Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tiểu My tò mò hỏi: “Tiểu thư sao lại cau mày thế?”
“Haizz, vừa rồi ở bên ngoài nhìn thấy Đoan vương, hình như hắn ta cãi lời bệ hạ, đang bị đánh roi kìa.”
Tay Tiểu My run lên, nước trà nóng hắt vào tay.
Nàng ta không dám lên tiếng, run rẩy đặt ấm trà xuống, giấu bàn tay đỏ ửng ra sau lưng.
Dữu Vãn Âm làm như không thấy: “Cũng không biết đánh có nặng hay không, thương thế thế nào.”
Tiểu My cắn môi: “Nô tỳ đi xem giúp tiểu thư nhé?”
“Ngươi điên rồi sao? Nếu bị bệ hạ bắt gặp, ta phải giải thích thế nào?”
Tiểu My dừng lại một chút, cúi đầu nói: “Quay lại nghe ngóng cũng giống nhau mà.”
Nàng ta lui xuống.
Dữu Vãn Âm gật đầu với ám vệ ở góc tường.
Ám vệ lặng lẽ bám theo, một lát sau, lôi Tiểu My đang chạy trốn trở về, ấn nàng ta quỳ xuống trước mặt Dữu Vãn Âm: “Nương nương anh minh, cung nữ này lén lút bỏ chạy, đang tìm kiếm khắp nơi, bị thuộc hạ bắt được.”
Tiểu My hoảng sợ nói: “Tiểu thư, đây là có chuyện gì vậy?”
Dữu Vãn Âm: “Ngươi cấu kết với Đoan vương từ khi nào?”
Tiểu My: “...”
“Không cần chối cãi, ta đã điều tra rõ ràng rồi.” Dữu Vãn Âm lừa nàng ta.
Tiểu My cắn răng không nhận: “Nô tỳ không quen biết Đoan vương... A!!!”
Ám vệ bẻ gãy một đốt ngón tay nàng ta.
Tiểu My nước mắt nước mũi giàn giụa nói: “Tiểu thư, đêm nguyên tiêu trước khi người vào cung, nô tỳ đi theo bên cạnh người, lúc ấy gặp được Đoan vương điện hạ trên đường phố hoa đăng, vừa gặp đã yêu mến dung mạo khí chất của người... Sau đó thỉnh thoảng người cũng đến tìm nô tỳ nói chuyện phiếm, trên đời này, đây là lần đầu tiên có người coi nô tỳ là người...”
Dữu Vãn Âm cười lạnh: “Cho nên hắn ta hỏi gì, ngươi đều nói? Cho nên ngươi vẫn luôn truyền tin tức của ta cho hắn ta?”
Tiểu My thở hổn hển không nói.
“Ta không coi ngươi là người sao?”
Trong mắt Tiểu My lóe lên tia oán độc: “Tiểu thư đối xử với nô tỳ rất tốt. Cho nên nô tỳ thấy người và điện hạ tình đầu ý hợp, liền chôn giấu tình cảm này trong lòng, không dám để lộ nửa phần.”
“Đã như vậy, vì sao ngươi lại...”
Tiểu My bất mãn nói: “Nhưng rõ ràng người đã thay lòng đổi dạ với bệ hạ, vì sao còn muốn dây dưa với Đoan vương, để Đoan vương vì người mà ngày càng tiều tụy!”
Dữu Vãn Âm thiếu chút nữa bật cười.
Lúc này, nàng đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác: “Ta vẫn luôn không hiểu, ngày hôm đó vì sao Đoan vương có thể tìm được bờ hồ. Bây giờ ngẫm lại, người giúp ta thay quần áo, hóa trang trước khi xuất cung, chính là ngươi. Nhưng ta chưa từng nói cho ngươi biết ta muốn đi đâu, sao ngươi đoán được?”
Tiểu My đã từ bỏ giãy giụa: “Điện hạ hỏi, ta liền nói người ra khỏi cung từ cửa nào, người lập tức phái người đi theo.”
Nàng ta đắc ý nói: “Điện hạ thông minh hơn người, đã sớm không tin tưởng người rồi.”
Dữu Vãn Âm thật sự bị chọc cười: “Tốt, tốt lắm. Ngươi còn nói gì với hắn ta nữa?”
“Sao nào, bây giờ biết sợ rồi sao...”
Tiểu My hét lên the thé như heo bị chọc tiết. Ám vệ bẻ gãy đốt ngón tay thứ hai của nàng ta.
Màng nhĩ Dữu Vãn Âm ù đi. Nàng tập trung tinh thần nhớ lại cẩn thận, hơi yên lòng - lúc nàng và Hạ Hầu Đạm bàn bạc chuyện thường đuổi hết người ra ngoài, cung nhân không nghe lén được bí mật cốt lõi.
Ám vệ: “Nương nương, giết sao?”
Dữu Vãn Âm theo bản năng muốn lắc đầu, động tác làm được một nửa, lại dừng lại.
Giữ lại tai họa ngầm này, cho dù đuổi nàng ta xuất cung, Đoan vương cũng sẽ lập tức biết rõ lập trường của nàng. Hắn ta nhất định sẽ cứu Tiểu My, tận dụng triệt để, để nàng ta thuật lại chi tiết sinh hoạt thường ngày của nàng.
Dữu Vãn Âm không tưởng tượng nổi y có thể suy đoán ra bao nhiêu thứ từ đó.
Ám vệ: “Nương nương?”
Dữu Vãn Âm lại muốn gật đầu, nhưng lại phát hiện đầu nặng trĩu.
Tiểu My co ro run rẩy trên mặt đất.
Rất lâu sau, Dữu Vãn Âm hít sâu một hơi: “Không muốn chết thì đi làm một chuyện cho ta. Thục phi từ ngày ta làm Quý phi, luôn hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho ta. Ngươi đi hạ độc Thục phi cho ta, chỉ cần không bị phát hiện, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Tiểu My lăn lộn bò ra ngoài.
Ám vệ nhìn Dữu Vãn Âm.
Móng tay Dữu Vãn Âm đâm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén giọng nói run rẩy, nói với hắn ta: “Đi theo nàng ta, để Thục phi bắt quả tang tại trận.”
Nàng không thể giữ lại người sống.
Không chỉ như thế, để che giấu Đoan vương, nàng còn phải mượn đao giết người.
Dữu Vãn Âm một mình ngồi thẫn thờ trong phòng, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Không biết qua bao lâu, ám vệ trở về bẩm báo: “Thục phi nương nương phát hiện Tiểu My hạ độc trong phòng bếp, ra lệnh đánh nàng ta chết, lúc này đang muốn đi tìm bệ hạ chủ trì công đạo.”
Dữu Vãn Âm: “Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”
Dữu Vãn Âm nôn hết ra đất.
Nàng gọi cung nhân lấy nước, súc miệng, lại nôn lần thứ hai, chỉ cảm thấy mật vàng cũng muốn nôn ra ngoài.
Đây là người đầu tiên nàng giết.
Hạ Hầu Đạm đến: “Thục phi kia nói cô phái người hạ độc nàng ta, bị tôi đuổi đi rồi. Sao thế này?”
Hắn nhìn kỹ sắc mặt Dữu Vãn Âm, ngữ khí trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Dữu Vãn Âm cố gắng bình tĩnh lại, thuật lại mọi chuyện, sau đó nói: “Diễn kịch cho giống một chút, anh phải phạt tôi. Giáng xuống làm tần, cấm túc gì đó.”
Hạ Hầu Đạm im lặng gật đầu.
Dữu Vãn Âm: “Xin lỗi.”
Hạ Hầu Đạm cười: “Chuyện này có gì mà phải xin lỗi...”
“Xin lỗi, ngày hôm đó trên hồ, tôi không nên nghi ngờ anh tự biên tự diễn.”
Dữu Vãn Âm cúi đầu, nhìn thấy cánh tay Hạ Hầu Đạm động đậy kỳ lạ. Hình như hắn muốn dang tay ôm nàng, nhưng lại kìm nén.
“Không sao, tôi biết cô sợ hãi.”
Dữu Vãn Âm đau lòng, nức nở ôm chầm lấy hắn.
“Không sao rồi.” Hạ Hầu Đạm nhẹ nhàng vỗ lưng nàng: “Bị người ta phản bội rất khó chịu đúng không? Tuy là người giấy, nhưng dù sao cũng quen biết nhau lâu như vậy. Giết người cũng rất khó chịu đúng không? Trước kia không ngờ lại khó chịu như vậy, đúng không?”
Dữu Vãn Âm: “Tôi quá gà mờ, sao tôi lại gà mờ như vậy chứ!”
Hạ Hầu Đạm bật cười: “Cô chỉ là người bình thường.”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve nàng: “Sau này nếu nhất định phải trừ bỏ ai đó, nói cho tôi biết, để tôi xử lý.”
Dữu Vãn Âm lo lắng động đậy, muốn ngẩng đầu lên: “Vì sao vậy?”
Hạ Hầu Đạm ấn nàng trở lại vai mình: “Có lẽ là vì trước khi xuyên qua đây, tôi từng đóng phim cổ trang, thích ứng hơn cô một chút. Để tôi làm cũng như nhau, cô... Không cần phải thích ứng.”
Ở nơi nàng không nhìn thấy, vẻ mặt hắn nghiêm túc hơn giọng điệu rất nhiều: “Cô vĩnh viễn không cần phải thay đổi.”
Dữu Vãn Âm đợi tâm trạng bình tĩnh lại một chút mới chợt nhớ đến lời đe dọa trắng trợn của Đoan Vương.
Nàng hít sâu một hơi, chống người ngồi dậy, chuyển sang chế độ nhân viên văn phòng chuyên nghiệp: “Chuyện này rất khó giải quyết. Hắn ta không cho phép anh nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào, đã quyết tâm loại bỏ A Bạch, hơn nữa còn muốn tôi đưa tin tức trong vòng ba ngày.”
Hạ Hầu Đạm nhìn thoáng qua bờ vai ướt đẫm của bản thân, không biết đang suy nghĩ điều gì.