Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nàng còn chưa sắp xếp được lời nói, Hạ Hầu Đạm đã tiếp lời: “Nếu như không phải ở trong cuốn sách này, năm 2026, anh cũng đã đi làm được mấy năm rồi, có lẽ bọn anh có thể gặp nhau trên tàu điện ngầm.”
Dữu Vãn Âm: “?”
Hạ Hầu Đạm nhàn nhã nhìn ánh trăng trong sân, giọng nói tràn đầy mong đợi: “Tàu điện ngầm ngày hôm đó rất đông, anh đứng xem điện thoại, bỗng nhiên phát hiện có một cô gái ngồi trước mặt, cũng đang cầm điện thoại đọc tiểu thuyết. Không biết là đọc đến nội dung gì, cô ấy vừa xem vừa cười rất vui vẻ, anh nhịn không được liếc mắt nhìn thêm, phát hiện cô ấy rất đáng yêu.”
Dữu Vãn Âm cười, tiếp lời: “Chắc chắn cô ấy không thích bị người khác nhìn trộm, nói không chừng sẽ ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh. Kết quả phát hiện là một anh chàng đẹp trai, cho nên âm thầm tha thứ cho anh.”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy anh sẽ được voi đòi tiên, mở miệng xin Wechat. Cô ấy sẽ cho anh sao?”
“... Khó nói.”
“Xin cô ấy đấy, anh không phải là người kỳ lạ.”
Dữu Vãn Âm nhịn không được cười: “Được rồi, được rồi.”
“Tốt quá. Anh sẽ trò chuyện về tiểu thuyết với cô ấy, mời cô ấy xem phim, dẫn cô ấy đi ăn hết mười quán lẩu ngon nhất thành phố. Mỗi lần gặp mặt, cô ấy đều có vẻ thú vị hơn một chút. Mỗi ngày, bọn anh đều hợp nhau hơn ngày hôm qua. Sau đó, nếu như thấy cô ấy không ghét anh, anh sẽ bắt đầu tặng hoa cho cô ấy, từng bó từng bó, rất nhiều rất nhiều hoa.”
Hạ Hầu Đạm nhìn nàng chằm chằm, giống như đang dùng lời nói để miêu tả một ảo cảnh ngọt ngào: “Anh nhiều nhất có thể nhẫn nhịn bao lâu đây? Ba tháng, hay là bốn tháng, hoặc là nửa năm? Một ngày nào đó trên đường về nhà, anh sẽ nắm chặt hộp nhẫn trong túi, nói với cô ấy: ‘Anh không thể nào tưởng tượng được cuộc sống sau này mà không có em.’ Anh sẽ len lén quan sát phản ứng của cô ấy, nếu như cô ấy không trả lời... Anh sẽ nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Dữu Vãn Âm bật cười: “Không thể nào, anh là loại người nhát gan như vậy sao?”
“Anh sợ cô ấy không đồng ý.”
Có lẽ là do tác dụng của rượu, cũng có lẽ là do cảnh đêm quá đẹp, tim Dữu Vãn Âm đập rất nhanh, màu đỏ đã biến mất lại leo lên gò má.
Đột nhiên nàng không chịu nổi ánh mắt chăm chú bên cạnh, hơi nghiêng đầu sang: “Đáng tiếc ở đây không có tàu điện ngầm, cũng không có phim.”
“Nhưng vẫn có nhẫn.”
Hạ Hầu Đạm chậm rãi quỳ một gối xuống, đưa ra một chiếc nhẫn.
Dữu Vãn Âm liếc mắt một cái liền nhìn thấy phượng hoàng sải cánh dài, vỗ cánh muốn bay trên đó, nhìn kỹ, mới phát hiện ra cành lá ngô đồng thưa thớt xen lẫn giữa lông phượng hoàng.
Phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng, thanh lịch cao quý.
Lời ca ngợi cổ xưa nhất, hơn cả ngàn vạn lời âu yếm.
Vị quân vương vẫn chưa cởi lễ phục nghiêm túc ngẩng đầu nhìn nàng: “Em nguyện ý gả cho anh không?”
Gió lớn nổi lên, mang theo bọn họ vượt qua kiếp trước. Dải ngân hà trên đầu lắc lư, đánh ra tiếng chuông vang dội.
Đã nói là sẽ không khóc nữa.
Dữu Vãn Âm đưa tay che mắt: “Em ngay từ đầu đã là phi tử của anh rồi. Bây giờ lại là hoàng hậu của anh…”
“Vậy làm sao đủ?” Hạ Hầu Đạm cười đeo nhẫn vào cho nàng: “Anh còn muốn em làm tân nương của anh.”
Vị khách vô danh ở lại kinh thành mấy ngày, mãi cho đến khi tang lễ của Bắc Chu kết thúc, an táng xong xuôi.
Hạ Hầu Đạm nhân lúc đám quan lại này còn chưa dám dị nghị, trực tiếp quyết định, an táng ông ấy theo nghi lễ dành cho thân vương.
Bắc Chu đường đường chính chính được đưa vào hoàng lăng, nhưng ngôi mộ nguy nga lộng lẫy kia chỉ là mộ gió. Thi hài của ông ấy đã được bí mật chôn cất bên cạnh Từ Trinh hoàng hậu.
Đến đây, biến cố kinh thành chính thức khép lại.
Lâm Huyền Anh lại chỉnh đốn ba quân đã đầu hàng, mang theo chức vị tướng quân vừa mới được phong, trở về Nam Cảnh dọn dẹp tàn cuộc. Bọn họ đều biết không lâu sau, ngai vàng này còn phải đổi người, để tránh xảy ra loạn lạc, cần phải chuẩn bị sớm.
Vị khách vô danh rảnh rỗi, quyết định đi cùng đồ đệ, thuận tiện chỉ điểm hắn ta tu hành.
Hai vị đế hậu tiễn bọn họ ra khỏi thành.
Lâm Huyền Anh uống cạn một ly với Hạ Hầu Đạm ở trong đình nghỉ chân, trong lòng biết rõ đây có lẽ chính là vĩnh biệt, nhưng lại không thể nào nói ra lời sướt mướt, nhịn hồi lâu, chỉ có thể nói một câu: “Yên tâm đi, ta sẽ không mang nàng ấy đi đâu.”
Hạ Hầu Đạm: “... Cảm ơn ngươi.”
Cùng lúc đó, Dữu Vãn Âm cũng đưa vị khách vô danh đến chỗ không người nói chuyện.
Dữu Vãn Âm: “Bệ hạ đã tuyên bố với thiên hạ, niệm tình huynh đệ, sẽ không g.i.ế.t Hạ Hầu Bạc, chỉ giam cầm hắn ta cả đời. Chúng ta sẽ cố gắng không dùng hình phạt nặng, để hắn ta sống lay lắt thêm mấy năm.”
Vị khách vô danh khom người hành lễ: “Ta thay mặt bách tính thiên hạ cảm ơn nương nương.”
Gió thổi cỏ dài, áo trắng của ông ta bay phấp phới, giống như một người đã hoàn thành công việc, phủi áo bỏ đi.
Dữu Vãn Âm nhìn ông ta với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt kỳ lạ, nhẹ giọng hỏi:
“Tất cả những gì tiên sinh làm, không phải vì một người nào đó, mà là vì thế giới này, đúng không?”
Vị khách vô danh vuốt râu nói: “Trời đất tự có nhân duyên mà không nói ra, chúng ta chỉ là phàm phu tục tử, có thể may mắn nhìn thấu một chút, cũng là được thiên ý giao phó, cho nên không dám không dốc hết sức.”
“Ta hiểu rồi.” Dữu Vãn Âm nói: “Tiên sinh đến nay vẫn chưa chỉ rõ con đường sống cho bệ hạ, xem ra là ông trời này cũng không quan tâm đến hắn nữa.”
Mí mắt vị khách vô danh giật giật: “Nương nương cẩn ngôn.”
Dữu Vãn Âm cười nói: “Chỉ là nói sự thật thôi. Lừa người ta đến đây mười năm, hút cạn tâm huyết, lợi dụng xong liền vứt bỏ——”
Trên bầu trời vang lên mấy tiếng sấm sét.
Dữu Vãn Âm dứt khoát ngẩng đầu lên, nhìn thẳng lên trên, mím môi đỏ, nở một nụ cười mỉa mai: “Cái gọi là thiên đạo, lại lạnh lùng bạc bẽo như vậy.”
Vị khách vô danh hoảng sợ.
Ông ta làm cao nhân thế ngoại hơn nửa đời người, chưa từng thấy ai to gan như vậy. Đây là chán sống rồi sao?
Dữu Vãn Âm lại nghiêm mặt nói với ông ta: “Xin hỏi tiên sinh có thể bói cho bệ hạ một quẻ hay không?”
“... Quả thật là mong muốn như vậy, nhưng mà bói cũng không có kết quả... Nương nương,” Vị khách vô danh suy nghĩ một lúc, chỉ có thể nói thẳng: “Đế tinh về vị trí, chỉ cần một người là đủ, chẳng lẽ trong lòng nương nương không biết sao?”
“Đương nhiên là ta biết. Ta đã đến, cho nên không cần giữ lại người kia nữa.” Dữu Vãn Âm bình luận: “Đúng là tính toán hay.”
Tiếng sấm ầm ầm như tiếng trống, bắt đầu cuồn cuộn về phía này. Ở đằng xa, ngựa trong đội ngũ hữu quân bắt đầu bồn chồn. Động vật chưa khai mở linh trí, ngược lại càng dễ dàng nhận ra cơn thịnh nộ của đất trời đang dâng trào.
Dữu Vãn Âm bình tĩnh đứng đó, gần như ngừng thở——
Sau đó, nàng giơ một khẩu súng lên.
Vị khách vô danh vẫn bình tĩnh như thường.
Mãi đến khi nàng xoay họng súng lại, chĩa vào trán mình.
Vị khách vô danh: “?”
Dữu Vãn Âm: “Nếu như bệ hạ chết, ta sẽ đi theo hắn, các ngươi tự mình đi tìm vị cứu thế chủ tiếp theo đi.”
Vị khách vô danh ngây người vài giây, sau đó lại bình tĩnh lại, cao thâm khó lường nói: “Nương nương sẽ không ra tay đâu.”