Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc đó, Đồ Nhĩ không hiểu ý nghĩa của biểu cảm tinh tế đó. Ngay cả khi hiểu, hắn ta cũng không thể nói ra những lời xu nịnh, giả dối.
Vì vậy, hắn ta vô tư hành lễ rồi rời đi, chạy đến trước mặt San Y đang chờ đợi, làm ảo thuật biến ra một bông hoa tươi đẫm sương, cài lên mái tóc nàng.
Trong vô thức, khe hở vô hình đó ngày càng nứt rộng. Cho đến khi Yến Vương tuyên bố sẽ chọn một nữ thánh từ giới quý tộc, dâng nàng như món quà hòa bình cho nước Hạ.
Đồ Nhĩ đập tung cánh cửa phòng thúc bá: “Tại sao lại là San Y? Thúc rõ ràng biết con và nàng ấy...”
Yến Vương chỉ đáp lại một câu: “Thân phận của nàng ta phù hợp nhất.”
Đồ Nhĩ lật người trong bóng tối, nhẹ giọng nói: “Chịu đựng thêm vài ngày nữa, đừng để lộ sơ hở.”
Cáp Tề Nạp: “Vâng.”
Nhóm phe phái của Đoan Vương hội nghị kín đêm khuya, đốt trụi biết bao nhiêu mái tóc, lật đổ biết bao nhiêu kế hoạch, chỉ để đảm bảo Đồ Nhĩ không chỉ ám sát thành công mà còn có thể thuận tay đưa thái hậu đi.
Lúc này mà muốn để hoàng đế, thái hậu và người Yến ở cùng một chỗ quả là khó như lên trời.
Thái hậu đang mâu thuẫn gay gắt với hoàng đế, vẫn đang tìm cơ hội giết sứ thần. Bà ta đã xé nát vỏ bọc đến mức này, hoàng đế dù ngu ngốc cũng sẽ không để bà ta tiếp cận đoàn sứ thần.
Đoan Vương đã nhẫn nhịn nhiều năm, rèn luyện từng bước, muốn danh chính ngôn thuận lên ngôi vua. Vì vậy, lần này mượn tay người Yến để loại bỏ hai kẻ thù lớn là vô cùng quan trọng đối với hắn.
Tâm phúc lại nhổ đi vô số nắm tóc, cuối cùng nghĩ ra một kế ngoạn mục.
Họ tìm đến Hạ Hầu Bạc báo cáo tỉ mỉ, Hạ Hầu Bạc cũng không khỏi nhíu mày: “Phú quý hiểm trung cầu.”*
(*) Sự giàu có tìm trong nguy hiểm
Tâm phúc: “Kế này thực sự nguy hiểm, biến số rất nhiều, thuộc hạ cũng không chắc chắn sẽ thành công. Có lẽ... Tạ tần có thể bói toán một phen?”
Tạ Vĩnh Nhi trong phe phái Đoan Vương thực chất là một người nổi tiếng.
Không chỉ vì những tin đồn lùm xùm không dứt về mối quan hệ giữa nàng và Đoan Vương, mà còn vì những ý tưởng của nàng thường xuất hiện như thần bút, phi thường, nhưng lại như nhìn thấu thiên cơ, có thể dự đoán trước tương lai, nói gì cũng đúng.
Nghe đến cái tên này, Hạ Hầu Bạc khựng lại một chút.
Tạ tần ,trong đêm tổ chức yến tiệc Thiên Thu, rơi vào cảnh sảy thai, sau khi thái hậu và hoàng đế ầm ĩ, ai cũng biết chuyện. Những người thân cận của nàng ta phần nào đoán được cha đứa bé trong bụng nàng ta, lúc này họ không khỏi tò mò liếc nhìn Đoan Vương, cố gắng thăm dò suy nghĩ của y về việc này.
Hạ Hầu Bạc gọi một tên ám vệ đến: “Tạ tần trong cung như thế nào?”
Ám vệ : “Sau khi sảy thai, Tạ Tần bị sốt cao không dứt. Hoàng đế nổi giận, nói sẽ điều tra kỹ lưỡng chuyện này để chỉnh đốn hậu cung, còn phái thị vệ bảo vệ Tạ tần dưỡng bệnh.”
Nói là chỉnh đốn hậu cung, nhưng những năm gần đây hậu cung không có đứa trẻ nào ra đời, ai cũng hiểu rõ ai là người chịu trách nhiệm.
Ánh mắt tò mò của những kẻ tâm phúc càng thêm nồng nhiệt, dường như muốn nhìn xem người chủ mà họ phục vụ có mang trong mình thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố của con người hay không.
Hạ Hầu Bạc dừng lại lâu hơn bình thường một chút, giữa hai lông mày cũng ẩn hiện vẻ lo lắng.
Đám tâm phúc thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, nhưng lại nghe hắn ta nói: “Thai đã sảy, lẽ ra không ai hại nàng ta nữa, lúc này còn phái người bảo vệ, có vẻ hơi kỳ lạ.
Tâm phúc : "?”
Đây là tất cả cảm xúc của ngài à?
Đây có thực sự là con người không?
Hạ Hầu Bạc: “Tóm lại, hãy tìm cách đưa một mảnh giấy vào đó, nói rằng ta muốn gặp nàng ta.”
Lúc này đây, Tạ Vĩnh Nhi hoàn toàn không biết mình đang ở trong tâm điểm của bao nhiêu âm mưu.
Nàng ta ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy vẫn còn mơ màng, nước mắt đọng trong hốc mắt bỗng trào ra, thấm ướt gối.
“Nàng mơ thấy ai vậy?” Có người bên giường hỏi.
Tạ Vĩnh Nhi mơ màng quay đầu, Hạ Hầu Đạm đang nhìn xuống nàng ta.
“Nàng cứ xin lỗi mãi.” Khóe môi Hạ Hầu Đạm nhếch lên, giọng nói đầy châm biếm: “Mơ thấy Đoan Vương à? Con mất rồi, nàng xin lỗi hắn?”
Tạ Vĩnh Nhi nhìn thẳng vào hắn: “Không phải.”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy là ai? Chắc không phải là ta đâu nhỉ?”
Tạ Vĩnh Nhi tỉnh táo lại, im lặng không trả lời.
Hạ Hầu Đạm "chậc" một tiếng: “Nói đi chứ, giờ thì ai cũng không cần diễn nữa, nàng cũng sắp chết rồi--"
“Thôi thôi, để ta nói.” Dữu Vãn Âm thò đầu ra từ sau lưng hắn, vươn tay sờ lên trán Tạ Vĩnh Nhi, an lòng nói: “Cuối cùng cũng hạ sốt rồi, môi trường y tế cổ đại này đúng là dọa chết người. Ngươi cảm thấy thế nào? Muốn uống nước không?”
Tạ Vĩnh Nhi vẫn không nói gì.
Dữu Vãn Âm quay người đẩy Hạ Hầu Đạm: “Ngươi ra ngoài trước đi, để ta nói chuyện với nàng ấy.”
Hạ Hầu Đạm sững sờ: “Tại sao đuổi tôi?”
Dữu Vãn Âm nháy mắt với hắn: “Không sao, giao cho tôi .”
Nàng đóng cửa lại, quay lại với Tạ Vĩnh Nhi: “Cô còn thấy khó chịu không?”
Tạ Vĩnh Nhi nhọc nhằn chống người dậy, tựa vào đầu giường, cố gắng gượng dậy hỏi: “Mấy người không cần phải sưng mặt tía tai, cứ nói thẳng đi, tìm tôi có chuyện gì?”
Dữu Vãn Âm cười: “Được thôi, vậy tôi nói thẳng. Đoan Vương đã đưa một mảnh giấy vào, hẹn cô tối nay đến gặp riêng ở căn nhà hỏng nát trong lãnh cung.”
Tạ Vĩnh Nhi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu: “Vậy nên tối nay các người phải thả tôi ra gặp chàng ấy.”
“Làm sao, không nghe lời tôi, mà còn mong hắn xông vào cứu cô?”
“Không. Nếu để hắn phát hiện ra điều bất thường, tôi sẽ mất đi lòng tin của hắn, và cũng mất đi giá trị đối với các cô? Cô muốn lôi kéo tôi, chẳng phải là để moi móc thông tin của hắn sao?”
Dữu Vãn Âm im lặng một lát, lẩm bẩm: “Lúc này lại khá thông minh.”
Tạ Vĩnh Nhi tức giận nói: “Tôi vốn dĩ đã rất thông minh! Tôi thua cô là vì thiếu thông tin, cô đừng có nhầm lẫn!”
“Cô thua tôi? Không đúng chứ, hai ta vốn chẳng có gì để tranh giành.”
“Lúc này mà còn nói những lời hoa mỹ như vậy——”
Dữu Vãn Âm nghiêm túc nói: “Phải nói thì, chẳng phải cô đã thua Đoan Vương sao?”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Dữu Vãn Âm nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của nàng ta một hồi lâu, đột nhiên chạy đi lấy hộp trang điểm, nói: “Quay lại.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Làm gì vậy?”
“Tối nay không phải đi hẹn hò sao, ta trang điểm cho cô.” Dữ Vãn Âm đỡ vai nàng ta xoay xoay, để nàng ta quay lưng lại với mình, giơ lược lên bắt đầu chải tóc cho nàng ta: “Thời gian buôn chuyện trong ký túc xá nữ sinh, cô chưa từng trải qua sao?”
Tạ Vĩnh Nhi: “Vô ích thôi, đừng chơi trò tình cảm với tôi.”
Dữu Vãn Âm không hề nao núng, tự nhiên buôn chuyện: “Vậy là lúc nãy cô thực sự mơ thấy Hạ Hầu Bạc?”
Tạ Vĩnh Nhi mím chặt môi, rõ ràng là không muốn hợp tác.
“Hèn mọn đến vậy sao?” Dữu Vãn Âm liên tục lắc đầu: “Cô còn nhớ mình là phụ nữ hiện đại không? Hắn ta rõ ràng biết cô sẽ bị Thái hậu ép buộc phá thai, mà vẫn để ngươi mang thai, loại đàn ông vô tình vô nghĩa này mà cô còn xin lỗi…”
Tạ Vĩnh Nhi không nhịn được nữa: “Đã nói rồi không phải hắn.”