vẫn còn ghi hận Thái hậu vì chuyện bị ép uống thuốc phá thai.
Hạ Hầu Đạm: “Không thể.”
Dữu Vãn Âm nằm sấp dưới gầm giường trầm tư.
Tấu chương mà phe cánh của Thái hậu dâng lên hai ngày nay có thể chất đầy thư phòng, nào là xin quy hàng, cáo lão hồi hương, nhân cơ hội tố cáo bài trừ nhau, quả thực là muôn hình muôn vẻ. Hạ Hầu Đạm đều đọc tỉ mỉ từng cái, còn hẹn gặp riêng từng người.
Bây giờ phân tích lại, nàng mới hiểu được Hạ Hầu Đạm lúc đó không giết Thái hậu, còn có một mục đích khác: Để lại một khoảng thời gian chuyển tiếp, tiếp nhận thế lực của Thái hậu một cách êm đẹp.
Trước mắt còn có kẻ địch lớn như Hạ Hầu Bạc, thế lực của bản thân lại yếu, việc cấp bách là phải nhanh chóng mở rộng đội ngũ. Mà lúc này đồng minh dễ lôi kéo nhất, chính là những người sắp mất đi lợi ích - phe cánh của Thái hậu đang thất thế.
Lúc này động đến bọn họ, tự hao tổn tám trăm để giết địch một nghìn, tự dâng chiến thắng cho Hạ Hầu Bạc. Ý tưởng thanh trừng triều đình, chỉ có thể đợi đến sau này từ từ tính toán.
Tuy Dữu Vãn Âm chưa từng tiếp xúc với những đại thần này, nhưng đã đọc qua miêu tả trong truyện. Đám người kia vừa dụ dỗ vừa lừa gạt Hạ Hầu Đạm, ngoài mặt thì tuân theo nhưng trong lòng thì phản đối, ra ngoài lại mượn danh nghĩa của hoàng đế để bóc lột, tham ô, thủ đoạn hèn hạ chưa từng ngừng lại. Chỉ là một người xem, nàng đã muốn tua nhanh đến đoạn tính sổ sau mùa thu.
Nhưng Hạ Hầu Đạm nhịn xuống.
Cho dù là lúc tính mạng bị đe dọa trên núi Bắc, hay là lúc uy thế ngập trời như bây giờ, tất cả lựa chọn mà hắn đưa ra, suy nghĩ kỹ lại đều là cách giải quyết tốt nhất.
Dựa vào tâm tính, dựa vào tầm nhìn, đều có thể coi là một vị minh quân rồi.
- Có lẽ là xuất sắc quá mức rồi.
Ai có thể tin được đây chỉ là một diễn viên mới xuyên không đến được một năm?
Tạ Vĩnh Nhi im lặng một lát, chợt hiểu ra, lẩm bẩm một câu: “Kẻ tàn nhẫn.”
Tàn nhẫn với người khác, càng tàn nhẫn với chính mình.
Hạ Hầu Đạm: “Trong phe cánh của Thái hậu có mấy người là nội gián của Hạ Hầu Bạc?”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Đừng do dự nữa, sau này liệt kê ra danh sách, thành thật giao lên đây. Ngươi đã cùng phe với ta rồi, lần này nếu Hạ Hầu Bạc không chết, thì người chết chính là ngươi, có tin tức gì thì chủ động một chút.”
Tạ Vĩnh Nhi nhẫn nhịn: “Biết rồi.”
Tiêu Thiêm Thái đi theo sau Tạ Vĩnh Nhi cáo lui, đến chỗ không có ai, bước chân dần dần chậm lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tạ Vĩnh Nhi.
“Nương nương.”
Tạ Vĩnh Nhi quay đầu lại.
Thiếu niên ấp úng nửa ngày: “Chẳng phải ngươi nói, bị chân tình của bệ hạ cảm động sao?”
Màn trình diễn vừa rồi của Hạ Hầu Đạm, chỉ thiếu điều dán nhãn "công cụ" lên trán nàng ta.
Tạ Vĩnh Nhi nhìn biểu cảm ngây thơ không hiểu sự đời của Tiêu Thiêm Thái, cười khổ một tiếng: “Làm gì có nhiều chân tình như vậy. Ta chỉ là thay đổi phe lúc nguy cấp, để cầu xin sống sót, sống đến khi bọn họ phân thắng bại thôi.”
Nói xong câu này, bản thân nàng ta nghe cũng thấy thê lương đến mức khó xử. Tiêu Thiêm Thái đứng ngây người ra, rõ ràng là không biết nên phản ứng thế nào.
Tạ Vĩnh Nhi nhặt lên lòng tự trọng đã vỡ vụn, hít một hơi: “Đi thôi.”
Phía sau truyền đến một câu hỏi: “Đợi bọn họ phân thắng bại... Sau đó thì sao?”
Tạ Vĩnh Nhi nghe ra sự mong đợi ẩn giấu trong giọng nói của hắn.
Thế nhưng lúc này nàng ta đã không còn tâm trạng, cũng không có tâm tư dây dưa với bất kỳ người đàn ông nào nữa. Nàng ta nhún vai: “Có lẽ là nghĩ cách trốn ra ngoài.”
Tiêu Thiêm Thái không lên tiếng nữa.
Tạ Vĩnh Nhi ngẩng đầu nhìn bầu trời bị mái hiên cắt thành hình dạng: “Ngươi nói có buồn cười không, ta một lòng muốn có được thiên hạ này, nhưng ngay cả thiên hạ này trông như thế nào cũng còn chưa biết.”
Phòng trong.
Dữu Vãn Âm từ dưới gầm giường bò ra: “Họp xong rồi?”
“Xong rồi.” Hạ Hầu Đạm dựa vào giường.
Tứ chi Dữu Vãn Âm đã ấm lên, cả người đều sống lại. Nàng ngồi xuống mép giường uống một ngụm trà, cau mày nhìn Hạ Hầu Đạm: “Là ảo giác của ta sao, sao sắc mặt của bệ hạ lại kém hơn sáng nay?”
Hạ Hầu Đạm chưa kịp trả lời, Bắc Chu đang đứng dựa vào tường đột nhiên hừ lạnh một tiếng.
Hạ Hầu Đạm nhanh chóng liếc nhìn Bắc Chu. Ánh mắt này có nghĩa là: Đừng nói cho nàng ấy biết chuyện ta uống thuốc.
Bắc Chu hừ lạnh một tiếng, bỏ đi.
Dữu Vãn Âm: "?”
Hạ Hầu Đạm: “Không sao, chỉ là vết thương lành hơi chậm. Độc của Khương quốc quá lợi hại, có thể sống sót đã là kỳ tích rồi.”
Dữu Vãn Âm nheo mắt nhìn hắn, kéo dài giọng: “Sếp Đạm, sao anh lúc nào cũng giấu giếm em thế?”
Câu này có phải là một mũi tên trúng hai đích hay không, chỉ có Dữu Vãn Âm tự mình biết.
Hạ Hầu Đạm cười gượng gạo: “Làm gì có.”
Bất tri bất giác, Dữu Vãn Âm phát hiện mình đã có thể nhìn ra rất nhiều điều từ biểu cảm, thậm chí là ánh mắt của hắn.
Hôm qua hắn vừa mới trở về từ quỷ môn quan, nhưng tinh thần lại tốt đến kỳ lạ. Nhưng mà bây giờ, đôi mắt đen nhánh của hắn lại trở nên u ám, dường như đang âm thầm chịu đựng điều gì đó.
Dữu Vãn Âm: “Đầu của anh lại đau sao?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Sao em biết?”
“Em biết nhiều hơn anh tưởng tượng đấy.”
Dữu Vãn Âm không đợi được phản ứng như mong đợi. Hạ Hầu Đạm căn bản không tiếp lời, giả vờ ngốc nghếch cười một tiếng: “Quả nhiên là em.”
Dữu Vãn Âm giăng bẫy thất bại, chỉ đành bỏ qua chủ đề này: “Nằm xuống đi, em xoa bóp cho anh.”
Thật ra xoa bóp cũng không thể giảm bớt cơn đau đầu của hắn. Nhưng hắn thích đề nghị này, bèn ngoan ngoãn đưa đầu qua. Dữu Vãn Âm xoa ấm lòng bàn tay, thành thạo ấn lên huyệt thái dương của hắn: “Nhắm mắt lại.”
Hạ Hầu Đạm nghe lời nhắm mắt giả vờ ngủ.
Gió rít gào ngoài cửa sổ càng khiến cho bên trong thêm yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu, Hạ Hầu Đạm khẽ lên tiếng: “Em không sao chứ?”
“Em?”
“Những người c.h.ế.t trên núi...” Hắn nhắm mắt lại, dường như đang cân nhắc cách dùng từ: “Bọn họ dù thế nào cũng sẽ chết. Cho dù hoàn thành nhiệm vụ, cũng sẽ bị Hạ Hầu Bạc diệt khẩu. Cho nên, cái chết của bọn họ không phải là lỗi của em.”
Động tác của Dữu Vãn Âm chậm lại.