Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dương Đạc Tiệp nhanh chóng tựa ra phía sau: “Haizz, ta tưởng là có chuyện gì. Hoá ra bây giờ huynh mới phát hiện ra à?”
Lý Vân Tịch: “?”
Dương Đạc Tiệp cười nhẹ một tiếng: “Ta đã sớm nhìn ra Nhĩ Lam có tình cảm với Cẩn Thiên Dương từ lâu rồi. Ta còn tưởng rằng trong lòng huynh cũng biết rõ đấy, nếu không mới đầu vì sao nhìn huynh ấy không vừa mắt? Nhưng người này ấy mà, ở chung với nhau lâu rồi thì cũng không tệ...”
Lý Vân Tịch ngây ra như phỗng.
Dương Đạc Tiệp đưa tay quơ quơ trước mặt y: “Sao huynh không nói ‘Còn thể thống gì’ nữa?”
Ngoài ngàn dặm, tuyết lớn như chiếu.
Lâm Huyền Anh đứng ở trên cao bên bờ sông, nhìn xuống binh sĩ đập vỡ sông băng lấy nước.
“Phó tướng quân.” Thủ hạ của hắn ta vội vàng chạy tới, trình lên một phong mật thư.
Lâm Huyền Anh mở ra nhìn lướt qua: “Đoan vương ngày mai sẽ động thủ, đến lúc đó thiên hạ đại loạn, chúng ta cũng không cần ẩn nấp hành tung nữa. Hai quân khác xuất phát sớm hơn, nói không chừng đều sắp đến rồi.”
“Vậy chúng ta...”
Lâm Huyền Anh ngẩng đầu nhìn ngọn đèn đô thành như ẩn như hiện trong gió tuyết xa xa: “Chuẩn bị sẵn sàng, lập tức giết qua đó.”
Trong cung.
Một bữa sủi cảo ăn uống no đủ, Tạ Vĩnh Nhi cáo từ trở về phòng thu dọn hành lý.
Trước khi đi nàng ta gọi Dữu Vãn Âm ra ngoài cửa, lấy từ trong ngực ra một phong thư: “Ngày mai sau khi muội đi, tỷ tỷ có thể chuyển cái này cho Tiêu Thiêm Thái không?”
“Được. Đừng là thẻ người tốt nhé?”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Tạ Vĩnh Nhi có thể như ý thoát thân rời đi là nhờ Tiêu Thiêm Thái dùng năng lực nghiệp vụ đổi lấy. Tiêu Thiêm Thái, kẻ đào hoa này vốn còn muốn giữ bí mật với nàng, nhưng nàng cũng không phải kẻ ngốc, suy đoán một chút đã nghĩ ra rồi.
Dữu Vãn Âm: “Thật sự là thẻ người tốt? Vậy cách diễn đạt cũng uyển chuyển nhỉ? Muội đừng làm người ta tổn thương đến tinh thần sa sút đình công nha.”
Tạ Vĩnh Nhi dở khóc dở cười: “Vậy tỷ yên tâm đi. Muội làm được.”
Nàng ta nhìn Dữu Vãn Âm cất kỹ phong thư, tựa hồ có chút cảm xúc: “Không ngờ đến cuối cùng người mà muội tin tưởng lại là tỷ.”
Đời người như một màn kịch, nội dung vở kịch tựa ngựa hoang thoát cương chạy như điên. Hai nàng cùng đấu trí đấu dũng, cho đến bây giờ cũng không thể coi là toàn tâm toàn ý với nhau. Nhưng Tạ Vĩnh Nhi có hành động này, Dữu Vãn Âm cũng không ngạc nhiên mấy.
Có lẽ họ đều có thể cùng mỹ nữ khác trong cung nói chuyện cười đùa, nhưng xuất thân và cảnh ngộ lại chênh lệch quá xa, có những tâm sự không thể truyền đạt truyền đạt bằng lời nói. Có đôi khi, Dữu Vãn Âm cảm thấy ngay cả Hạ Hầu Đạm cũng không hiểu suy nghĩ của nàng.
Nhưng những lo lắng, những chí khí hào hùng, thậm chí những bộ não yêu đương còn rối ren cắt không đứt, Tạ Vĩnh Nhi có thể hiểu mà không cần một chữ nào. Trong thế gian đặc biệt này, họ là tấm gương duy nhất của nhau.
Có một người hiểu rõ sự tồn tại của mình như vậy, là uy hiếp nhưng cũng là an ủi.
Dữu Vãn Âm vỗ vỗ vai nàng ta: “Sau khi ra khỏi thành muốn làm gì?”
“Trước tiên du sơn ngoạn thủy một thời gian, đi khám phá tận hưởng thế gian này, sau đó...”
“Ẩn cư?”
Tạ Vĩnh Nhi cười: “Làm sao có chuyện đấy được. Chờ các người bình định thiên hạ, muội còn muốn đầu tư vào hoàng thất đầu, khởi đầu một đế quốc thương nghiệp.”
Dữu Vãn Âm thán phục. Không hổ là người được trời chọn, càng khó khăn thì càng dũng cảm.
“Có phương hướng kinh doanh cụ thể chưa?”
“Trước hết lấy thành thị làm đơn vị, phát triển ngành giao hàng.”
Ánh mắt Dữu Vãn Âm sáng lên: “Rất tốt, ta sẽ đầu tư vào.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Chuyển phát nhanh cũng có thể làm. À không đúng, vậy phải cải thiện giao thông trước... Muội làm ô tô tỷ góp đầu tư không?”
Dữu Vãn Âm cười nói: “Một bước tới đích luôn, tạo một đường ống tàu đi.”
“Hả? Đó là cái gì?”
Dữu Vãn Âm cứng đờ.
“Ác ma sủng phi” là tác phẩm năm nào? Nàng quên xem ngày xuất bản.
Đây không phải là một bài viết cũ chứ? Khi viết ra bài văn này, có khái niệm đường ống tàu không?
Nàng dừng lại quá mức đột ngột, Tạ Vĩnh Nhi kinh ngạc nhìn qua. Dữu Vãn Âm luống cuống hai giây, giả vờ: “Không có gì, ta cũng không giải thích được.
“Tỷ đề xuất muội làm những thứ trong tiểu thuyết khoa học à?”
“Chỉ là nói đùa một chút...”
Tạ Vĩnh Nhi lại nhìn chằm chằm nàng, trong hai mắt phảng phất có ánh sáng hiểu biết đang chậm rãi sáng lên: “Đúng rồi, lần trước tỷ nói, tỷ ở thế giới trước là người nơi nào?”
Dữu Vãn Âm: “...” Sao mình lại sinh ra cái miệng này.
“Bắc... thị trấn nhỏ, muội chưa từng nghe qua đâu.”
Trong lòng nàng không ngừng kêu khổ. Rõ ràng đã sắp chia tay, Tạ Vĩnh Nhi lần này nếu tiếp tục đào sâu vào lỗ hổng, thì hoàn toàn là do nàng gây ra.
Nhưng không ngờ, Tạ Vĩnh Nhi đột nhiên chớp chớp mắt, một tia sáng thoáng qua liền tắt: “Được rồi.”
Trong nháy mắt, Dữu Vãn Âm cảm thấy rất quen thuộc.
Sắc mặt Tạ Vĩnh Nhi đã thay đổi rất tinh tế, từ do dự, đến chán nản, rồi đến thoải mái, tất cả chỉ diễn ra trong vài giây. Dữu Vãn Âm lại hiểu được.
Người đối diện giống như đang đứng trước một cánh cửa vô hình, đã vươn tay từ lâu, nhưng cuối cùng lại quay lưng và rời đi.
Tiến thêm một bước là vực sâu vạn trượng, lui một bước là nhân gian như mộng. Tạ Vĩnh Nhi vẻ mặt có chút hoảng hốt, mỉm cười nói: “Khi muội phát triển được đồ ăn ship, nhớ dạy muội mấy món ăn đặc sản ở nhà tỷ nhé.”
Dữu Vãn Âm phục hồi tinh thần: “Được.”
Vừa rồi, vì sao nàng lại cảm thấy giống như đã từng quen biết?
Tạ Vĩnh Nhi trở về. Dữu Vãn Âm vẫn đứng ngoài cửa, ngẩng đầu thở ra một hơi sương trắng.
Trên bầu trời đêm, mặt trăng cô đơn tạm tắt, các ngôi sao hiện ra. Dữu Vãn Âm vốn chỉ tùy ý thoáng nhìn, lúc ngẩng đầu lại bất động.
Một lát sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân, Hạ Hầu Đạm đi tới bên cạnh nàng: “Em không lạnh sa? Lâu như vậy cũng không trở về?”
“Em cuối cùng cũng nhìn ra.” Dữu Vãn Âm kích động giơ tay chỉ: “Mấy ngôi sao kia, có phải gần như cùng một đường thẳng không?
Trong mùa hè, A Bạch cũng từng kéo Hạ Hầu Đạm nhìn trời, còn nói qua cái gì sắp nối thành một đường.
Dữu Vãn Âm: “Sau này em đi điều tra lời tiên tri của sư phụ A Bạch, ‘Ngũ tinh hội tụ’ chính là chỉ loại tinh tượng này, trong sách cổ nói đây là dấu hiệu quân chủ bị ám sát.”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy cũng đúng.”
Dữu Vãn Âm lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải, anh hãy nhìn kỹ lại đi, cái đuôi kia đã bắt đầu cong rồi, không còn là một đường thẳng nữa. Điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ kiếp nạn này đã qua rồi. Đánh bại được đồ nhi của Thác Bạt, anh đã thành công thay đổi số mệnh rồi!”
Nàng phấn chấn nói: “Sau cùng thì điều tốt đẹp đã đến, ngày mai chắc chắn không có chuyện gì xảy ra.”
Hạ Hầu Đạm bật cười: “Người hiện đại cũng tin vào hiện tượng thiên văn sao?”
“Đúng là có tin thì có, không tin thì không, dù sao em tin. Ngày mai, hãy để em đi cùng.” Dữu Vãn Âm bất ngờ đổi ý.
Hạ Hầu Đạm thở dài một cách khó nghe: “Vãn Âm.”
“Em biết, những gì cần nói anh đã nói rồi. Nhưng... Hai ngày nay anh vẫn rất kì lạ. Nói tinh thần tụt dốc đều là nhẹ, anh giống như luôn chuẩn bị hậu sự vậy!”
Những lời còn lại của Hạ Hầu Đạm đều bị đẩy trở lại.