Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nàng không để bụng chuyện người yêu cũ. Nhưng có người yêu cũ là một chuyện, sau khi xuyên thành Hoàng đế, thuận nước đẩy thuyền, ngồi trên cả hậu cung lại là một chuyện khác.
Chuyện trước kia còn nằm trong phạm vi tình cảm, chuyện sau này gần như đã ở cấp độ đạo đức.
Trước kia nàng không trở thành kẻ si tình, cho nên cũng không để ý lắm.
Bây giờ nàng đã xuống cấp rồi. Nàng khinh bỉ chính bản thân.
Hạ Hầu Đạm thản nhiên nói: “Tôi lại không thích cô ta.”
“Không nhìn ra, anh còn rất chính nhân quân tử, đúng là một dòng nước trong vắt trong hoàng cung ăn thịt người này.” Dữu Vãn Âm nửa đùa nửa thật khen ngợi.
Nhưng lại không nhận được hồi âm như mong đợi.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn bắt gặp động tác Hạ Hầu Đạm cụp mắt xuống. Hình như hắn dừng lại nửa nhịp, mới mỉm cười nói: “Cảm, ơn lời khen, tôi cũng cảm thấy như vậy.”
Dữu Vãn Âm ngẩn người.
Hạ Hầu Đạm trước mặt nàng, hình như rất ít khi lộ ra nụ cười giả tạo như vậy.
Các bên giằng co hơn nửa tháng, Thái hậu có lẽ là không muốn mang tiếng xấu không màng đại cục, cuối cùng cũng nhả ra, đồng ý cho sứ thần Yến quốc vào triều mừng thọ.
Sắc thu ngày càng đậm, Lễ bộ đã bắt đầu chuẩn bị cho lễ Thiên Thu vào mùa đông.
Lễ Thiên Thu là sinh nhật của Hoàng đế, theo lý mà nói là đại sự cả nước cùng vui. Nhưng sau khi xảy ra chuyện ở cổng quốc khố lần trước, Hạ Hầu Đạm liền thuận thế đề nghị tiết kiệm chi tiêu, năm nay tu sửa lăng tẩm cho Thái hậu đã tiêu tốn rất nhiều tiền của, tiệc Thiên Thu của hắn liền hết sức đơn giản.
Tin tức truyền đến dân gian, cộng thêm mấy đạo thánh chỉ ban ra trong năm nay, danh tiếng của Hạ Hầu Đạm đã được cải thiện rất nhiều - còn Thái hậu bị hắn ám chỉ phản ứng như thế nào, thì không ai biết.
Nhưng dù đơn giản thế nào, tiệc rượu mừng thọ vẫn không thể thiếu. Năm nay ngoài quần thần, còn sắp xếp cho sứ thần của mấy tiểu quốc lân cận đến triều cống*.
*Triều cống: Dâng cống phẩm nộp cho nước mà mình chịu thần phục.
Lễ bộ bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngay cả Khâm Thiên Giám cũng có thêm rất nhiều việc.
Dương Đạc Tiệp bận đến mức sứt đầu mẻ trán.
Hắn ta là viên chức nhỏ mới vào Khâm Thiên Giám, đương nhiên được sắp xếp làm những việc mệt nhọc nhất - mỗi ngày đều phải chạy đi chạy lại, liên lạc với Lễ bộ, xác định các loại ngày tốt giờ lành, vị trí đồ vật và trình tự nghi thức.
Điều khiến hắn ta bất mãn nhất chính là công việc này không tạo ra bất cứ giá trị thực tế nào, hoàn toàn là làm cho có lệ.
Dương Đạc Tiệp cũng giống như Lý Vân Tịch, đều là người thực tế, rất khinh thường những thủ tục rườm rà này. Một bên hắn ta khéo léo tìm ra tám cách nói khác nhau cho một giờ ăn cơm, một bên lại đau khổ trong lòng, thậm chí bắt đầu nghi ngờ việc mình vào triều có đáng giá hay không.
Trong tình huống này, Hạ Hầu Đạm còn hạ lệnh trong cuộc họp nhóm nhỏ: “Dương ái khanh cố gắng một chút, lúc Lễ bộ thiết kế quy trình tiếp đón sứ thần Yến quốc, ngươi cũng cố gắng tham gia.”
Dương Đạc Tiệp triệt để giở chứng.
Cách hắn ta giở chứng cao tay hơn Lý Vân Tịch rất nhiều: “Bệ hạ, nếu Yến quốc đến không thiện chí, cho dù chúng ta tiếp đón chu đáo thế nào, e rằng cũng không thể khiến bọn họ thay đổi ý định.”
Hạ Hầu Đạm mặt không cảm xúc đặt một bức thư lên bàn: “Uông Chiêu gửi đi không lâu trước khi đoàn sứ thần xuất phát, mấy ngày trước mới nhận được.”
Mọi người đọc xong đều kinh hãi.
Uông Chiêu nói mình tạm thời thay đổi hành trình, sẽ không cùng đoàn sứ thần trở về Đại Hạ. Lý do là Yến vương nhiệt tình hiếu khách, nhiều lần giữ hắn ta lại, mời hắn ta ở lại thêm một thời gian, cùng nhau trò chuyện về tình hữu nghị giữa hai nước.
Nhĩ Lam: “Uông huynh, hắn ta...”
Hạ Hầu Đạm: “Không còn tin tức gì khác.”
Mấy người quân thần nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.
Bất cứ ai có đầu óc đều có thể cảm nhận được sự kỳ lạ trong chuyện này.
Dương Đạc Tiệp do dự nói: “Hai nước giao chiến, cũng không gi/3t sứ giả, Yến quốc lại không đưa Uông huynh trở về, chẳng lẽ đã...”
Hạ Hầu Đạm lại rất bình tĩnh: “Vốn dĩ cũng không hy vọng bọn họ có ý tốt. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, bên chúng ta cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị. Cho nên ngươi nhất định phải tham gia tiếp đón bọn họ, đến lúc đó mới có thể tùy cơ ứng biến.”
Đại cung nữ thân cận bên cạnh Thái hậu quan sát Tạ Vĩnh Nhi kỹ càng một phen, sau đó trở về bẩm báo: “Tạ phi vẫn như thường, không còn nôn ọe trước mặt người khác nữa. Nhưng mà nàng ta rất cảnh giác, nô tỳ mấy lần tìm cách đưa thuốc phá thai, có lẽ là do mùi vị không đúng, đều bị nàng ta trực tiếp đổ đi.”
Thái hậu hừ lạnh một tiếng.
Đại cung nữ vội vàng quỳ xuống đất nói: “Chén thuốc tránh thai lúc trước, là nô tỳ tự mình đưa qua, nghe nói sau khi Tạ Vĩnh Nhi uống xong còn có phản ứng rất lớn. Đã uống thuốc rồi, theo lý mà nói sẽ không có sai sót. Thực ra cũng chưa chắc Tạ phi đã mang thai...”
"Ồ?”
Đại cung nữ hạ giọng nói: “Chuyện phòng the của bệ hạ vẫn luôn... Nếu không thì năm đó, tiểu Thái tử cũng sẽ không khó có như vậy.”
Thái hậu không biết nghĩ đến điều gì, cười khẩy một tiếng: “Thứ vô dụng.”
Cung nữ cười theo, bò qua bóc long nhãn cho bà ta: “Haizz, bệ hạ bị mỹ nhân ám sát kia dọa sợ rồi, chắc là từ sau đó liền... Hì hì, có chút khó khăn.”
Thái hậu nhặt lấy thịt quả tròn trịa: “Ngươi hiểu cái gì? Hắn ta biết mình chỉ là con rối. Hắn ta không nghe lời, cho nên ai gia muốn một con rối nhỏ hơn, nghe lời hơn. Có tiểu Thái tử, hắn ta liền mất đi giá trị.”
Đại cung nữ kinh ngạc nói: “Chủ tử là nói, bệ hạ ngay từ đầu đã diễn kịch sao?”
Thái hậu lạnh lùng nói: “Diễn thì sao, không diễn thì sao, chẳng phải vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của ai gia sao? Hừ, làm quân cờ bỏ đi nhiều năm như vậy, lúc sắp kết thúc lại tưởng rằng mình đã cứng cánh, dám đối đầu với ai gia?”
Bà ta cắn long nhãn một cái, nước bắn tung tóe: “Hòa đàm, ai gia sẽ khiến ngươi đàm phán đến mức trời long đất lở.”
Dữu Vãn Âm đang viết giấy cho Đoan vương.
Ưu điểm lớn nhất của lãnh cung chính là khiến nàng không cần phải gặp mặt Đoan vương. Thị vệ bên ngoài trông như đang giam cầm nàng, nhưng thực chất lại đang bảo vệ nàng, vô hình ngăn cản tất cả ánh mắt dòm ngó. Bên trong cửa lớn còn bố trí thêm một lớp ám vệ, giống như Quý phi điện trước kia, kiên cố như thành đồng vách sắt.
Sau màn ảo thuật đẫm m.á.u kia, Đoan vương dường như đã coi nàng là công cụ hữu dụng, thỉnh thoảng lại đưa giấy cho nàng.
Giấy của y rất tao nhã, chữ viết thanh tú, cách dùng từ cũng rất cẩn thận, luôn là những lời âu yếm. Dữu Vãn Âm nhìn ra chữ từ trong khe chữ, cả tờ giấy đều viết hai chữ “Làm việc".
Thiên nhãn của Dữu Vãn Âm, có lúc rất tích cực mở ra, cố gắng giúp y đấu với Thái hậu. Tham khảo cuốn sách Tư Nghiêu để lại, nàng luôn có thể đưa ra những lời tiên tri chính xác cho hành động của y, còn kèm theo mấy câu cát tường "ta nhìn thấy ngài đại thắng".
Có lúc lại mở ra những nơi kỳ quái: “Tối hôm qua mơ thấy Tạ Vĩnh Nhi một mình rơi lệ, bụng nhỏ nhô lên, không biết là điềm gì.”