Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tiểu thái giám vẫn đang vùng vẫy trong hồ: “?”
Hạ Hầu Đạm chưa đi được mấy bước, tiểu thái giám đã tự mình bò lên, khàn giọng nói: “Bệ hạ, nô tài có chuyện muốn tấu.”
An Hiền đứng bên cạnh: “Làm càn!”
Tiểu thái giám mặc kệ, giọng điệu đột nhiên trở nên dõng dạc một cách kinh người: “Nô tài chỉ là vô tình nhìn thấy Dữu phi nương nương đi cùng một người nam nhân, nhìn bóng lưng hình như là thị vệ, bị nô tài bắt gặp lại vội bỏ chạy. Nô tài lắm miệng hỏi nương nương một câu, vậy mà ngài ấy lại đẩy nô tài xuống nước…”
Hạ Hầu Đạm: “Kéo xuống.”
Thị vệ ngớ người: “… Bệ hạ, kéo ai ạ?”
Hạ Hầu Đạm chỉ vào tiểu thái giám.
Tiểu thái giám: “?”
Tiểu thái giám vùng vẫy giãy ch.ế.t: “Xin hỏi hôm nay nương nương có đến vườn mẫu đơn không!”
Dữu Vãn Âm thấy hắn ta diễn xuất vất vả như vậy, vội phụ họa: “Không có.”
Tiểu thái giám: “Vậy sao vạt áo của người lại có nước ép hoa Ngụy Tử?”
Hạ Hầu Đạm: “Kéo xuống.”
Tiểu thái giám: “???”
Tiểu thái giám bị kéo ra xa ba mươi mét, vẫn không dám tin, dùng hết sức kêu lên: “Bệ hạ, nô tài còn có nhân chứng!”
Hạ Hầu Đạm: “Ở đâu?”
Thị vệ dừng tay.
Một lão cung nhân run rẩy bước lên, quỳ xuống nói: “Khởi bẩm bệ hạ, lão nô vẫn luôn quét dọn ở vườn mẫu đơn…”
Hạ Hầu Đạm cắt ngang: “Cùng kéo xuống.”
Lão cung nhân: “?”
Dữu Vãn Âm đứng bên cạnh xem kịch, trợn tròn mắt.
Này, xem kịch thì xem kịch, sao hắn lại tua nhanh vậy chứ?
Thấy hai tên đi kiện cáo bị kéo đi xa, Hạ Hầu Đạm lại như không có chuyện gì, chuẩn bị phất tay áo bỏ đi.
Dữu Vãn Âm đành phải ho khan một tiếng.
Hạ Hầu Đạm dừng bước nhìn nàng: “?”
Xung quanh toàn là cung nhân, Dữu Vãn Âm cố gắng dùng ánh mắt truyền tải thông tin: Đại ca, anh OOC rồi, tuy tôi không biết kẻ điên nên như thế nào, nhưng chắc chắn không phải như anh.
Hạ Hầu Đạm dừng lại, hình như thật sự đã lĩnh ngộ được điều gì đó, chậm rãi bước đến trước mặt nàng, ngón tay lạnh lẽo như rắn độc quấn lên, vuốt ve cổ nàng.
Giọng nói của hắn có thể nói là dịu dàng: “Ái phi, nàng sẽ không phản bội trẫm chứ?”
Dữu Vãn Âm e thẹn nói: “Tấm lòng thần thiếp đối với bệ hạ, trời đất chứng giám, nếu bệ hạ không tin tưởng thần thiếp…”
“Sao có thể không tin chứ.” Hạ Hầu Đạm vuốt ve gương mặt nàng: “Những kẻ trẫm không tin, đều đã chết rồi.”
Cung nhân xung quanh nhao nhao cúi đầu, cố gắng giảm bớt sự tồn tại.
Hạ Hầu Đạm lại cười nói: “Là ai hãm hại ái phi, trong lòng ái phi có suy đoán gì không?”
Còn có thể là ai, Tạ Vĩnh Nhi chứ ai.
Đây chính là cơ hội tốt để lôi kéo con cưng của trời, Dữu Vãn Âm dứt khoát lựa chọn lời thoại: “Thần thiếp không biết.”
“Thật sự không biết?” Hạ Hầu Đạm hỏi bằng giọng âm trầm.
Dữu Vãn Âm nở nụ cười nhẫn nhịn: “Bệ hạ bận trăm công nghìn việc, không cần phải phiền lòng vì chuyện nhỏ nhặt này, huống hồ thần thiếp cũng không muốn làm tổn thương hòa khí giữa các tỷ muội. Bất kể là ai, tin rằng sau khi chuyện bại lộ, nàng ta cũng đã hối hận, xin bệ hạ hãy cho nàng ta một cơ hội.”
Cung nhân xung quanh nghe mà mí mắt giật giật.
Con hồ ly tinh ngàn năm này bỗng nhiên giả vờ thánh nữ, muốn lừa ai vậy?
Hạ Hầu Đạm ngẩn ra, sắc mặt dịu lại: “Ái phi vậy mà có lòng dạ này.”
Lừa được rồi!!
Cung nhân xung quanh hít thở dồn dập.
Ngày hôm đó, danh tiếng của Dữu Vãn Âm vang xa đến mọi ngóc ngách trong hậu cung.
Tạ Vĩnh Nhi nghe tiểu nha hoàn thuật lại cuộc đối thoại ở hiện trường, nhíu mày, lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Bạo quân vậy mà lại tin tưởng Dữu Vãn Âm đến mức này?
Kỳ lạ hơn chính là, tại sao Dữu Vãn Âm lại không chỉ đích danh nàng ta?
Vì cô ta quá ngu ngốc, không nghi ngờ đến nàng ta? Chắc là không thể nào.
Vì cô ta không có chứng cứ, chỉ dựa vào một câu nói không thể hãm hại nàng ta? Nhưng dựa theo tính tình của bạo quân kia, rõ ràng không cần bất cứ chứng cứ nào…
Cơ hội tốt để loại bỏ đối thủ, Dữu Vãn Âm cứ thế dễ dàng bỏ qua.
Tạ Vĩnh Nhi nhớ đến câu “hỗ trợ lẫn nhau” của cô ta, trong lòng run lên, sau đó lại cảm thấy có chút buồn cười - trong toàn bộ truyện “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ”, Dữu Vãn Âm luồn lách giữa hoàng đế và vương gia, tài giỏi, kín kẽ, các phi tần khác đều trở thành đá kê chân trên con đường thành công của cô ta.
Với kỹ năng diễn xuất như vậy, lời cô ta nói không một chữ nào đáng tin.
Đêm đó, hội nghị giao lưu công việc lần thứ nhất của Bàn Tơ Động được tổ chức thành công trước nồi lẩu nhỏ.
Dữu Vãn Âm: “Công việc lôi kéo không được thuận lợi, Tạ Vĩnh Nhi hình như đã dựng lên phòng bị rất cao với tôi, một mực coi tôi là nhân vật.” Nàng thở dài: “Tôi lại không dám mạo hiểm bị Đoan Vương phát hiện sẽ nguy hiểm, nói với ả ta mọi người đều là người thật…”
Hạ Hầu Đạm: “Không phải đâu.”
Dữu Vãn Âm: “Hả?”
Hạ Hầu Đạm: “Cô nghĩ kỹ đi, cô là người thật, ả ta không phải. Ả ta là nhân vật trong “Ác Ma Sủng Phi”, thân phận xuyên không của ả ta đều là do nguyên tác lập ra, bao gồm cả tính cách và mạch suy nghĩ, đều đã được thiết lập từ trước. Cô muốn khuyên ả ta phản bội, chắc là rất khó khăn.”
Dữu Vãn Âm chưa từng nghĩ theo hướng này, lúc này được hắn nhắc nhở, mới giật mình nhận ra mình luôn vô thức coi Tạ Vĩnh Nhi là đồng loại.
Thật ra không phải đồng loại sao.
Nàng nhất thời có chút chán nản, cố gắng phản bác: “Cũng đừng vội kết luận như vậy, cứ tiếp tục quan sát đã. Anh nói chuyện với Tư Nghiêu thế nào rồi?”
Hạ Hầu Đạm: “Tôi nói việc tôi cho gọi cha hắn về chỉ là chuyện một câu nói, hắn là người thông minh, biết nên dùng thứ gì để đổi. Nhưng lúc hắn rời đi thì hồn bay phách lạc, chắc là bị sốc, vẫn đang do dự không biết nên tin ai.”
“Tốt lắm, tốt lắm, cứ tiếp tục theo mạch suy nghĩ này. Hiện giờ anh không có thế lực của riêng mình, muốn sinh tồn trong khe hở, nhất định phải khuấy đảo một ao nước xuân.” Dữu Vãn Âm giúp hắn phân tích: “Mấy ngày nay tôi vẫn luôn vắt óc nhớ lại nguyên tác. Quan viên trong triều, bảy phần là người của thái hậu, ba phần là người của Đoan Vương.”
Hạ Hầu Đạm: “Thái hậu có khả năng giúp tôi không?”
“Anh mơ đẹp quá đấy. Mụ ta là mẹ kế của anh, còn trẻ, kiêu ngạo, chê anh không nghe lời, vẫn luôn nuôi tiểu thái tử bên cạnh, muốn vượt mặt anh làm Lữ Vũ đấy. Nhưng anh yên tâm, trong sách mụ ta cứ lăng xăng như vậy, đến cuối cùng cũng không làm nên trò trống gì, anh vẫn bị vương gia giết chết…”
Hạ Hầu Đạm kinh ngạc nói: “Tiểu thái tử?”
“Con trai anh.”
“Tôi có con trai?”
“…”
Dữu Vãn Âm: “Có, chỉ có một đứa, anh sinh lúc mười lăm tuổi, năm nay bảy tuổi.”
Hạ Hầu Đạm mất nửa phút để tiêu hóa tin tức này.
Hạ Hầu Đạm: “Vậy, mẹ của con trai tôi…”
“Chết rồi. Hình như là bệnh chết sau khi sinh con.”
Hạ Hầu Đạm cười khổ: “Tôi ở hiện thực còn chưa kết hôn.”
Dữu Vãn Âm: “Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt đó.”
Thái hậu quyền thế ngập trời, ngoại thích nắm giữ triều chính, kết bè kết phái, khiến cả triều đình người người bất an. Nhưng phe này phần lớn là những kẻ xu nịnh, cả ngày tham ô, chỉ biết dùng mồm mép, lừa gạt bạo quân.