Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm nhìn nàng ta như đang nhìn một người chết, trong lòng không chút gợn sóng, làm theo trình tự: “Muội muội trên đường có chút việc nên đến muộn, mong các tỷ tỷ đừng trách tội.”
Ngụy quý phi “choang” một tiếng hất đổ chén trà: “Ánh mắt của ngươi là sao hả?”
Dữu Vãn Âm cụp mắt, kìm nén giọng điệu muốn khóc: “Muội muội biết sai rồi.”
Trang phi đứng sau Ngụy quý phi cười lạnh nói: “Muội nói có việc, là việc gì quan trọng vậy? Chẳng lẽ lại là hẹn gặp gỡ với tên thị vệ nào đó ở vườn mẫu đơn?”
Hạ tần đứng bên cạnh phụ họa: “Tỷ tỷ, lời này không thể nói lung tung, cẩn thận bị nàng ấy khóc lóc trước mặt bệ hạ, lại phải —”
Hạ Hầu Đạm: “Lại phải gì?”
Chúng phi tần: “…”
“Bịch bịch bịch” quỳ rạp xuống đất.
Hạ Hầu Đạm ngồi phịch xuống chỗ Ngụy quý phi vừa ngồi, vẫy tay gọi Dữu Vãn Âm đến: “Vừa nãy các ngươi đang nói gì?”
Dữu Vãn Âm do dự nói: “Bẩm bệ hạ…”
Nàng đang dùng ánh mắt hỏi hắn: Anh đến đây xem náo nhiệt gì?
Hạ Hầu Đạm hất cằm: Đừng quan tâm đến tôi, diễn tiếp của cô đi.
Dữu Vãn Âm suy nghĩ một chút, lập tức nở ra một đóa bạch liên: “Bẩm bệ hạ, chỉ là các tỷ muội trò chuyện vài câu, không đáng nhắc đến.”
Hạ Hầu Đạm: “Thế sao?” Hắn đưa ngón tay thon dài ra, chỉ vào Hạ tần: “Ngươi nói.”
Hạ tần vẫn quỳ tại chỗ, sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nào dám nói gì nữa: “Thần thiếp biết tội.”
Hạ Hầu Đạm: “Cũng được, đỡ phiền.”
Hắn ra hiệu, thị vệ rất quen thuộc tiến lên, tiếng kêu khóc của Hạ tần dần dần biến mất.
Hạ Hầu Đạm lại chỉ vào Trang phi: “Vậy ngươi nói?”
Trang phi tối sầm mặt mũi, suýt nữa ngã quỵ xuống đất: “Thần thiếp… Thần thiếp chỉ nhắc nhở muội muội, phải một lòng hầu hạ bệ hạ…”
Hạ Hầu Đạm lại giơ tay lên.
Dữu Vãn Âm vội vàng ho khan một tiếng.
Nàng không hiểu tại sao Hạ Hầu Đạm đột nhiên thêm một màn kịch này. Chẳng lẽ thật sự là nhập tâm quá, muốn ra mặt vì nàng?
Trước kia, Dữu Vãn Âm xem truyện cung đấu chỉ để giết thời gian, bây giờ xuyên vào đây, sống nay chết mai, cũng có thêm vài phần đồng cảm với các nhân vật khác. Nói cho cùng đều là nạn nhân của chế độ, hai thuộc hạ Trang phi, Hạ tần bám chặt lấy đùi Ngụy quý phi, cũng chỉ là vì muốn sống sót.
Hai người này nếu thật sự ra tay thì thôi, nhưng bây giờ chỉ là miệng nói hai câu, lại phải chết, trong lòng Dữu Vãn Âm có chút không nỡ.
Nhưng nàng lại sợ Hạ Hầu Đạm diễn màn này là có ý sâu xa, bản thân mở miệng ngăn cản ngược lại sẽ hỏng việc, nhất thời do dự không quyết.
Dữu Vãn Âm không nói gì, nhưng Hạ Hầu Đạm lại nhìn nàng một cái, rồi buông tay xuống.
Hạ Hầu Đạm: “Đày vào lãnh cung đi.”
Lại hỏi thị vệ: “Người vừa bị kéo ra ngoài kia còn chưa chôn chứ?”
Thị vệ: “…”
Thị vệ: “Thuộc hạ đi ngăn lại.”
Giữa đám phi tần quỳ rạp xuống đất, Tạ Vĩnh Nhi len lén ngẩng đầu lên, nhìn Dữu Vãn Âm một cái, vẻ kinh ngạc trên mặt lóe lên rồi biến mất.
Hai tên pháo hôi rời khỏi, mọi người cứ tưởng tai họa đã qua, đang âm thầm vui mừng, liền thấy Hạ Hầu Đạm chỉ tay vào người thứ ba.
Hạ Hầu Đạm lễ phép hỏi: “Ngụy quý phi, nàng nói xem?”
Ngụy quý phi như bị sét đánh.
Không, không thể nào, nàng ta là người của thái hậu!
Ngụy quý phi run rẩy nói: “Bẩm bệ hạ…”
Hạ Hầu Đạm: “Hửm?”
Sau tấm rèm truyền đến giọng nữ: “Hừ, hoàng nhi uy phong thật lớn.”
Thái hậu cuối cùng cũng xuất hiện bảo vệ rồi.
Nhìn thái hậu chỉ khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, ăn mặc thư thái sang trọng, trên tay còn dắt theo một cậu bé bảy tuổi.
Tiểu thái tử lớn lên rất giống Hạ Hầu Đạm, gương mặt nhỏ nhắn cau có, nhìn thẳng, bị thái hậu nuôi thành một con rối tinh xảo, ngoan ngoãn.
Dữu Vãn Âm liếc nhìn Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm đang dùng ánh mắt “cái thứ gì đây” nhìn đứa con trai trên danh nghĩa kia, vẻ mặt khó tả.
May mà theo thiết lập của nguyên tác, tiểu thái tử vẫn luôn bị thái hậu giữ bên cạnh, vốn dĩ không gặp hắn mấy lần, cũng không tính là OOC.
Thái hậu ngồi lên vị trí chủ tọa, nhận lễ của Hạ Hầu Đạm và chúng phi tần, lạnh lùng nói: “Hoàng nhi hôm nay giương oai đến trước cửa ai gia, là vì sao?”
Hạ Hầu Đạm dường như cứng đờ, chậm rãi nói với vẻ tủi nhục: “Là nhi thần nhất thời nóng giận, đắc tội mẫu hậu.”
Dữu Vãn Âm: “?”
Thái hậu cực kỳ bất mãn với Hạ Hầu Đạm.
Vì hôm trước hắn phát điên giữa triều đình, giết chết thượng thư Hộ bộ, đó là người của bà ta.
Hoàng đế này từ nhỏ đã không nghe lời, bản tính hoang dã khó thuần, bà ta đấu đá với hắn nhiều năm cũng không thể hoàn toàn khống chế hắn trong tay, lúc này mới đành tìm kế sách khác, chuẩn bị nâng đỡ tiểu thái tử.
Bà ta biết người muốn Hạ Hầu Đạm chết không chỉ có mình bà ta, Đoan Vương kia cũng đang từ từ tính toán.
Thực lực của Đoan Vương thâm sâu khó lường, nếu bây giờ ám sát Hạ Hầu Đạm, bà ta không dám chắc người lên ngôi nhất định là bản thân.
Lúc bà ta và Đoan Vương tranh đấu, tên hoàng đế điên này đột nhiên giết chết một thuộc hạ quan trọng của bà ta, làm sao bà ta có thể nuốt trôi cục tức này?
Ban đầu, thái hậu định mượn chuyện này để dạy dỗ hắn, rung chuông cảnh báo, nào ngờ hắn lại tự mình đưa đến cửa.
Thái hậu tức giận nhìn lướt qua toàn bộ đại sảnh, ánh mắt rơi vào người Dữu Vãn Âm: “Ai gia nghe nói, gần đây hoàng nhi bị nữ nhân này mê hoặc đến thần hồn điên đảo, thường xuyên có hành động kinh người.”
Dữu Vãn Âm tính toán chắc chắn mình nên quỳ xuống.
Nàng quỳ được một nửa, lại bị Hạ Hầu Đạm kéo dậy.
Hạ Hầu Đạm: “Đúng vậy.”
Thái hậu: “?”
Thái hậu tức giận đập bàn: “Tốt lắm, xem ra trong mắt con càng ngày càng không có ai gia - mẫu thân của con. Hôm nay, ai gia sẽ thay tiên đế dạy dỗ con biết thế nào là tôn ti trật tự! Người đâu!”
“Xoẹt xoẹt.” một đám thị vệ xuất hiện, vây quanh Dữu Vãn Âm.
Hạ Hầu Đạm: “Ta xem ai dám!”
Thị vệ dừng bước, nhìn về phía thái hậu với vẻ dò hỏi.
Thái hậu cười lạnh một tiếng, khí thế ngập trời. Hoàng đế này sớm đã hữu danh vô thực, hôm nay bà ta càng quyết tâm muốn hắn nhận rõ điều này. Lập tức phất tay một cái đầy uy nghiêm.
Thị vệ bước qua hoàng đế, định lôi Dữu Vãn Âm đi.
Hạ Hầu Đạm nín thở, như bị dội một gáo nước lạnh, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn: “Mẫu hậu!”
Hắn thở dồn dập, bình tĩnh mấy giây, mới miễn cưỡng nở nụ cười lấy lòng, đi đến dâng trà cho bà ta: “Ý nhi thần nói là ‘đúng vậy’, tính tình nhi thần thật sự rất đáng ghét. Mẫu hậu hà tất phải tức giận vì một phi tần nho nhỏ, lại đây, lại đây, uống chén trà, có gì từ từ nói.”
Tên bạo quân này vậy mà có thể thốt ra được những lời này, đúng là mặt trời mọc đằng tây. Chẳng lẽ thật sự bị yêu phi kia bỏ bùa, vì muốn bảo vệ nàng mà không tiếc bất cứ giá nào rồi?
Thái hậu dùng ánh mắt hoàn toàn mới đánh giá Dữu Vãn Âm.
Dữu Vãn Âm: “…”