Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Xin lỗi.” Nàng dụi dụi mũi.
Hạ Hầu Đạm nghiêng đầu nhìn nàng , đưa tay ra, nhẹ nhàng phủi đi chút bụi đất trên tóc nàng.
Lý Vân Tích: “...”
Nữ nhân này vừa rồi rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?
Tiếng hắt xì này đã xua tan bầu không khí căng thẳng trong phòng, Lý Vân Tích bỗng nhiên hoàn hồn, đột nhiên cảm thấy có chút khó hiểu - y suýt chút nữa quên mất, hình tượng của người nữ nhân này trước mặt người khác hình như là một yêu phi.
Còn Hạ Hầu Đạm thì sao? Bạo quân trong truyền thuyết chỉ cần không vừa ý là chôn sống người khác, nghe y nói thẳng nói thật nhiều lần như vậy, đừng nói là nổi giận, ngay cả lông mày cũng chưa từng nhíu lấy một cái.
Nhĩ Lam đã sớm quen với tính khí của Lý Vân Tích, không để ý đến y nữa, tự mình bắt đầu báo cáo công việc.
Nàng ta lo lắng sau khi trải qua nhiều tầng lớp bẩm báo, cuối cùng tấu chương trình lên cho Hoàng đế sẽ bị sửa đổi đến mức không ra hình dạng gì, vì vậy đã kể lại chi tiết tiến độ thực hiện “Khai Trung Pháp”.
Lý Vân Tích nhịn, nghe nàng ta nói đến chuyện thương nhân tranh nhau vận chuyển lương thực để đổi lấy “Diêm dẫn”, liền mở miệng châm chọc một câu: “Bệ hạ, lợi nhuận từ việc buôn bán muối rất lớn, thương nhân tranh nhau chen lấn là chuyện đương nhiên.”
“Đúng vậy, hơn nữa sau này, vì muốn giành lấy quyền lực độc quyền, nhất định sẽ xảy ra chuyện cấu kết giữa quan lại và thương nhân, từ đó sinh ra tham nhũng.” Nhĩ Lam gật đầu nói.
Lý Vân Tích dừng một chút.
Y không ngờ Nhĩ Lam lại tiếp lời như vậy.
Hạ Hầu Đạm kinh ngạc nói: “Chẳng phải “Khai Trung Pháp” là do Lý ái khanh đề xuất sao?”
Nhĩ Lam: “Chính sách của các triều đại trước đây, lâu dần đều có tệ đoan, trên đời không có chính sách nào là hoàn hảo. Hôm nay: “Khai Trung Pháp” có lợi cho dân sinh, nhưng đợi đến khi nó bộc lộ nhược điểm, thì nên có chính sách mới thay thế.”
Lý Vân Tịch: “Đến lúc đó, Nhĩ huynh đã nắm giữ quyền cao chức trọng rồi.”
Nhĩ Lam mỉm cười: “Không, đến lúc đó, ta có lẽ đã không còn ở trong triều nữa.”
Lý Vân Tích sững sờ.
Trong mắt Nhĩ Lam thoáng qua một tia u buồn nhàn nhạt: “Lúc đó, những người nắm giữ quyền cao chức trọng nên là những người như Lý huynh. Còn triều đình lúc bấy giờ, nhất định có thể để những người như Lý huynh có đất dụng võ.”
Lý Vân Tích không hiểu vì sao nàng ta lại nói ra những lời này.
Ngược lại Dữu Vãn Âm đã hiểu ra. Thân phận nữ nhi của Nhĩ Lam không thể nào che giấu mãi mãi, chắc chắn sẽ có một ngày bị kẻ thù gán tội.
Nhĩ Lam không biết Hoàng đế Hạ Hầu Đạm này đã sớm biết chuyện. Nàng ta vào triều làm quan, có lẽ chỉ muốn làm nhiều việc hơn trước khi bị vạch trần.
Dữu Vãn Âm nhìn thoáng qua Sầm Cẩn Thiên đang mang bệnh, lại nhớ đến Uông Chiêu một mình đến nước Yến, Đỗ Sam bị ám sát ở ven hồ, trong lòng không khỏi cảm khái: “Kiếp này được gặp mọi người, đáng để nâng chén uống cạn một ly.”
Sầm Cẩn Thiên: “Nương nương?”
Dữu Vãn Âm thở dài nói: “Thế đạo như màn đêm dài đằng đẵng, có ai có thể hô một tiếng là có thể thay đổi được trời đất? Nhưng cùng mọi người dốc sức xây dựng, cho dù thất bại giữa chừng, chúng ta cũng không cô đơn.”
Câu này vốn là nói với các đại thần, nhưng sau khi nàng nói xong, Hạ Hầu Đạm lại nhìn nàng một cái thật sâu.
Trước khi Lý Vân Tích cáo lui, Hạ Hầu Đạm gọi y lại: “Ngươi cứ tiếp tục sắp xếp sổ sách địa chính, không cần nói cho bất kỳ ai biết, trực tiếp giao cho trẫm.”
Lý Vân Tịch chấn động: “Bệ hạ?”
Hạ Hầu Đạm gật đầu, bình tĩnh nói: “Sẽ có lúc dùng đến.”
Lý Vân Tích cảm động đến mức sắp rơi nước mắt.
Dữu Vãn Âm tiễn bọn họ rời đi, buồn bã nói: “Haizz, chính là vì có những người này, nên tôi mới cảm thấy việc bỏ mặc mọi chuyện mà rời đi, có hơi hèn hạ.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Có câu này, nghĩa là nàng ít nhiều cũng bị A Bạch thuyết phục.
Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng vẫn bị níu kéo mà ở lại.
Hạ Hầu Đạm im lặng một lúc, cười nói: “Xem ra tôi phải cảm ơn những vị đại thần này.”
“Vì sao?”
“Khiến chúng ta không cô đơn.”
Ý nghĩa trong lời nói của hắn quá sâu xa, Dữu Vãn Âm chỉ cho rằng hắn đang nói chuyện công việc, không để ý mà duỗi lưng: “Được rồi, tôi nên trở về...”
Hạ Hầu Đạm kéo nàng lại: “Ăn cơm rồi hãy đi?”
Đúng lúc này, An Hiền cúi đầu đi vào: “Bệ hạ...” Hắn ta liếc mắt nhìn thấy Dữu Vãn Âm, sững sờ một chút, gặp ánh mắt của Hạ Hầu Đạm, liền vội vàng cúi đầu xuống: “Tạ tần ở bên ngoài cầu kiến.”
Gần đây, Hạ Hầu Đạm đang công khai lạnh nhạt với Dữu Vãn Âm, còn phải diễn một màn tình chàng ý thiếp với Tạ Vĩnh Nhi, vì vậy không thể không gặp.
Vậy là Dữu Vãn Âm lại chui vào đường hầm.
Nàng khom lưng bò về phía lãnh cung, vừa bò vừa cảm thấy kỳ lạ, cứ như thể đang vụng trộm với người khác, sau đó bị vợ cả phát hiện, bất đắc dĩ phải chạy trốn.
Suy nghĩ này lập tức khiến nàng cảm thấy buồn nôn.
Hạ Hầu Đạm đối phó với Tạ Vĩnh Nhi như thế nào? Giống như cách mình đối phó với Đoan Vương sao?
Dữu Vãn Âm lại nghĩ đến việc gần đây phe mình có nhiều hành động mờ ám như vậy, không biết cao thủ cung đấu Tạ Vĩnh Nhi có phát hiện ra manh mối gì không, có báo cáo với Đoan Vương hay không.
Nàng càng nghĩ càng thấy phiền muộn, cuối cùng dừng chân lại, khó khăn quay đầu trong đường hầm, bò ngược trở lại.
Lối ra dưới long sàng được che giấu bằng gạch lát nền, phải xoay cơ quan mới có thể lộ ra.
Dữu Vãn Âm lặng lẽ di chuyển gạch lát nền từ dưới đáy lên, tạo thành một khe hở, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Tạ Vĩnh Nhi đang rì rầm trò chuyện.
Không biết có phải là ảo giác hay không, giọng nói của nàng ta hôm nay dường như ngọt ngào hơn bình thường, cứ như thể đang cố ý nũng nịu: “Bệ hạ, người nếm thử món ăn mà thiếp tự tay làm xem...”
Dữu Vãn Âm nghe thấy tiếng bát đũa va chạm, sững sờ một lúc, mới nhận ra đã đến giờ cơm tối.
Tạ Vĩnh Nhi hết gắp thức ăn, lại đến rót rượu. Mùi thức ăn và mùi rượu bay vào khe hở, bụng Dữu Vãn Âm kêu ùng ục.
Nằm bò ở đây thật chán.
Lúc này, cung nữ ở lãnh cung chắc cũng đã chuẩn bị xong bữa tối rồi...
Nàng nghĩ như vậy, nhưng cơ thể lại không nghe lời, vẫn nằm im tại chỗ.
Không biết vì sao, Tạ Vĩnh Nhi vẫn luôn ân cần rót rượu. Không chỉ chuốc say Hạ Hầu Đạm, nàng ta còn cố gắng chuốc say chính mình.
Uống vài ly, mặt nàng ta ửng hồng, ánh mắt long lanh, trông có vẻ quyến rũ hơn bình thường, một bàn tay mềm mại như không xương dán lên cổ tay Hạ Hầu Đạm, nhẹ nhàng vuốt ve.
Hạ Hầu Đạm lặng lẽ rút tay về: “Trời cũng không còn sớm nữa, hôm nay ái phi đã uống rượu, nghỉ ngơi sớm đi.”
Tạ Vĩnh Nhi cười khanh khách, lại đưa tay khoác lên vai hắn: “Bệ hạ, một ngày không gặp như cách ba thu, thiếp rất nhớ dung nhan của người, hãy để thiếp được nhìn thêm một lúc.”
Giọng nói của Hạ Hầu Đạm lộ rõ vẻ giả dối: “Nói như vậy, trẫm cũng đã lâu không gặp ái phi rồi.”
Tạ Vĩnh Nhi cười khúc khích, giọng nói càng lúc càng nhỏ, chỉ thỉnh thoảng truyền đến vài từ ngữ khiêu gợi.
Giọng nói của Hạ Hầu Đạm lạnh lùng: “Ái phi, ta đã từng nói rồi, so với con người nàng, ta càng muốn có được trái tim của nàng hơn.”