Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bắc Chu lo lắng nói: “Vừa về đã ngã khuỵu, còn chưa ăn cơm.”
Dữu Vãn Âm khẽ hỏi: “Ta nghe nói trên triều hôm nay cãi nhau ầm ĩ?”
Bắc Chu đáp: “Nước Yến gửi thư đến, nói là sắp đến Tết Thiên Thu của bệ hạ, Yến Vương Trát Loa Ngõa Hãn muốn phái sứ thần sang chúc mừng bệ hạ.”
Tim Dữu Vãn Âm đập mạnh.
Nghe vậy, hình như Uông Chiêu đã thành công rồi.
Hắn ta không chỉ thuyết phục được Yến Vương nghị hòa, mà còn nghĩ cách để nước Yến chủ động đề xuất chuyện này, bản thân hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối. Tin tức truyền đến Đại Hạ, không ai biết trong đó có công lao của Hạ Hầu Đạm.
“Vậy là ai cãi nhau với ai?”
Bắc Chu cau mày khó chịu, rõ ràng không hứng thú với những màn tranh giành quyền lực này: “Lúc nãy Đạm Nhi có nhắc đến, hình như là Đoan Vương ủng hộ nghị hòa, bởi vì hai nước không đánh nhau nữa, binh lực của hắn sẽ không bị kiềm chế ở Tây Bắc, sẽ có thêm nhiều quân cờ để đối phó với Thái hậu. Những gì Đoan Vương ủng hộ, Thái hậu nhất định sẽ phản đối. Cả ngày hôm nay, ngưỡng cửa ngự thư phòng sắp bị đạp đổ rồi.”
“Người của Thái hậu đến khuyên nhủ bệ hạ?”
“Người của Đoan Vương cũng đến. Tất cả đều muốn coi hắn như kẻ ngốc mà sai khiến. Hắn còn phải giả vờ ngu ngốc mà ứng phó từng người một…”
Dữu Vãn Âm thở dài.
Là nàng tự mình đa tình rồi, rõ ràng là Hạ Hầu Đạm bị công việc hành hạ đến mức này.
Bắc Chu bưng bát cháo lại, nhìn Hạ Hầu Đạm mê man bất tỉnh mà lo lắng. Dữu Vãn Âm nhận lấy bát từ tay ông: “Bắc thúc đi nghỉ ngơi đi, để ta lo cho.”
Bắc Chu vỗ vai nàng rồi rời đi.
Dữu Vãn Âm ngồi bên giường nhìn một lúc, nhận ra hình như mình chưa từng thấy người này ngủ. Mỗi lần nàng ngủ, Hạ Hầu Đạm đều còn thức; đợi nàng tỉnh lại, hắn đã đi lâm triều rồi.
Lúc ngủ, hắn luôn… đau đớn như vậy sao?
Dữu Vãn Âm khẽ vỗ vỗ hắn: “Tổng giám đốc Đạm, ăn chút gì rồi ngủ tiếp đi.”
Hạ Hầu Đạm không phản ứng.
“Tổng giám đốc Đạm? Bệ hạ?” Dữu Vãn Âm tiến sát lại gần hơn một chút, làm một động tác mà ngay cả bản thân nàng cũng không ngờ tới.
Lòng bàn tay nàng áp lên mặt Hạ Hầu Đạm.
Giây tiếp theo, đôi mắt đang nhắm chặt bỗng mở to.
Dữu Vãn Âm vô thức rụt người lại, như thể động vật ăn cỏ ngửi được mùi nguy hiểm theo bản năng.
Một bàn tay lạnh như băng bắt lấy cổ tay nàng.
Trong đôi đồng tử kia, hắc khí cuồn cuộn, đáy mắt là một màu hỗn độn, không còn lưu lại bất kỳ cảm xúc nào, ngoại trừ một cỗ điên cuồng.
Con ngươi đen kịt đảo một vòng, liếc nhìn Dữu Vãn Âm với sát khí đằng đằng.
Dữu Vãn Âm không dám thở mạnh.
Như thể đã qua rất lâu, hoặc chỉ là một khoảnh khắc, đôi mắt kia bỗng nhiên khôi phục tiêu cự, chớp chớp mấy cái, lúc mở ra lần nữa đã khôi phục vài phần sáng suốt.
Hạ Hầu Đạm buông lỏng tay, bàn tay kia vẫn nắm hờ lấy cổ tay nàng, khàn giọng hỏi: “Tôi ngủ bao lâu rồi?”
“… Không lâu. Dậy ăn chút gì đi?”
Hạ Hầu Đạm uể oải cử động. Dữu Vãn Âm do dự một chút, cúi người muốn đỡ hắn dậy.
Hạ Hầu Đạm bỗng nhiên mỉm cười: “ Cô ăn cơm chưa?”
Nhịp tim Dữu Vãn Âm vẫn chưa ổn định. Nàng cúi đầu múc một thìa cháo đưa tới, Hạ Hầu Đạm nhìn nàng, há miệng ăn.
Dữu Vãn Âm nói: “Đừng lo cho tôi, lát nữa tôi ăn sau. Anh…”
“Hửm?”
Dữu Vãn Âm muốn hỏi: Anh không muốn tôi chạm vào sao?
Lúc tỉnh táo, người này dường như rất thích gần gũi nàng, chiếm gối của nàng, để nàng xoa huyệt thái dương cho hắn.
Thế nhưng phản ứng theo bản năng vừa rồi của hắn, khiến nàng chợt nhớ đến những lời hắn nói với Tạ Vĩnh Nhi tối qua.
Chẳng lẽ hắn chỉ đơn thuần là bài xích Tạ Vĩnh Nhi thôi sao? Một người xuất thân diễn viên, sao có thể bài xích tiếp xúc cơ thể được?
Có một khoảnh khắc, người trước mặt dường như trùng khớp vô hạn với hình tượng bạo quân trong sách.
Nhưng bạo quân cũng không phải trời sinh đã là bạo quân, mà là bị chứng đau đầu hành hạ đến mức phát điên.
… Đau đầu.
Nhưng đây nhất định không phải là một chủ đề vui vẻ gì. Đối phương còn đang bị bệnh, cuối cùng nàng chỉ dịu dàng nói: “Hôm nay anh vất vả rồi.”
Hạ Hầu Đạm uể oải uống cháo, thuận miệng nói: “Cũng tạm, tôi cũng chẳng làm gì ngoài diễn kịch. À phải rồi,” Hắn cười cười: “Tôi còn bảo Dương Đạc Tiệp kéo lão già Khâm Thiên Giám đi xem thiên tượng, viết một đạo tấu chương.”
Trong số những vị tân khoa lúc trước, Dương Đạc Tiệp và Lý Vân Tích tài học ngang ngửa, tính cách cũng tương đồng, đều là những kẻ cứng đầu nóng nảy. Nhưng Hạ Hầu Đạm đọc bài văn của hai người họ, phát hiện Dương Đạc Tiệp có một điểm hơn hẳn Lý Vân Tích, đó là tài hùng biện.
Lý Vân Tích, kẻ thẳng như ruột ngựa này chỉ biết nói lời thật lòng, bộc bạch tâm can, còn Dương Đạc Tiệp lại có thể trích dẫn kinh điển, lời lẽ hoa mỹ, mượn vô số ví dụ trên trời dưới đất để thuyết phục người khác. Chỉ cần là chuyện y đã quyết định, thì có thể nói đen thành trắng.
Vì vậy, y được điều đến Khâm Thiên Giám.
Lúc đó, Dương Đạc Tiệp rất bất mãn với sự sắp xếp này. Y vào triều là để tham chính, làm việc thực tế, chứ không phải để soạn lịch.
Hạ Hầu Đạm chỉ dùng một câu nói đã thuyết phục y: “Bây giờ chúng ta thế đơn lực yếu, chỉ có thể mượn uy danh của thần linh thôi.”
“Sự thật chứng minh y viết rất hay, nào là Mộc tinh giao hội với Thổ tinh, nào là sao Thái Tuế ở hướng Tây Bắc có màu đỏ và có sừng, tóm lại chỉ có một câu, nên nghị hòa, đánh tiếp nữa sẽ thảm bại. Nghe rất ghê gớm, đến nỗi ngay cả trong phe cánh của Thái hậu cũng có người sợ hãi.”
Dữu Vãn Âm cười nói: “Nghe có vẻ rất suôn sẻ, tiếp theo chỉ cần ngồi chờ sứ thần đến là được.”
Hạ Hầu Đạm: “… Không đơn giản như vậy.”
Hắn lần mò bên gối, đưa cho Dữu Vãn Âm một bức thư: “Uông Chiêu gửi đến, đến cùng lúc với bức thư của nước Yến, nội dung có chút kỳ lạ.”
Chữ viết của Uông Chiêu dày đặc và cẩu thả, dường như được viết vội vàng.
Sau khi vào nước Yến, hắn ta đã điều tra một phen, tình hình cũng gần giống như lời đồn, quan hệ giữa Yến Vương Trát Loa Ngõa Hãn và cháu trai Đồ Nhĩ rất căng thẳng, ai cũng không phục ai. Đồ Nhĩ trẻ tuổi khỏe mạnh, lại được lòng người hơn; Yến Vương mắt chột không cam lòng nhường ngôi, ve vãn nương nương nước Khương. Nước Khương tuy nhỏ yếu nhưng lại giỏi dùng độc, âm hiểm xảo trá, khiến người Ýên chỉ biết dùng sức mạnh rất đau đầu, Yến Vương bèn dựa vào đó để củng cố địa vị của mình.
Trước đó, Đại Hạ thừa thắng xông lên, đánh bật bọn chúng lui về ba trăm dặm, đuổi ra khỏi Ngọc Môn Quan, Yến Vương ngày càng già yếu, sau trận thua này, bèn cảm thấy lực bất tòng tâm, bắt đầu lui bước cầu hòa. Ngược lại, Đồ Nhĩ lại là kẻ tham vọng, là phe chủ chiến kiên quyết.
Hạ Hầu Đạm không đặt hết hy vọng vào việc nghị hòa, chỉ thị trước đó cho Uông Chiêu là: Nếu không thể thúc đẩy nghị hòa, vậy thì hãy khuấy đảo cục diện, tìm cách khơi mào nội loạn ở nước Yến. Như vậy, đợi đến năm hạn hán, nước Yến tự lo không xong, sẽ không còn sức lực đến Đại Hạ mà thừa dịp hỏa hoạn.
Kết quả lại lý tưởng hơn so với dự đoán của hắn, Yến Vương vậy mà lại đồng ý phái sứ thần đến.