Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong những ngày tháng hắn bị cấm túc, đám hoa tử đằng trong vườn thượng uyển được xếp thành hình SOS lại đến mùa nở rộ.
Trương Tam liên tục chạy đến quan sát đất, rồi lại lần lượt thất vọng trở về. Cho đến một ngày, chàng ta đột nhiên dừng bước từ xa - lớp đất dưới bụi hoa có dấu vết bị đào bới.
Trương Tam thậm chí không kịp lấy xẻng, chàng ta quỳ trên mặt đất dùng tay không bới đất, bới được một chiếc hộp được chôn sâu bên trong.
Chàng ta dùng móng tay bẩn cậy chiếc hộp ra. Tờ giấy chàng ta để lại bên trong đã biến mất, thay vào đó là một chiếc lá có hình dạng kỳ lạ.
Mấy ngày sau, Trương Tam tìm kiếm từng cái cây một, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc lá giống vậy ở một góc nào đó trong thâm cung.
Chàng ta lại sờ từng tấc một trên thân cây, cuối cùng sờ thấy một chữ khắc nhỏ: “Sửu.”
Giờ Sửu đêm khuya, Trương Tam tránh né cung nhân đang ngủ say, lẻn ra ngoài, một mình đi về phía cái cây kia.
Một tiểu cung nữ gầy gò đang cầm đèn đứng dưới gốc cây, mặt mày tái nhét nhìn hắn.
Trương Tam nín thở.
Chàng ta chạy vội đến trước mặt nàng ta: “... Ngươi đã lấy tờ giấy của ta sao?”
Tiểu cung nữ run tay đánh rơi đèn cung, vội vàng quỳ xuống đất nói: “Điện hạ tha mạng, nô tỳ không biết đó là đồ của điện hạ!”
Nhìn phản ứng của nàng ta, Trương Tam cảm thấy trong lòng nguội lạnh.
Chàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định, thử thăm dò nàng ta: “Hello?”
Tiểu cung nữ vẻ mặt hoang mang và sợ hãi.
Toàn thân Trương Tam như bị dòng máu lạnh chảy qua: “Nếu ngươi không nhận ra khóm hoa kia, thì sao ngươi lại nghĩ đến việc đào đất?”
“Nô tỳ... Nô tỳ hầu hạ ở một cung điện nhỏ gần đó, thường xuyên nhìn thấy một bóng người lảng vảng từ xa, lại thấy khóm hoa kia có hình dạng kỳ lạ, tò mò nên mới đào thử…”
Tiểu cung nữ nức nở nói: “Chữ viết trên tờ giấy kia rất kỳ lạ, ý nghĩa khó hiểu, nô tỳ cứ tưởng... Cứ tưởng là của thị vệ nào đó không biết chữ... Nô tỳ đáng chết!”
Trương Tam khàn giọng cười một tiếng.
“Đừng diễn nữa, ngươi sợ ta hại ngươi sao? Tin ta đi, chúng ta là đồng loại.”
Tiểu cung nữ vẻ mặt hoang mang và sợ hãi.
“Ta... Ta trên thế giới này chỉ có mình ngươi.” Trương Tam bước từng bước về phía nàng ta, nhưng nàng ta lại lùi về phía sau.
Trương Tam dừng lại.
“Ngươi thực sự không phải sao?”
“Không phải... Cái gì?”
Trương Tam đột nhiên dịu dàng mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng ta: “Không có gì. Giờ thì ngươi đã biết bí mật của ta rồi.”
Tiểu cung nữ vẻ mặt ngượng ngùng và hoang mang.
Bàn tay Trương Tam chậm rãi di chuyển xuống chiếc cổ mảnh nọn của nàng ta.
Trước khi mặt trời mọc, chàng ta đã nhấn chìm nàng ta xuống hồ.
Đó là người đầu tiên chàng ta giết.
Dữu Vãn Âm tìm cung nhân đáng tin cậy dò hỏi một vòng, không ai biết khóm tử đằng kia là do ai trồng.
“Bọn họ nói, mấy năm nay không có ai động vào khu vườn thượng uyển kia.” Dữu Vãn Âm thất vọng nói.
Hạ Hầu Đạm nhún vai: “Cô xem, tôi đã nói rồi mà, là cô suy nghĩ nhiều quá.”
“Nhưng mà nhìn từ trên xuống, thực sự là hình SOS được tạo ra một cách thần kỳ...”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy thì có một vấn đề mới. Hoa này mới nở, còn nở rất lâu nữa. Ngày nào đó Tạ Vĩnh Nhi đi ngang qua, cũng giống như cô, nhìn thấy Song Long hí châu thành SOS, cô đoán xem nàng ta sẽ nghĩ như thế nào?”
Dữu Vãn Âm bừng tỉnh, vội vàng che miệng lại: “Nàng ta cũng sẽ hoài nghi bên cạnh có đồng loại.”
“Sau đó, không chừng ngày nào đó nàng ta lóe sáng, sẽ hoài nghi đến hai chúng ta.” Hạ Hầu Đạm từ tốn dụ dỗ.
Dữu Vãn Âm quả nhiên lo lắng: “Không thể giữ khóm hoa kia lại được, có thể nghĩ cách gì đó nhổ bỏ nó đi không?”
“Nói đùa gì vậy, trẫm muốn tu sửa vườn thượng uyển, cần gì phải có lý do.”
Chiều hôm đó, sau khi xác nhận Tạ Vĩnh Nhi không ra ngoài, Hạ Hầu Đạm liền ra lệnh cho người tu sửa lại khóm hoa kia.
Hoa tử đằng bị nhổ từng gốc từng gốc một, Hạ Hầu Đạm ngồi trong đình từ xa nhìn lại, ánh mắt không chút cảm xúc.
Hắn quay đầu lại, Dữu Vãn Âm bên cạnh lại đang ủ rũ.
Hạ Hầu Đạm bật cười: “Sao vậy?”
Dữu Vãn Âm có chút ngại ngùng: “Anh cứ coi như tôi suy nghĩ viển vông đi, tôi vẫn đang nghĩ, nhỡ đâu có một đồng loại nào đó, vất vả trồng hoa cầu cứu, kết quả không những không nhận được hồi âm, mà hoa cũng bị nhổ sạch... Hay là chúng ta chôn một tờ giấy ở đó?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm dịu dàng nhìn nàng: “Sẽ có nguy cơ bị Tạ Vĩnh Nhi phát hiện.”
“Được rồi.” Dữu Vãn Âm từ bỏ.
Hộ Bộ thượng thư tiếp nhận cái hố trời mà Thái hậu ném cho, lo lắng đến mức qua một đêm đã mọc đầy mụn rộp quanh miệng.
Vừa phải lo quân lương cho ba quân, vừa phải xây lăng mộ cho Thái hậu, lại còn phải biến ra ít tiền trong kho bạc để đối phó với tên hoàng đế điên rồ kia – mà tuyệt đối không được tăng thuế.
Hộ Bộ thượng thư cảm thấy ngày tàn của mình sắp đến rồi.
Ông ta đang ở trong phủ trút giận lên đầu thuộc hạ, nào ngờ ở góc đường bên ngoài cửa sau phủ, hai vị chủ sự mới nhậm chức cũng đang nhỏ giọng cãi nhau.
Lý Vân Tích tức giận nói: “Đã là biện pháp ta nghĩ ra, tự nhiên phải do ta đi đề xuất.”
Nhĩ Lam vẫn giả nam như cũ, vẻ mặt bình tĩnh: “Lý huynh định nói thế nào? Lấy ra khí phách người đọc sách của huynh, mắng ông ta một trận chó má?”
Lý Vân Tích cười lạnh liếc nhìn hộp quà tinh xảo trên tay nàng: “Vậy Nhĩ huynh định dùng cách nào để thuyết phục thượng thư đại nhân đây? Mượn danh nghĩa dâng lời can gián, thực chất là hối lộ sao?”
Y không ưa Nhĩ Lam.
Vị thư sinh này mày thanh mắt sáng, dung mạo đẹp như nữ nhân, nói năng từ từ, khiến người ta như tắm gió xuân.
Lý Vân Tích vốn là kẻ thẳng tính, thấy người này vừa vào chốn quan trường đã thích nghi tốt, quả thực như cá gặp nước, trong lòng không khỏi khinh thường.
Nhĩ Lam thản nhiên đáp: “Chuyện bệ hạ giao phó, chỉ cần làm được, thủ đoạn không quan trọng. Chẳng lẽ Lý huynh quên chúng ta có được chức quan này là nhờ ai sao? Hộp quà này đưa vào, bệ hạ sẽ để tâm ư?”
Lấy hoàng đế ra để áp chế ta sao? Lý Vân Tích căn bản không mắc mưu: “Hắn mà không để tâm, chính là lỗi của một bậc minh quân!”
Nhĩ Lam: “...”
Nhĩ Lam mỉm cười với y: “Cũng đúng.”
Lý Vân Tích: “Cho nên...”
Lời còn chưa dứt, Nhĩ Lam đã xoay người, co giò chạy về phía cửa sau phủ đệ.
Lý Vân Tích cả đời chỉ chuyên tâm vào đấu võ mồm, chưa từng gặp phải kiểu hành vi vô sỉ “nói không lại thì chạy” này, nhất thời ngẩn người tại chỗ, trơ mắt nhìn nàng ta đưa hộp quà cùng một phong thư vào trong.
Lát sau, có người hầu đi ra nghênh tiếp.
Nhĩ Lam bước một chân vào cửa, quay đầu nhìn Lý Vân Tích đang bốc khói, mỉm cười nói thầm: “Chờ tin của ta.”
Hộ Bộ thượng thư đang ngồi trên sảnh đường đọc bức thư của nàng ta, hộp quà thì đã không cánh mà bay.
Hộ Bộ thượng thư tấm tắc khen ngợi: “Kế sách hay, quả thực là kế sách hay.”
Trong thư viết chính là kế hoạch “Khai Trung Pháp” của Lý Vân Tịch: Triều đình chiêu mộ thương nhân, vận chuyển quân lương, ngựa chiến. Thay vì dùng tiền tài, triều đình sẽ trả cho họ bằng “Diêm dẫn”. Nhờ có “Diêm dẫn”, về sau thương nhân có thể phân phối muối ăn do triều đình quản lý, kiếm lời từ việc trao đổi mua bán.