Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thuốc sắc trong phòng thuốc nhỏ không đúng bệnh, cho nên đối phương không thể phán đoán được rốt cuộc Hạ Hầu Đạm bị bệnh gì, cũng sẽ không biết cho dù không giở trò gì, thì bản thân hắn cũng sẽ chết.
“Kết quả, ngươi đi phòng thuốc nhỏ hạ độc, lại bị phát hiện. Ngươi đợi đến tối, vẫn không nghe thấy tiếng chuông báo tử, biết nhiệm vụ thất bại, chỉ có thể mượn tay ta để thử lại lần nữa…”
Nói đến đây, Dữu Vãn Âm đột nhiên dừng lại: “Kỳ lạ, ngươi đã sớm hạ độc ta bằng cháo ngọt, tại sao lại phải tốn công vô ích chạy đến phòng thuốc nhỏ, tự dưng bại lộ bản thân sớm như vậy?”
Nữ nhân câm nhún vai, chỉ thúc giục nàng: “Một nén nhang.”
Dữu Vãn Âm làm như không nghe thấy, tiếp tục nhỏ giọng hỏi: “Còn nữa, ngươi rõ ràng biết ta là ai, cũng biết Hạ Hầu Đạm là ai, tại sao lúc trên đường trốn chạy không sớm ra tay, ngược lại còn giúp chúng ta mấy lần?”
Sắc mặt nữ nhân câm lạnh xuống, đôi mắt lanh lợi thường ngày lúc này nhìn chằm chằm Dữu Vãn Âm, lộ ra vẻ hung ác.
“—— À, ta hiểu rồi.” Dữu Vãn Âm tự hỏi tự trả lời: “Lúc đó người nắm quyền là Duệ Vương, ngươi g.i.ế.t chúng ta cũng vô dụng. Ngươi muốn nhìn chúng ta và Duệ Vương tự chém g.i.ế.t lẫn nhau, chỉ là chúng ta đã chiến thắng nhanh hơn so với tưởng tượng của ngươi. Nhìn thấy Duệ Vương sắp thua, ngươi mới nghĩ đến việc làm ngư ông đắc lợi, đúng không?” Nàng cười một tiếng: “Nếu thật sự là như vậy, vậy ngươi còn nhỏ tuổi như vậy, mà đã nhìn xa trông rộng, xem ra lúc ở nước Khương cũng không phải là thường dân.”
Nữ nhân câm nhịn không được cười lạnh một tiếng: “Mỗi người Khương đều biết. Nước Hạ và nước Yên, phải đánh nhau. Các ngươi không đánh nữa, chúng ta sẽ tiêu đời.”
Nước Khương nhỏ yếu, luôn luôn sống chui rúc giữa nước Hạ và nước Yên. Bọn họ không có quân đội hùng mạnh, lại không chịu cúi đầu làm nước phụ thuộc để cầu xin che chở, kế sinh nhai chính là những thủ đoạn không thể nào đưa lên mặt bàn - thuốc độc, trộm cắp, dụ dỗ, ly gián.
Cũng giống như nước Yên trước đây, nước Khương cũng thích đưa tử sĩ đến nước Hạ. Có thể g.i.ế.t chết mấy nhân vật lớn, quấy nhiễu nước Hạ nội loạn một trận, liền sẽ được tôn là dũng sĩ, người nhà cũng sẽ được ban thưởng.
Sau khi Đồ Nhĩ liên minh với nước Hạ, tấn công vào nước Khương, những người dân chạy nạn bằng mọi cách trốn vào nước Hạ kia, ít nhiều cũng mang theo mục đích giống nhau. Bọn họ vừa cố gắng sinh tồn, vừa tìm kiếm mọi cơ hội để gây ra tai họa, kéo nước Hạ xuống, chấm dứt khổ nạn của quê hương.
Nữ nhân câm: “Cha mẹ ta, dũng sĩ của nữ vương. Ta, cũng muốn làm dũng sĩ.”
Trong giọng điệu của nàng ta có một sự cuồng nhiệt ngây thơ, nghe khiến người ta lạnh sống lưng, lại không hiểu sao cảm thấy bi ai.
Dữu Vãn Âm nhỏ giọng hỏi: “Làm dũng sĩ... Sau đó thì sao?”
Ánh mắt nữ nhân câm trống rỗng trong giây lát, rồi lại cười lên.
Dữu Vãn Âm bỗng nhớ đến thuốc dẫn trong móng tay sơn của Thái hậu. Tiêu Thiêm Thái từng nói, loại độc này chỉ có người Khương mới có thể điều chế. Thái hậu đã dùng nó để tiêu diệt từng thế hệ kẻ thù, giờ đây bản thân bà ta đã xuống suối vàng, còn muốn bày ra cho Hạ Hầu Đạm một ván cuối cùng - nhưng ban đầu bà ta lấy độc dược và thuốc dẫn từ đâu? Đó là chiến tích huy hoàng của dũng sĩ nước Khương nào, mà lại thành công quấy rối nước Hạ suốt ba đời?
Sát thủ lưu danh sử sách đều là sát thủ hạng hai. Những người xuất sắc kia đã biến mất trong dòng sông thời gian, giống như chưa từng tồn tại.
“Ta còn có một điều không hiểu.” Dữu Vãn Âm nói: “Ngươi ngay cả y phục dán thân cũng đã thay lúc vào cung, vậy bây giờ ngươi lấy thuốc độc từ đâu ra?”
Nữ nhân câm nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trời, sẽ giúp ta.”
Cách dùng từ này khiến Dữu Vãn Âm suy nghĩ, có linh quang lóe lên rồi biến mất.
Nàng cũng nhìn theo ra ngoài cửa sổ, nhướng mày: “Những loài hoa cỏ kia?”
Vì lễ sắc phong hoàng hậu của nàng, đã vận chuyển rất nhiều loài hoa kỳ lạ từ khắp cả nước đến. Dữu Vãn Âm hỏi: “Trong đám hoa cỏ kia, tình cờ có đủ tất cả dược liệu mà ngươi cần sao? Không thiếu một thứ nào?”
Nữ nhân câm chớp chớp mắt, đột nhiên phản ứng lại, hung dữ nói: “Nếu không đi, ngươi sẽ chết!”
Dữu Vãn Âm lộ ra vẻ tiếc nuối.
Nàng biết Thập Nhị đang lén nghe ở gần đó, cho nên mới kéo dài thời gian nói chuyện với nữ nhân câm, muốn moi ra chút thông tin hữu ích. Ai ngờ nữ nhân câm không phải là kẻ ngu ngốc, sau khi nhìn thấu ý đồ của nàng, liền không chịu nói thêm một chữ nào nữa, đưa tay kéo nàng xuống giường.
Sự bình tĩnh của Dữu Vãn Âm là giả vờ, thật ra ngũ tạng lục phủ đều sắp bị đông cứng, toàn thân cứng đờ, không còn chút sức lực nào, bị nữ nhân câm kéo mạnh xuống đất, phải vịn vào cột giường mới có thể đứng vững: “Ta không làm được... Xung quanh hoàng đế có rất nhiều lớp phòng vệ, vừa rút vũ khí ra, ta sẽ bị bắn thành cái sàng…”
“Đi.” Nữ nhân câm đẩy nàng đi về phía cửa.
Dữu Vãn Âm loạng choạng một cái, miệng vẫn còn đang khuyên nhủ: “... Tất cả thức ăn nước uống đều có người thử độc, hơn nữa còn có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, cho dù là ta cũng không có cơ hội hạ độc. Đừng nóng vội, chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn…”
Thời gian một nén nhang quả thật rất ngắn, Dữu Vãn Âm có thể cảm nhận được sức lực toàn thân đang nhanh chóng biến mất cùng với nhiệt độ cơ thể.
Nếu như bây giờ bắt sống nữ nhân câm, còn kịp dùng hình ép nàng ta giao ra thuốc giải hay không? Hoặc là, nàng ta có thể cứu sống Hạ Hầu Đạm?
Thế nhưng, người này tâm tính kiên cường như vậy, lại hận nước Hạ thấu xương, tuyệt đối sẽ không khuất phục trước uy hiếp dụ dỗ. Ngay cả thuốc giải mà nàng ta nói, rất có thể cũng không tồn tại.
Đã bày ra cái bẫy này, chắc là muốn một mũi tên trúng hai đích, đồng thời tiêu diệt đế hậu?
Đáng tiếc là kế hoạch này nhất định sẽ thất bại, bởi vì ông trời già kia sẽ không cho phép g.i.ế.t cả hai người. Nàng và Hạ Hầu Đạm, cuối cùng nhất định sẽ có một người sống sót...
Trong nháy mắt, Dữu Vãn Âm dừng lại.
—— Sống sót một người?
Nữ nhân câm: “Hắn tin tưởng ngươi.”
Nàng ta ép Dữu Vãn Âm đến bên cửa, lấy một chiếc lọ sứ nhỏ từ trong tay áo ra, cười như không cười nói: “Hắn bị chảy máu.”
Giống như tia chớp xẹt qua bầu trời đen kịt, trong khoảnh khắc huyền diệu này, Dữu Vãn Âm đã nhìn thấy rõ ràng tất cả nhân quả xảo quyệt ở đây.
Ngũ tinh tụ hội, vận hạn đã qua, thái bình sắp đến.
Trong đầu nàng như sấm sét giữa trời quang, trơ mắt nhìn nữ nhân câm đưa lọ sứ nhỏ qua: “Rắc lên vết thương.”
Dữu Vãn Âm dùng hết kỹ năng diễn xuất của cả đời, lộ ra vẻ mặt sợ hãi và tuyệt vọng, run rẩy giấu lọ sứ đi, bước ra khỏi tẩm cung.
Vừa ra khỏi tầm mắt của nữ nhân câm, Thập Nhị liền dẫn theo mấy tên ám vệ xuất hiện, lo lắng đỡ lấy nàng: “Nương nương.”
Dữu Vãn Âm bước nhanh về phía thiên điện: “Đi chế ngự nữ nhân câm, giữ lại mạng sống. Bảo Tiêu Thiêm Thái mở hòm thuốc ra chờ.”
Thiên điện.
Tiêu Thiêm Thái đổ một ít bột thuốc từ trong lọ sứ ra, ngửi đi ngửi lại kiểm tra, trong lúc cấp bách thậm chí còn cho vào miệng nếm thử một chút: “Giống, rất giống.”