Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Bệ hạ lúc ấy nói, huynh ấy ở trong cung đã bồi dưỡng một nhóm ám vệ trung thành với mình, ta bảo vệ bên cạnh huynh ấy ý nghĩa không lớn. Nhưng huynh ấy cần gấp nắm giữ binh lực, nếu không trong tay không có át chủ bài, bất luận chu toàn như thế nào cũng không hạ được địch nhân trong triều.”
Lâm Huyền Anh lúc đó trà trộn vào hữu quân.
Sở dĩ ở trong ba quân lựa chọn hữu quân, một là bởi vì hữu quân cùng Đoan Vương quan hệ xa nhất, hai là bởi vì Vưu tướng quân đầu lĩnh người hoàn toàn không có khả năng kiểm soát quân đội. Như vậy, những hành động nhỏ của họ cũng không dễ gây sự chú ý của Đoan Vương.
Muốn chân chính khống chế mấy vạn binh mã, chỉ dựa vào một quả binh phù là làm không được, giá trị vũ lực cùng uy danh thiếu một thứ cũng không được.
Việc này không thể gấp gáp, chỉ có thể từ từ lên kế hoạch trong nhiều năm.
Cũng may Lâm Huyền Anh vốn thân thủ cao cường, qua từng trận chiến lớn nhỏ, dần dần nổi lên, bằng thực lực thu phục lòng người. Hắn và Hạ Hầu Đạm một sáng một tối, dùng mọi biện pháp, dưới mắt các thế lực khác nhau, đã làm cho Vưu tướng quân mất chức, trở thành người lãnh đạo hữu quân.
“Đến năm ngoái, chúng ta đã chuẩn bị gần như sẵn sàng, dự định đem toàn bộ hữu quân quét sạch một lần, sau đó liền khai chiến. Tuy rằng không có nắm chắc tất thắng như trước, nhưng tấn công bất ngờ khiến đối phương không thể phòng bị, ngay cả khi chết, ít nhất cũng có thể tiễn Thái hậu với Đoan vương đi một đoạn – đây là nguyên văn lời nói của bệ hạ. Nhưng ngay lúc đó.” Lâm Huyền Anh cười cười: “Nương nương xuất hiện.”
Lâm Huyền Anh lần đầu tiên nghe nói Dữu Vãn Âm, là trước khi xuất sư. Vô Danh Khách đã tính được cùng lúc với Hạ Hầu Đạm thì cũng sẽ có một người từ thế giới khác sắp đến, chỉ là không biết là khi nào và ở đâu. Giữa hai người này có nhiều sự ràng buộc về duyên phận, nhưng liệu đó là duyên hay là nghiệt, thì trông giống như hoa trong sương mù, không thể hiểu được.
Sau đó hắn ta hỏi qua Hạ Hầu Đạm việc này. Hạ Hầu Đạm dường như đột nhiên nhớ tới, hời hợt nói:: “Nói ra thì có người như vậy.”
Lâm Huyền Anh: “... Vấn đề lớn như vậy, sao huynh lại có vẻ như đã quên?”
Thiếu niên quân chủ cúi đầu, tựa hồ là nói thầm một câu: “Có lẽ không đến đâu.”
Mấy năm sau đó, bọn họ cũng không nhắc tới chuyện này nữa.
Ngay khi Lâm Huyền Anh sắp quên, trong mật thư của Hạ Hầu Đạm bỗng nhiên có thêm một cái tên.
Mặc dù cùng là linh hồn từ thế giới khác, nhưng nữ tướng mỹ miều này lại hoàn toàn khác biệt so với Hạ Hầu Đạm.
Kế hoạch ban đầu của bọn họ một lời che đậy, chính là ngọc nát đá tan. Mà nàng lại vừa lên đã phải bố trí cục diện rất lớn, vòng rất nhiều khúc cua, chỉ vì tính toán tỉ mỉ, hy sinh người ít nhất. Mỗi sinh mạng của những người làm nghề buôn bán, những người mặc áo lụa đều quý giá với cô ấy.
Lâm Huyền Anh rất phản đối.
Loại thiện nam tín nữ không ăn khói lửa nhân gian này, hắn ta có thể thấy được nhiều hơn. Trên chiến trường, một người thành công thì hàng vạn người chết, nếu tất cả đều như nàng, đã chết trăm lần rồi. Hơn nữa, tình hình thay đổi nhanh chóng, nếu kéo dài như vậy, có lẽ cả kế hoạch chiến thắng cuối cùng cũng sẽ trở thành một giấc mơ.
Nhưng Hạ Hầu Đạm lại chấp nhận ước mơ ngây thơ của nàng, hủy bỏ kế hoạch hiện tại của mình và ra lệnh cho Lâm Huyền Anh rút lui.
Trong vài ngày đó, Lâm Huyền Anh đã nghiêm túc xem xét việc từ bỏ.
Sau đó Lâm Huyền Anh trở về đô thành một chuyến, rốt cục gặp được Dữu Vãn Âm.
Hắn ta hiểu nàng, nhưng cũng coi thường nàng.
Nàng lúc ấy cải trang thành thường dân, cởi bỏ trang điểm của yêu phi, đứng ở bên cạnh Hạ Hầu Đạm quanh năm sương đen lượn lờ, nhẹ nhàng như vậy, đẹp như vậy. Giống như một con chim sẻ nho nhỏ, thân thể yếu ớt trong làn mưa bão.
Nàng rõ ràng không thuộc về thâm cung kia, mà lẽ ra nên đi ngao du sơn thuỷ, làm một nữ nhi giang hồ không vướng bận.
Lâm Huyền Anh đi khuyên Hạ Hầu Đạm thả nàng tự do, nghĩ tới đối phương có lẽ sẽ nổi giận, sẽ cự tuyệt.
Kết quả câu trả lời của Hạ Hầu Đạm vượt quá nhận thức của hắn ta: “Nàng có hoài bão của nàng.”
Những tiến triển phía sau lại càng khiến trí tưởng tượng của hắn bị đảo lộn.
Kế hoạch như giấc mộng của Dữu Vãn Âm từng bước thành công.
Cuộc chiến của các vị thần tiên trong đô thành đảo lộn mấy vòng. Ngoài đô thành bốn biển sóng lặng, thiên hạ thái bình. Trong truyền thuyết vùng biên giới, Hoàng đế đột nhiên được thiên đạo chiếu cố, không cần tốn nhiều sức hóa giải chiến sự và tai họa.
Ai có thể đoán được thiên đạo mang họ Dữu?
Dữu Vãn Âm nghe đến đây, một nỗi băn khoăn trong lòng rốt cuộc cũng được giải đáp.
Dữu Vãn Âm: “Đêm trước khi đàm phán hòa bình với Đồ Nhĩ, bệ hạ còn nói sẽ mượn binh tiêu diệt Yến vương cho hắn. Ta vẫn không hiểu người cho mượn quân mã ở đâu! Bệ hạ nói là A Bạch, ta còn ngây ngốc hỏi người, A Bạch đơn thương độc mã làm sao có thể làm được.”
Lâm Huyền Anh nhịn không được nở nụ cười: “Vậy quả thật không được. Ta mượn một nhóm binh mã tinh nhuệ cho Đồ Nhĩ, để tránh gây chú ý, số lượng quả thật không nhiều lắm. Cũng may Đồ Nhĩ không chịu thua kém, vừa về Yến quốc liền tiếp ứng người của mình.”
Hắn ta nhìn nàng với nhiều cảm xúc kết hợp, giọng nói chứa đựng một phần tổn thương không ai biết: “Ta nhìn lầm nương nương nhưng bệ hạ lại không có. Ngay từ khi nương nương mới đến, huynh ấy đã nói rằng, nương nương chắc chắn là người như vậy, bởi vì nương nương đến từ nơi mà mỗi mạng sống đều quý giá.”
Dữu Vãn Âm hồi lâu không lên tiếng.
Khi nàng vừa đọc xong lá thư đó, nàng cũng đã nghĩ rằng, Hạ Hầu Đạm trong những năm tháng dài và không thấy ánh sáng mặt trời, có lẽ đã từ bỏ rồi. Vì vậy khi nàng đến đây, mới gặp được một thế giới đầy thương tích và một vị bạo quân.
Thì ra không phải.
Nếu như hắn không có tấm át chủ bài lớn mạnh như Lâm Huyền Anh, thì dù nàng có nắm giữ kịch bản, cũng chỉ có thể bị kiềm chế và gặp khó khăn ở mọi nơi, những kế hoạch tưởng tượng lúc ban đầu đều sẽ trở thành hoa trong gương trăng trong nước.
Nàng gần như không thể tưởng tượng, một học sinh trung học cơ sở vừa mới bắt đầu đã trúng kịch độc làm sao chống đỡ được. Chỉ sợ chính hắn cũng không muốn biết rõ ràng, thứ sống sót này đến cuối cùng là người hay quỷ. Chỉ sợ sau khi nàng đến, mỗi một lần đối thoại về quá khứ, về thân phận, về người trên giấy, đều là tâm phục khẩu phục.
Mặc dù vậy, hắn gần như chỉ mới gặp mặt một lần, đã đặt tất cả vào nàng.
Dữu Vãn Âm vừa mở miệng mới phát hiện giọng mình có chút run rẩy: “Có tin tức của bệ hạ không?”
Lâm Huyền Anh lắc đầu: “Chúng ta đã ước định, nếu huynh còn sống đi ra, sẽ hội hợp ở Bái Dương. Ta một đường chạy tới tiếp quản nơi này, chính là vì chờ mọi người, kết quả chỉ đợi được nương nương. Đoan Vương kia ngược lại tuyên bố Hoàng đế chợt nhiễm bệnh nặng, ở trong cung dưỡng bệnh, nhưng thật giả không biết. Trong đô thành hiện tại gió thổi không thấu, thám tử của ta còn đang tìm cách.”