Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Văn võ bá quan đều đang len lén xem náo nhiệt của nhà vua, chỉ có một người vẫn nhìn chằm chằm vào đoàn sứ thần Yến quốc.
Lúc người Yến lần lượt trở về chỗ ngồi, Đoan Vương cũng đứng dậy.
Hình như y định đi chúc rượu Hoàng đế, lúc đi ngang qua người Yến lại vô tình làm rơi ly rượu xuống.
Rơi xuống mu bàn chân của một người.
Người nọ theo bản năng nhấc chân lên, nghiêng sang một bên, vững vàng đỡ lấy ly rượu, không làm đổ một giọt nào.
Nhưng chỉ trong nháy mắt.
Sau khoảnh khắc này, ly rượu lại rơi xuống theo quỹ đạo ban đầu, lăn từ trên chân hắn ta xuống, đổ lênh láng trên mặt đất.
“Thật xin lỗi.” Đoan Vương ngẩng đầu lên một cách lịch thiệp, nhìn về phía người hầu cao lớn kia.
Người hầu: “... Không sao.”
Đoan Vương như kinh ngạc, trợn to mắt: “Ngươi nói tiếng phổ thông giỏi thật.”
Người hầu khom người, bỏ đi.
Nhưng Đoan Vương lại quay đầu nhìn những mỹ nhân đang nhảy múa trên điện, tự lẩm bẩm: “Quả thực là tuyệt sắc nhân gian, đáng tiếc, vẫn không bằng San Y mỹ nhân năm đó.”
Y không thèm nhìn phản ứng của người Yến, làm ra vẻ hối hận vì lỡ lời, lắc đầu không nói gì nữa.
Trở về chỗ ngồi, y khẽ nháy mắt với tâm phúc bên cạnh, làm một động tác tay tao nhã.
Chỉ có tâm phúc mới biết ý nghĩa của động tác tay này: Phái người theo dõi.
Lúc này, tất cả những người quan trọng đều tụ tập ở tiệc mừng thọ, việc canh gác gần ngự hoa viên rất lỏng lẻo.
Dữu Vãn Âm đi loanh quanh trong rừng cây tối om om hồi lâu, cuối cùng cũng nghe thấy một tiếng thở dốc nặng nề.
“Muội muội? Tạ Vĩnh Nhi?” Nàng lần theo tiếng động đi tới.
Tạ Vĩnh Nhi ngã gục bên cạnh một gốc cây, dựa vào thân cây thở hổn hển. Nhờ ánh trăng và ánh đèn le lói từ phía xa, Dữu Vãn Âm nhìn thấy vết máu loang lổ trên váy của nàng ta.
Dữu Vãn Âm: “Muội đây là...”
Nàng lo lắng kiểm tra xung quanh, không nhìn thấy thứ gì đáng sợ trên mặt đất, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Từ phía xa truyền đến tiếng bước chân, mấy chiếc đèn lồng lung lay, hình như có một nhóm người đang đi về phía này.
Dữu Vãn Âm trong lúc nguy cấp không kịp suy nghĩ nhiều: “Muội còn đứng dậy được không? Muội mau chạy về thay quần áo đi, ta sẽ cản bọn họ lại.”
Tạ Vĩnh Nhi trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt rất mơ hồ.
Dữu Vãn Âm nhìn ra nàng ta đã kiệt sức: “Có chuyện gì thì để sau hãy nói, đi trước đã.”
Tạ Vĩnh Nhi không nhúc nhích.
Nàng ta cười khổ: “Ta không đứng dậy được.”
Người đến đã đứng trước mặt.
Thái hậu: “Hai người đang làm gì vậy? Ôi, sao lại có máu ở chỗ đó?” Bà ta giơ tay áo lên che mặt, quay mặt đi chỗ khác, như thể không thể nhìn thấy loại đồ bẩn thỉu này.
Dữu Vãn Âm cố gắng giải thích: “Thần thiếp cũng không biết, có lẽ là bị thương?”
Nhưng Tạ Vĩnh Nhi đang nằm trên mặt đất lại như thể thần trí không rõ, lẩm bẩm một câu: “Là do ly rượu vừa rồi...”
Nàng ta hít một hơi thật sâu, đầu nghiêng sang một bên, ngất xỉu.
Lúc mới phát hiện ra mình mang thai, Tạ Vĩnh Nhi không dám tin vào tai mình.
Nguyên nhân cũng chỉ là vì lúc tình cảm nồng nàn, vì ghen tuông, và một lần cố ý uống say. Nàng ta muốn giữ chặt trái tim của Đoan Vương. Nàng ta cho rằng mình đã uống thuốc tránh thai, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.
Ai ngờ thứ đó lại vô dụng với nàng ta?!
Sau khi biết chuyện, Đoan Vương lại bình tĩnh lạ thường, còn dịu dàng an ủi nàng ta: “Không sao đâu, ta và Hoàng đế có ngoại hình không khác nhau lắm, đứa bé sinh ra cũng sẽ không ai phát hiện ra điều gì bất thường.”
Tạ Vĩnh Nhi kinh hãi nói: “Nhưng Hoàng đế chưa từng...”
“Chưa từng cái gì?”
Tạ Vĩnh Nhi im bặt. Khoảnh khắc đó, nàng ta cảm thấy trong ánh mắt của Hạ Hầu Bạc có thứ gì đó đáng sợ đang nhen nhóm.
Nàng ta không thể để Đoan Vương biết Hoàng đế chưa từng chạm vào mình, bởi vì y nhất định sẽ ép nàng ta phá thai.
Là một người hiện đại, nàng ta biết phương pháp phá thai ở thời cổ đại nguy hiểm đến mức nào.
Nhưng nàng ta vẫn còn cách, có thể nhân lúc chưa lộ bụng, nhanh chóng “xử lý” Hạ Hầu Đạm, cho đứa bé một thân phận hợp pháp.
Đây vốn là một nhiệm vụ rất đơn giản - nếu như Hạ Hầu Đạm không phải là kẻ kỳ quái như vậy.
Tạ Vĩnh Nhi mãi không hiểu, mình đã chủ động dâng đến tận miệng, vậy mà Hạ Hầu Đạm lại có thể thờ ơ như Liễu Hạ Huệ.
Chẳng lẽ hắn ta thật sự bất lực? Trong nguyên tác không viết như vậy mà?
Theo thời gian trôi qua, tình hình dần dần rơi vào vực sâu tuyệt vọng.
Một lần nôn mửa ngoài ý muốn đã khiến Thái hậu nhúng tay vào.
Thái hậu bắt đầu tìm mọi cách để hạ độc nàng ta.
Ban đầu, nàng ta cho rằng Thái hậu làm như vậy là vì phát hiện ra chuyện nàng ta tư thông với Đoan Vương. Sau đó suy nghĩ kỹ, nếu là như vậy, nàng ta đã bị ban chết từ lâu rồi. Thái hậu không biết sự thật, nhưng vẫn ra tay.
Hậu cung những năm nay không có bất kỳ hoàng tử nào chào đời là có lý do, Thái hậu chỉ cho phép có một vị Thái tử nhỏ.
Nói cách khác, cho dù đứa bé có được danh phận hợp pháp hay không, đều chỉ có một con đường chết.
Tạ Vĩnh Nhi cuối cùng cũng hết hy vọng, chuyển sang tìm cách phá thai an toàn.
Nàng ta là nữ chính, luôn có một số cơ duyên đặc biệt, ví dụ như trong Thái y viện có một học trò thiên tài rất hợp ý nàng ta. Nàng ta đang từng bước lấy lòng hắn ta, muốn hắn ta âm thầm giúp mình bào chế một loại thuốc an toàn.
Đồng thời, nàng ta phải luôn cảnh giác với tất cả đồ ăn, thức uống, tránh để Thái hậu đạt được mục đích. Nàng ta đã đọc nguyên tác, biết trong tay Thái hậu toàn là những phương thuốc nguy hiểm, nếu uống vào, nàng ta sẽ thập tử nhất sinh.
Đang lúc nàng ta sắp có được phương thuốc an toàn, ai ngờ lại thất bại trong gang tấc ở tiệc mừng thọ.
Sau khi uống ly rượu kia, nàng ta liền đau bụng dữ dội, trước mắt tối sầm, gắng gượng chạy ra khỏi Thiên Điện, nhưng chỉ kịp trốn vào rừng cây đã ngã gục xuống đất.
Quá trình như ác mộng kia diễn ra, chỉ có một cung nữ ở bên cạnh nàng ta.
Nàng ta thấy may mắn vì lúc đó trời tối, không nhìn rõ hình dạng của thai nhi. Nàng ta bảo cung nữ chạy trốn một mình, tìm một chỗ khác chôn cất khối thịt kia.
Sau đó, Dữu Vãn Âm đến.
Lúc Tạ Vĩnh Nhi tỉnh lại, nàng ta đã nằm trên giường của bản thân.
Một vị Thái y đang bắt mạch cho nàng ta.
Bên giường Thái hậu đang đứng cùng Dữu Vãn Âm đang tỏ vẻ ấm ức - Dữu Vãn Âm hoàn toàn bị vạ lây, vì có mặt ở hiện trường mà không thể thoát thân, bị áp giải đến để thẩm vấn.
Thái hậu: “Thế nào?”
Thái y: “Điều này... Xuất huyết rất nhiều, mạch tượng phù, có vẻ như là sẩy thai, nhưng lại không thấy thai nhi...”
Thái hậu lập tức nói: “Nếu là sẩy thai, vậy thì nghiêm trọng rồi, mau đi thông báo cho bệ hạ.”
Tạ Vĩnh Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên.
Không thể để Hạ Hầu Đạm biết chuyện này! Nếu Hạ Hầu Đạm biết, nàng ta sẽ chết!
Nàng ta cố gắng chống người ngồi dậy: “Mẫu hậu thứ tội, thiếp vốn không mang thai! Chỉ... Chỉ là hôm đó vì dạ dày không thoải mái, nôn mửa trước mặt mọi người, chắc là có người hiểu lầm thiếp mang long thai, vậy mà lại hạ độc trong rượu...”