Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Bạc phái người đi điều tra, quả nhiên nhà họ Thục đang âm thầm giở trò, muốn loại bỏ nhà họ Dữu.
Nhưng có một điều: Những thủ đoạn này được thực hiện rất kín kẽ, ngay cả y cũng phải tốn một phen công sức mới điều tra ra được, nhà họ Dữu căn bản không hề hay biết, Dữu Vãn Âm ở trong thâm cung càng không thể nào biết được.
Vậy nên, nàng thực sự nhìn thấy bằng thiên nhãn?
Hạ Hầu Bạc đợi mấy ngày, sai người đưa một ít đồ ăn vào, đổi lấy một phong thư mật của nàng.
Y vừa đọc được mấy câu đã bật cười: “Thật là dám nói.”
Dữu Vãn Âm thẳng thắn thừa nhận: Đúng vậy, ta phái Tiểu My đi hạ độc, chính là vì đã tính ra được ả ta là tai mắt của ngươi. Nếu ả ta hạ độc thành công thì thôi, ai ngờ lại bị Thục phi phát hiện, bây giờ chết thảm như vậy, tất cả đều là báo ứng khi ả ta phản bội ta, cấu kết với ngươi.
Hạ Hầu Bạc nhớ lại tiếng gầm lên của nàng ở giữa hồ, cười nói: “Cô nương này, e rằng không phải là vật trong ao rồi. Thú vị, vô cùng thú vị.”
Các mưu sĩ của Đoan Vương không dám lên tiếng.
Thông thường, khi một người đàn ông nói một người phụ nữ “thú vị”, ít nhiều gì cũng có ý nghĩ không đứng đắn.
Nhưng khi Đoan Vương nói “thú vị”, ý nghĩa của nó có thể sẽ rất phức tạp. Cả câu có thể là “thú vị, ta phải có được nàng ta”, cũng có thể là “thú vị, nhất định phải giết chết nàng ta”.
Trong lòng y dường như không có chút tình cảm nam nữ nào, thậm chí cũng chẳng có thù hận. Mọi việc trên đời này đối với y mà nói, đều là một ván cờ. Đi trước nắm tiên cơ, địch yếu ta mạnh, binh bất yếm trá*, quyết thắng ngàn dặm. Y chính là người điều khiển lý tưởng nhất: Bình tĩnh, tàn nhẫn, kiên định.
*Binh bất yếm trá: khi dùng binh việc dối trá quân địch là buộc phải làm để đem lại lợi thế, để nhằm giành lấy chiến thắng.
Đôi khi điều này khiến bọn họ cảm thấy rất an tâm, nhưng đôi khi cũng khiến bọn họ nảy sinh sợ hãi.
Hạ Hầu Bạc tiếp tục đọc thư.
Dữu Vãn Âm nói Hạ Hầu Đạm không còn trọng dụng mình nữa, nhưng lại sợ người khác có được sự giúp đỡ của mình, cho nên muốn giam cầm mình đến chết.
Nàng hỏi Hạ Hầu Bạc: Có phải ngài không giống hắn ta không? Ngài chứng minh thế nào đây? Nếu như lời tiên tri của ta thỉnh thoảng có sai sót, ngài cũng sẽ nghi ngờ mà xử tử ta sao?
Đương nhiên Hạ Hầu Bạc sẽ làm như vậy.
Nhưng y đã hồi âm một cách chân thành, vẽ ra một cái bánh lớn đến nỗi khiến HR của các tập đoàn lớn cũng phải toát mồ hôi, sau đó lại cho người đưa thêm nhiều đồ ăn vào.
Y không vội vàng hỏi về cao thủ bên cạnh Hoàng đế. Y đang đợi nàng dâng lên một tấm vé tham gia.
Dữu Vãn Âm lại kéo dài thêm hai ngày, diễn hai ngày cảnh quỳ gối nhận cháo loãng, cuối cùng cũng đưa ra một phong thư mật mới: “Ta đã mơ thấy người đàn ông cao lớn kia, một mình một ngựa, đi đến nơi ăn chơi, đến chốn phong nguyệt. Phía trước có một cái đài cao (nàng ta còn vẽ thêm hình minh họa bằng nét vẽ nguệch ngoạc như trẻ con), hình như đang nghe hát.”
Hạ Hầu Bạc không hoàn toàn tin tưởng.
Nhưng đánh cược một lần cũng không khiến y thiệt thòi gì. Ít nhất địa điểm nàng nói không phải trong cung, mà là kỹ viện, muốn loại bỏ một người ở nơi đó cũng không phải là chuyện khó.
Vì vậy, Hạ Hầu Bạc phái một số người theo dõi, đến canh chừng ở mấy kỹ viện trong thành.
Cuối cùng đường hầm cũng được đào xong.
Hạ Hầu Đạm chui ra từ trong hầm, người đầy bụi đất, việc đầu tiên là nhìn xem Dữu Vãn Âm: “Gầy đi rồi.”
Dữu Vãn Âm ho khan một tiếng: “Không có, là do lớp trang điểm chưa tẩy sạch thôi.” Thực ra nàng trốn trong đó không có chỗ nào để hoạt động, ngày nào cũng nằm ì ra đó ăn hạt dưa, hoa quả, béo lên hẳn một vòng.
Hạ Hầu Đạm phủi bụi trên người, nhìn xung quanh: “Tối nay ăn lẩu nhé?”
“Trời nóng như vậy mà ăn lẩu?”
“Ăn kèm với canh đậu xanh giải nhiệt.”
“Cũng được.” Dữu Vãn Âm cười nói. Cười xong lại cảm thấy đoạn đối thoại này hệt như một cặp vợ chồng già đã chung sống với nhau nhiều năm, nàng không khỏi đỏ mặt.
Người ta thường nói, hoạn nạn mới thấy chân tình, bây giờ nàng đã hiểu rồi. Sau khi cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện như vậy, khi nhìn thấy bóng dáng của người này, trong lòng nàng không khỏi dâng lên một cảm giác an tâm.
Cho đến khi dưới lòng đất truyền đến một trận tiếng động lộn xộn, một cái đầu dính đầy bụi đất khác thò lên: “Khụ khụ... Vác nồi trèo lên từ đường hầm thật sự rất mệt!”
Hạ Hầu Đạm: “Vất vả rồi, đặt nồi xuống đi, ngươi có thể đi được rồi.”
A Bạch: “???”
A Bạch không đi.
Không chỉ không đi, hắn ta còn kéo cả Bắc Chu đến. Nồi lẩu hai người biến thành nồi lẩu bốn người.
“Nương nương, ăn cái này đi.” A Bạch ân cần nhúng thịt dê, gắp vào bát của Dữu Vãn Âm.
Dữu Vãn Âm không kịp từ chối, đang định nói lời cảm ơn, thì một đôi đũa khác từ bên cạnh đưa tới, gắp miếng lòng bò đậy lên trên miếng thịt dê kia.
Hạ Hầu Đạm nhìn nàng chằm chằm.
Dữu Vãn Âm: “...”
Ấn tượng của nàng về Hạ Hầu Đạm vẫn luôn tốt lên. Nhưng nàng lại không biết Hạ Hầu Đạm nghĩ gì về mình.
Nàng đoán chắc chắn có chút hảo cảm, nhưng hắn luôn giữ mình trong sạch, dường như chỉ có một lòng đồng minh thuần khiết.
Cho đến khi A Bạch không sợ chết bắt đầu gây rối, hắn dường như bị kích thích.
Dữu Vãn Âm nuốt miếng lòng bò xuống, chậm rãi gắp miếng thịt dê của A Bạch.
Hạ Hầu Đạm vẫn nhìn nàng chằm chằm.
Tròng mắt của A Bạch cũng đảo về phía này.
Dữu Vãn Âm dừng một chút, chậm rãi đưa miếng thịt dê của A Bạch vào bát của Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm: “?”
A Bạch: “?”
Dữu Vãn Âm: “Đúng rồi, Bắc thúc, A Bạch, hai người đã nghe kế hoạch chưa?”
Bắc Chu đang tập trung ăn uống lúc này mới ngẩng đầu lên: “Yên tâm đi, mấy ngày nay ta vẫn luôn huấn luyện tên nhóc này.”
A Bạch lấy từ trong ngực ra một chiếc mặt nạ da người đeo lên, sau đó buộc thêm một chiếc khăn che mặt màu đen, cười nói: “Thế nào?”
Sau bữa tối, Bắc Chu lại kéo A Bạch vào góc, thì thầm bàn bạc một hồi, rồi bắt đầu so chiêu.
Bắc Chu nói: “Vừa rồi con đã đỡ chiêu. Những chỗ này không được đỡ, luyện tập thêm đi, phải luyện cho thành thạo mới được.”
A Bạch hỏi lại: “Đỡ chiêu rồi sao?”
Bắc Chu gật đầu, khoa tay múa chân: “Co tay lại.”
“Bản năng, bản năng thôi.” A Bạch mặt dày nói: “Người ta quá mạnh, đúng là phiền phức, đứng trên cao lạnh lẽo quá.”
Bắc Chu: “?”
Bắc Chu giơ tay: “So chiêu tiếp?”
A Bạch nhanh chóng chuyển chủ đề: “Mà này, bao giờ đi tóm tên mặt sẹo kia?”
Hạ Hầu Đạm ngồi một bên, coi bọn họ như phim kiếm hiệp mà thưởng thức: “Không vội, chờ hắn ta tự ra khỏi cung.”
Bắc Chu thu thế: “Đạm nhi, ăn no chưa? Để thúc đi cắt dưa cho hai đứa.”
“Để ta đi cho.” Dữu Vãn Âm đi vào căn bếp nhỏ đơn sơ sau lưng cung, bê ra một quả dưa hấu đang ngâm trong nước đá.
Gió đêm hè oi bức, trong sân nhỏ cỏ cây um tùm, tiếng ve sầu kêu râm ran, thi thoảng lại có đom đóm bay qua. Lúc Dữu Vãn Âm cắt dưa hấu bày ra đĩa, A Bạch lén lút đi vào: “Nương nương.”
“Giờ ta không phải nương nương nữa.”
Mắt A Bạch sáng lên: “Vãn Âm?”
“...”
Dữu Vãn Âm biết người giang hồ phóng khoáng, nên cũng không để tâm lắm đến giọng điệu có phần thiếu đứng đắn, trêu chọc của gã, thuận tay đưa đĩa dưa cho gã: “Cảm ơn đã giúp đỡ.”
A Bạch: “...”