Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Suỵt...” Dữu Vãn Âm kéo hắn ta vào, nhỏ giọng nói: “Bắc thúc ở đây là Bắc mama, không lộ thân phận thật đâu. Ta có thể dẫn ngươi đi gặp ông ấy, hai người tìm chỗ khác đánh nhau đi.”
“...Bắc cái gì?”
Dữu Vãn Âm dẫn hắn ta đến một khu vườn nhỏ, gõ cửa phòng Bắc Chu: “Bắc mama.”
Bắc mama khó hiểu nhìn A Bạch.
A Bạch nhìn ông, toàn thân run rẩy, cuối cùng không nhịn được nữa: “Ha ha ha ha cái quái gì thế này?”
Bắc mama “chậc” một tiếng, lắc đầu: “Chưa bị đánh đủ à? Tới đây, để mama thương yêu con nào.”
Cửa phòng đóng sầm lại, bên trong vang lên một tràng âm thanh loảng xoảng, A Bạch tiu nghỉu đi ra.
Dữu Vãn Âm không nhịn được cười: “Ngươi tự chuốc lấy chứ ai.”
A Bạch gãi đầu, tuy che mặt nhưng vẫn có thể nhìn ra là đang cười ngây ngô với nàng.
Ở trong cung lâu ngày, nhìn thấy những người giang hồ phóng khoáng này, tự nhiên cảm thấy thú vị. Dữu Vãn Âm quay người nói: “Ưống chén trà nghỉ ngơi một chút đi.”
A Bạch nhìn bóng lưng yêu kiều của nàng: “Nương nương.”
“Hửm?”
A Bạch nhìn quanh, thấy có một vườn hoa, trăm hoa đua nở, rực rỡ vô cùng.
Hắn ta đứng tại chỗ, múa may một đường Vân Thủ, chưởng phong nổi lên, cuộn thành một trận gió mát.
Dữu Vãn Âm vừa đi được hai bước, bỗng nhiên vô số cánh hoa từ phía sau bay đến trước mặt, trong ánh hoàng hôn cuối cùng như đang nhảy múa.
Nàng bị bao phủ trong một màn sương thơm ngát, kinh ngạc quay đầu lại.
Hạ Hầu Đạm đang đứng sau lưng nàng.
Hai người nhìn nhau trong khung cảnh mộng ảo.
Dữu Vãn Âm bỗng nhiên có chút nóng mặt: “Sao chàng lại đến đây?”
Hạ Hầu Đạm mỉm cười: “Đến tìm nàng dùng bữa tối.”
Cách đó không xa, A Bạch không hề báo trước đã biến thành máy tạo gió hình người: “...”
Hạ Hầu Đạm kéo Dữu Vãn Âm về phòng dùng bữa, A Bạch lại thể hiện tinh thần kiên trì không bỏ, lẽo đẽo theo sau: “Thêm một bộ bát đũa được không?”
Dữu Vãn Âm giật mình. Người giang hồ đều gan to bằng trời như vậy sao?
Hạ Hầu Đạm liếc nhìn hắn ta một cái, mặt không cảm xúc nói: “Đi dọn sạch đám cánh hoa kia đi.”
A Bạch quay đầu nhìn lại: “Có cung nhân đang quét rồi.”
“Vậy thì đi trồng lại hoa đi.”
“Đừng keo kiệt như vậy, cho ta ăn ké một bữa thôi mà...”
Hạ Hầu Đạm ho khan một tiếng, dùng ánh mắt cảnh cáo gã: Đừng được nước lấn tới, nói là giả vờ không quen biết cơ mà.
A Bạch dừng một chút, thu liễm ngữ khí: “Ta sẽ không ăn cơm chùa đâu. Nghe nói bệ hạ rất quan tâm đến tin tức của Yến quốc?”
Dữu Vãn Âm sửng sốt: “Ngươi biết chuyện của Yến quốc?”
Yến quốc trong đầu nàng chỉ là một mảng mờ mịt, chỉ mơ hồ nhớ có tình tiết nổi loạn, chi tiết cụ thể thì nàng hoàn toàn không nhớ rõ. Giờ muốn đưa lương thực từ Yến quốc về, hóa giải chiến tranh, nàng liền nghĩ đến việc chia rẽ nội bộ bọn họ, sau đó mượn sức đánh lực.
“Biết biết, ta biết rất nhiều thứ, ta còn từng giết...”
Hạ Hầu Đạm vỗ mạnh vào vai A Bạch, cắt ngang lời gã, ngữ khí trầm thấp nói: “Ngồi xuống.”
Hạ Hầu Đạm phất tay bảo cung nhân lui xuống, chỉ còn ba người ngồi quanh bàn, A Bạch cũng được như ý nguyện ngồi bên cạnh Dữu Vãn Âm.
Gã nhìn trái nhìn phải, đưa tay tháo khăn che mặt xuống, bắt đầu ăn.
Dữu Vãn Âm tò mò nhìn mặt gã. Hắn ta là một nam nhân trẻ tuổi khá tuấn tú, khí chất hoàn toàn trái ngược với Hạ Hầu Đạm. Làn da hơi ngăm đen, có vẻ thường xuyên ở bên ngoài; hàm răng trắng tinh, chỉ gắp thịt ăn, nhét đầy hai má.
A Bạch uống một ngụm rượu, đột nhiên quay đầu cười với Dữu Vãn Âm, ánh mắt như muốn nói: Nhìn ta này? Đẹp trai không?
Dữu Vãn Âm: “...”
Người giang hồ đều không sợ chết như vậy sao?
Nàng nhịn không được liếc nhìn Hạ Hầu Đạm. Hạ Hầu Đạm cũng không biết có chú ý đến màn kịch nhỏ này hay không, thản nhiên nói: “Nói chính sự.”
“Ư đúng rồi, Yến quốc. Yến quốc chính là một tiểu quốc lạc hậu, nghèo, lương thực vải vóc đều thiếu, cho nên luôn muốn cướp của chúng ta.” A Bạch cười nhạo: “Đều là đám người man rợ chưa khai hóa, nhưng từng người từng người một đều rất giỏi đánh nhau, chạy cũng rất nhanh, mỗi lần đánh vào đều giết chóc cướp bóc, cướp sạch rồi lại bỏ đi.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy chẳng phải là giặc cướp sao?”
“Nói bọn họ là giặc cướp, bọn họ còn hận chúng ta, mong người Đại Hạ chết sạch, nhường đất đai cho bọn họ.”
Hạ Hầu Đạm: “Hoàng thất Yến quốc như thế nào?”
“Thúc cháu tranh quyền. Yến vương hiện nay tên là Trát Loa Ngõa Hãn, cháu trai của hắn ta tên là Đồ Nhĩ, là cao thủ số một Yến quốc. Hai người bọn họ chỗ nào cũng bất hòa, chỉ có một điểm giống nhau, chính là đều hận Đại Hạ. Có lời đồn rằng, bọn họ đang tranh nhau đưa thích khách vào Đại Hạ, xem ai giét được nhiều vương công quý tộc hơn - không phải vì mưu đồ gì cả, chỉ đơn thuần là vì hận thù.”
Dữu Vãn Âm day trán: “Sao lại có thù oán lớn như vậy? Vậy trong hai người này, có ai có khả năng bị lôi kéo không?”
A Bạch lắc đầu nguầy nguậy: “Đều không có khả năng lắm. Yến vương từng bị người Đại Hạ làm mù một mắt ngay trên chiến trường, còn Đồ Nhĩ, có chút ân oán với bệ hạ.”
“Ân oán?”
Hạ Hầu Đạm đá A Bạch một cái dưới gầm bàn.
A Bạch ngược lại đột nhiên tăng nhanh tốc độ nói: “Nương nương chưa từng nghe nói đến San Y mỹ nhân sao? San Y là thanh mai trúc mã của Đồ Nhĩ, năm đó được đưa vào cung Đại Hạ dâng vũ, vô cùng nổi bật. Thế nhưng bệ hạ vô tình, chỉ phong cho nàng ta làm mỹ nhân. Kết quả không lâu sau, nàng ta ám sát bệ hạ bất thành, bị xử tử. Yến quốc cũng lấy cớ này để tuyên chiến.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Dữu Vãn Âm: “... À, ta nhất thời quên mất.”
Loại chuyện bí mật trong cung này, cho dù là nguyên chủ cũng chưa chắc đã biết được.
Nói đi cũng phải nói lại, A Bạch này rốt cuộc là nghe ai nói?
Dữu Vãn Âm vừa mới nghĩ đến đây, Hạ Hầu Đạm đã gắp một miếng cá cho nàng: “Bất kể có thành công hay không, trước tiên cứ phái người đến nói chuyện với bọn họ đã. Hòa đàm đình chiến là đại kế của quốc gia, nếu trong số bọn họ có minh quân, nhất định sẽ hiểu rõ nên đặt chuyện riêng sang một bên. Vãn Âm, nàng thấy phái ai đi là thích hợp?”
Dữu Vãn Âm bị dời đi lực chú ý: “Ưm... Trong số những học sĩ được chiêu an* trước đó, Uông Chiêu là người có tài ngoại giao, lại biết tiếng Yến quốc.”
*Chiêu an: kêu gọi kẻ chống đối đầu hàng để cho yên ổn.
“Được, vậy thì là hắn ta.”
“Nhưng mà để tránh bị Đoan vương nghi ngờ, mọi hành động của chúng ta đều phải bí mật, không thể phái sứ giả một cách công khai, chỉ có thể âm thầm đưa hắn ta ra ngoài. Biên giới Tây Bắc có trung quân canh giữ, hắn ta chỉ là một thư sinh, làm sao có thể bình an ra ngoài được?”
A Bạch chen lời: “Vậy thì đừng đi từ Tây Bắc nữa?”
“Đại Hạ chỉ giáp ranh với Yến quốc ở Tây Bắc thôi.”
A Bạch xoa xoa tay, giải thích: “Là như vậy, Lạc tướng quân trấn thủ trung quân có giao tình thân thiết với Đoan vương, so với đó, quan hệ giữa hai quân tả hữu và Đoan vương có phần lỏng lẻo hơn. Hữu đóng quân ở Nam Cảnh, do Vưu tướng quân thống lĩnh, mấy ngày nay vừa vặn hồi kinh báo cáo công việc.”