Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Bạc đau lòng nói: “Vĩnh Nhi, lâu rồi không gặp, sao lại gầy đi thế này?”
Trong bụi cỏ rậm rạp dưới cửa sổ, Dữu Vãn Âm khinh thường nghĩ: Quả nhiên là Đoan Vương.
Dữu Vãn Âm đã nằm ở đáy bụi cỏ này tròn một canh giờ. Trước khi ám vệ đến, nàng đã ở đây rồi. Đêm nay có gió nhẹ, nàng lại nằm rất an ổn, hô hấp đều đều, lẫn vào tiếng gió, vậy mà không bị phát hiện.
Tuy địa điểm hẹn hò này rất kín đáo, nhưng Dữu Vãn Âm đã đọc kịch bản.
Cuộc gặp gỡ này được viết trong “Ác Ma Sủng Phi”, nàng tình cờ nhớ được. Nếu mọi chuyện diễn ra theo nguyên tác, vậy thì tiếp theo Hạ Hầu Bạc sẽ nhắc đến Ngụy thái phó với Tạ Vĩnh Nhi.
Quả nhiên, từ cửa sổ truyền đến tiếng người nói chuyện đứt quãng: “... Mấy hôm trước, con trai của Ngụy thái phó cưỡi ngựa trên đường, đụng c.h.ế.t một thường dân. Thường dân kia đến kinh thành dâng tấu chương, tố cáo tuần diêm ngự sử ở quê nhà tham ô, hà hiếp bá tánh.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Chặn tấu chương, là tội nặng đúng không?”
Hạ Hầu Bạc: “Quả thật là vậy. Tuần diêm ngự sử kia biết chuyện này, bí mật liên lạc với Ngụy thái phó, Ngụy thái phó vì muốn bảo vệ con trai, lập tức cấu kết với hắn ta che giấu chuyện này. Chúng ta muốn lật lại vụ án này, kết tội Ngụy thái phó, cần một vật chứng.”
“Là gì?”
“Bảo vật vô giá, một viên xá lợi của Phật Đà. Thứ này được ghi trong danh sách quà tặng của tuần diêm ngự sử, hẳn là hắn ta đã lấy nó đi hối lộ Ngụy thái phó. Nhưng người của ta lẻn vào Ngụy phủ, tìm khắp nơi cũng không thấy. Có lẽ Ngụy thái phó đã đưa vào cung, giao cho em gái - Ngụy quý phi…”
Tạ Vĩnh Nhi nghe xong lập tức nhớ ra, “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ” thật sự có nhắc đến, trong điện của Ngụy quý phi có bày một quả cầu đồng tâm khắc bằng ngà voi, chia làm năm lớp đồng tâm, chạm khắc tinh xảo tuyệt đẹp. Vật trang trí này được nàng ta cất giấu trong nội thất ở phật đường, xem như bảo bối mà cúng bái, thật ra trong quả cầu có giấu một viên xá lợi.
Tạ Vĩnh Nhi nói: “Nếu vậy, thiếp sẽ đi lấy trộm nó cho chàng.”
Dữu Vãn Âm nghe lén: “...”
Quá liều mạng.
Người khác thân là con cưng của trời còn cố gắng như vậy, người giỏi hơn nàng mà lại còn nỗ lực hơn nàng.
Hơn nữa nghe giọng điệu rung động của Tạ Vĩnh Nhi, hình như thật sự có chút say mê Hạ Hầu Bạc.
Dữu Vãn Âm âm thầm than khổ.
Hạ Hầu Bạc bật cười: “Lấy trộm? Sao Vĩnh Nhi có thể chắc chắn viên xá lợi kia ở chỗ Ngụy quý phi?”
Tạ Vĩnh Nhi nhất thời nghẹn lời, hồi lâu mới ấp úng nói: “Đã… điện hạ đã suy luận như vậy, chắc chắn không sai.”
Hạ Hầu Bạc: “Vĩnh Nhi quá khen rồi.”
Dữu Vãn Âm đang ở trong bụi cỏ đột nhiên lại véo đùi mình. Lần này không phải vì nhịn cười, mà là để giữ bình tĩnh.
Vì nàng đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện: Hạ Hầu Bạc không thể nào là xuyên không.
Nếu y ở cùng trình độ với nàng, sau khi xem xong “Ác Ma Sủng Phi” rồi xuyên vào, vậy thì chắc chắn y biết Tạ Vĩnh Nhi là xuyên không, vừa gặp đã nhận ra nàng ta — hai người bọn họ sẽ là đồng minh trời sinh, không có lý do gì mà không nhận nhau.
Cho dù y ở cùng trình độ với Tạ Vĩnh Nhi, chỉ xem qua “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ”, Tạ Vĩnh Nhi còn đánh cả đàn ghita, y nhìn một cái cũng sẽ hiểu. Trong “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ”, Tạ Vĩnh Nhi không có thù oán gì với y, đã cùng xuyên không rồi, cũng không có lý do gì mà không nhận nhau.
Nhưng cho đến bây giờ khi bọn họ nói chuyện, vẫn là bộ dạng ra vẻ văn vẻ, hơn nữa Tạ Vĩnh Nhi còn đang lừa y.
Vậy nên y thật sự là nguyên chủ.
Cuộc đối thoại vừa nãy hoàn toàn trùng khớp với những gì được ghi lại trong “Ác Ma Sủng Phi”, cũng chứng minh suy nghĩ của hai người bọn họ đều không thoát khỏi quỹ đạo đã định.
Nói cách khác, tia hy vọng cuối cùng mà Dữu Vãn Âm dành cho tương lai tươi sáng “bốn người xuyên không bỏ qua thù hận, cùng nhau chơi mạt chược” đã tan vỡ.
Hiện giờ chỉ còn một điểm nghi ngờ: Vì sao Hạ Hầu Bạc là nguyên chủ, nhưng lại cố tình đến tìm Dữu Vãn Âm?
Chỉ vì nàng đã trở thành sủng phi của bạo quân sao?
Hay là Tạ Vĩnh Nhi vì muốn cắt đứt mối tình tiềm ẩn giữa nàng và y, đã nói xấu nàng trước mặt y, ngược lại làm hỏng chuyện, khiến y chú ý đến nàng?
Dữu Vãn Âm suy đi tính lại, nhất thời quên mất việc kiểm soát hơi thở, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ trong bụi cỏ truyền đến.
Nàng lập tức nín thở, mồ hôi lạnh túa ra.
Tiếng bước chân trên cỏ ngày càng gần, có người cầm theo mồi lửa lúc sáng lúc tối, đi vào tầm mắt Dữu Vãn Âm. Nàng nhìn lên qua khe hở của lá cây, mơ hồ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Là Tư Nghiêu.
Tư Nghiêu vẫn cải trang, ăn mặc như thị vệ của Đoan Vương. Dữu Vãn Âm đang cầu nguyện hắn ta đi vòng qua mình, lại thấy hắn ta dừng bước, cụp mắt xuống, ánh mắt chính xác nhìn thấy nàng.
Dữu Vãn Âm nín thở, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Từ trong nhà nhỏ truyền đến giọng nói ôn hòa của Hạ Hầu Bạc: “Có chuyện gì vậy?”
Tư Nghiêu dừng lại, dập tắt mồi lửa: “Điện hạ, hình như có cung nhân đang đi về phía này.”
Hạ Hầu Bạc thở dài, tạm biệt Tạ Vĩnh Nhi.
Chờ đến khi tất cả mọi người đều rời đi, ngay cả tiếng bước chân của Tạ Vĩnh Nhi cũng biến mất, Dữu Vãn Âm cuối cùng cũng hít thở, nắm chặt vạt áo.
Rõ ràng Tư Nghiêu đã phát hiện ra nàng, vậy mà lại lừa gạt Đoan Vương! Kế ly gián đại thành công!
Dữu Vãn Âm còn đang cố gắng nhớ lại nguyên tác, muốn biết Tạ Vĩnh Nhi sẽ làm cách nào để lẻn vào điện của Ngụy quý phi lấy trộm xá lợi, kết quả ngày hôm sau đã nghe thấy nha hoàn Tiểu My phẫn nộ nói: “Nghe nói Tạ tần và mấy người kia đến chỗ Ngụy quý phi làm khách, suốt ngày nói xấu tiểu thư!”
Dữu Vãn Âm: “…”
Thì ra là dựa vào việc bôi nhọ tôi.
Vừa bôi nhọ tôi vừa trộm xá lợi, giỏi lắm, Tạ Vĩnh Nhi.
Đến buổi chiều, tình hình thay đổi chóng mặt. Ngụy quý phi rầm rộ dẫn theo một đội thị vệ đi tuần tra trong hậu cung, lục soát từng người mấy vị phi tần đã tiếp đãi nàng ta lúc sáng, khiến hậu cung náo loạn, ngay cả thái hậu cũng bị kinh động.
Thái hậu cho gọi Ngụy quý phi đến hỏi nguyên do, Ngụy quý phi chỉ nói là bị mất trang sức, nghi ngờ có người ăn trộm. Nhưng sau đó nàng ta lại kéo thái hậu nói nhỏ một hồi — rõ ràng là mất xá lợi.
Thái hậu cũng đoán được chuyện hệ trọng, nhắm mắt làm ngơ, để mặc nàng ta tiếp tục náo loạn.
Vậy là vô số thái giám bị đánh bằng roi, vô số cung nữ bị tát tai.
Dữu Vãn Âm không đi xem náo nhiệt, trốn trong tẩm cung ăn hạt dưa. Không ngờ nha hoàn đột nhiên vào bẩm báo, nói là bắt được một tên trộm ở hậu viện của nàng.
Dữu Vãn Âm bước vào hậu viện, nhìn thấy một tiểu thái giám lạ mặt bị chặn ở góc tường, cúi đầu run rẩy, hỏi thế nào cũng không chịu nói tại sao lại lẻn vào đây.
Dữu Vãn Âm đã quen với việc có chuyện gì cũng đoán là Tạ Vĩnh Nhi trước, đầu óc xoay chuyển, đại khái đã đoán được thủ đoạn.
Nàng liếc nhìn chỗ đất cạnh chân tiểu thái giám, có một chỗ hơi rời rạc.