Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu để Tạ Vĩnh Nhi biết rằng phe mình có cuốn sách này, nàng ta có thể quay sang nói cho Đoan Vương biết, cuốn sách này cũng sẽ mất đi giá trị cuối cùng.
Nhưng vừa rồi Dữu Vãn Âm nghe thấy Hạ Hầu Đạm muốn lên Bắc Sơn, mí mắt bỗng nhảy lên. Mặc dù không nói nên lời, nhưng nàng có một linh cảm cấp bách gần như trực giác: tối nay, họ phải thăm dò thực hư của Đoan Vương. Vì vậy, bây giờ nàng phải thuyết phục Tạ Vĩnh Nhi.
Dữu Vãn Âm nghiến răng, đưa cuốn sách cho nàng ta: “Tự mình xem đi.”
Đoan Vương phủ.
Mộc Vân lúc này thẳng lưng, nói chuyện cũng không còn lắp bắp: “Thưa điện hạ, liệu Đồ Nhĩ có tin bức thư đó không?”
Hạ Hầu Bạc: “Lúc này không tin cũng không sao, ngày mai khi ngươi đi bắt họ, hãy cố gắng gây náo loạn lớn nhất có thể, buộc họ phải tin. Sau đó thả lỏng một chút, cho họ trốn thoát. Khi đó...”
Mộc Vân: “Khi đó, Đồ Nhĩ sẽ nghĩ rằng, địa thế Bắc Sơn rộng mở, là cơ hội tốt nhất cho họ.”
Cho dù là Thái hậu hay Hoàng đế, lúc này đều còn bị che giấu, không biết người đến là cao thủ số một Yến Quốc, nhắm vào cái đầu của Hoàng đế.
Nói cách khác, họ đều không thể thực hiện các biện pháp phòng thủ thích hợp.
Nếu ở trong cung, từng lớp cấm vệ quân vẫn có thể chiến đấu. Nhưng lên Bắc Sơn, hoang vu hẻo lánh, lính canh có thể canh gác con đường thần đạo, nhưng không thể canh gác những khu rừng tứ phía được.
Đồ Nhĩ trên chiến trường là một người một địch trăm, lần này lại có sự chuẩn bị, Hạ Hầu Bạc không nghi ngờ sức mạnh của hắn.
Với âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng, số người trên núi đó, y có thể tiêu diệt hoàn toàn.
Ngay cả khi người Yến gặp khó khăn, vẫn còn có người giúp đỡ. Trên suốt chặng đường, người của Đoan Vương sẽ bảo vệ họ.
Mộc Vân: “Trước tiên ta sẽ đi sắp xếp việc ở cổng thành. Ngoài ra, chúng ta có nên phái một số người đi mai phục trong rừng trước không?”
Hạ Hầu Bạc gật đầu đồng ý: “Như vậy, quân lính ở tứ phương cũng nên tập trung lại.”
Kế hoạch do phe phái của Đoan Vương vắt kiệt đầu óc nghĩ ra chính là kế hoạch này.
Trong cung.
Tạ Vĩnh Nhi lật từng trang sách, cả người dần dần cứng lại.
Trên sách của Tư Nghiêu có ghi chép khá nhiều kế hoạch, trông khá quen thuộc, đều do nàng ta đề xuất. Cốt truyện giai đoạn đầu không lệch khỏi nguyên tác, nàng ta có thể dự đoán được nhiều chuyện sau này, những ý tưởng đưa ra cho Đoan Vương chi tiết đến mức “ngày tháng nào đến địa điểm nào gặp người nào”.
Tuy nhiên, những kế hoạch mà Từ Nghiêu ghi chép lại này không có kế hoạch nào hoàn toàn trùng khớp với đề xuất của nàng ta.
Hoặc là ngày tháng giờ giấc, hoặc là địa điểm cụ thể, luôn có những thay đổi nhỏ, cố ý thay đổi.
Tạ Vĩnh Nhiên ở sâu trong cung , việc liên lạc với Đoan Vương hoàn toàn dựa vào truyền tin và gặp gỡ riêng, không thể biết được tất cả hành động của Đoan Vương.
Có một lần, nàng ta đề nghị Đoan Vương lật đổ phó thống lĩnh cấm vệ quân, dụ dỗ y làm nhục thiếp thất của thống lĩnh. Kết quả lại nghe lén được Đoan Vương bàn bạc với mưu sĩ, sửa kế hoạch thành cho ngựa uống thuốc, vu oan cho phó thống lĩnh tội danh, sau đó lấy đó để uy hiếp y.
Lúc đó, nàng ta có chút tủi thân, nhịn xuống không hỏi Hạ Hầu Bạc, ngược lại âm thầm thuyết phục bản thân rằng, kế hoạch được cải thiện thực sự là an toàn hơn.
Nhưng hôm nay nhìn lại, phần lớn những sửa đổi này không liên quan gì đến "an toàn".
“Hắn từ trước đến nay chưa từng chấp nhận ngươi.” Hạ Hầu Đạm bổ thêm nhát dao cuối cùng: “Không chỉ không chấp nhận, mà còn đề phòng ngươi.”
Mặt Tạ Vĩnh Nhi tái nhợt như tờ giấy.
Hạ Hầu Đạm lạnh lùng nói: “Hạ Hầu Bạc thực tế hơn ngươi nhiều. Từ lần đầu tiên ngươi đưa ra dự ngôn cho hắn, trong mắt hắn ngươi đã trở thành một quả bom hẹn giờ có thể sử dụng được. Kẻ dị biệt mãi mãi là kẻ dị biệt, không ai sẽ nảy sinh tình cảm với kẻ dị biệt.”
Khi hắn nói đến chữ “kẻ dị biệt”, cách hắn nhấn nhá từng chữ vô cùng lạnh lùng. Dữu Vãn Âm nghe có vẻ chói tai, nhẹ nhàng khều khều hắn một cái.
Hạ Hầu Đạm vẫn nói hết: “Nếu hắn lên ngôi, người đầu tiên chết sẽ là ngươi.”
Trong im lặng, Dữu Vãn Âm nhấc bút vẽ lại, tô lên môi nàng nét vẽ cuối cùng: “Trang điểm xong rồi, đi gặp hắn đi.”
Thấy nàng ta hồi lâu không nói chuyện, Dữu Vãn Âm giơ gương lên trước mặt: “Nhìn xem, cô hài lòng chưa?”
Tạ Vĩnh Nhi hồn vía lên mây, đồng tử co lại.
Lớp trang điểm này hoàn toàn không hề dung hòa với thẩm mỹ của người xưa, từ đường nét đến phấn mắt đều sắc sảo, hiện đại đến mức khiến nàng ta như nhìn thấy chính mình của quá khứ.
Gần như gán hai chữ "dị loại" lên khuôn mặt.
Dữu Vãn Âm cười nói: “Ta cũng sớm muốn trang điểm như vậy rồi, trước kia sợ muội nhận ra, sau này chúng ta đã cởi mở với nhau, không cần che giấu gì nữa. Muội sợ hắn nhìn thấy con người này của muội sao?”
Đoan Vương phủ.
Hạ Hầu Bạc nói với Mộc Vân: “Mấy tháng qua, vất vả cho ngươi rồi.”
Mộc Vân là mưu sĩ đắc lực nhất của Đoan Vương. Hắn được cử đi làm nội gián trong phe đảng Thái hậu, mấy năm qua hành sự kín tiếng, thậm chí còn giỏi hơn cả Ngụy thái phó năm xưa. Nhưng Đoan Vương tâm tư cẩn trọng, thấy hắn thuận lợi mọi bề, liền nảy sinh ý nghi ngờ.
Để tỏ lòng trung thành, hắn đã hiến kế cho Đoan Vương không ít, lờ mờ thay thế vị trí của Tư Nghiêu. Kế hoạch lần này cũng do hắn chủ trì.
Dù vậy, kế hoạch gấp rút vẫn có một số biến số.
Liệu nhóm người nước Yến có hành động theo suy tính của họ hay không, hay Hạ Hầu Đạm hoặc thái hậu có nghe được tin đồn trước hay không.
Nếu trận chiến này chiến thắng, thiên hạ sẽ rơi vào tay Đoan Vương, và hắn sẽ là công thần số một. Nhưng một khi có gì bất trắc xảy ra…
Nghĩ đến đây, lòng bàn tay Mộc Vân toát mồ hôi: “Để đảm bảo an toàn, đêm nay điện hạ có thể hỏi thêm Tạ tần.”
Tạ Vĩnh Nhi bước đi dưới ráng chiều tà cuối cùng, một mình hướng về lãnh cung.
Ngay khi nàng ta vừa rời đi, Hạ Hầu Đạm đã phái một ám vệ đi theo: “Canh trừng nàng ta từ xa, đừng đến quá gần tránh cho Đoan Vương nghi ngờ.”
Dữu Vãn Âm nhìn theo bóng lưng Tạ Vĩnh Nhi, suy tư: “Cũng không biết có thành công hay không.”
Phản ứng của Tạ Vĩnh Nhi không giống như nàng tưởng tượng, có vẻ quá bình thản. Dữu Vãn Âm hoàn toàn không nắm bắt được tâm tư của vị tỷ muội này.
Hạ Hầu Đạm: “Bây giờ lo lắng cũng muộn rồi, sách của Tư Nghiêu cũng đã đưa cho nàng ta rồi.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Nàng lén nhìn Hạ Hầu Đạm một cái.
Giận rồi sao?
Trở về tẩm cung của mình, Hạ Hầu Đạm vẫn mang vẻ mặt không vui
.
Dữu Vãn Âm cúi đầu ăn bữa tối, lại lén nhìn hắn năm sáu bảy tám lần.
Hạ Hầu Đạm mặt lạnh lùng gắp cho nàng một miếng cá.
Bầu không khí quá ngượng ngùng, Dữu Vãn Âm quyết định phá vỡ sự im lặng: “Tôi biết anh không tin Tạ Vĩnh Nhi.”
Hạ Hầu Đậm: “Biết là tốt.”
Dữu Vãn Âm: “Nhưng lý do anh không tin nàng ta, nếu suy nghĩ kỹ, thì có hơi kỳ lạ. Trên thế giới này, ngoài hai ta ra, tất cả đều là những con rối giấy, bao gồm cả những bề tôi đã bị thuyết phục, chẳng lẽ anh cũng không hy vọng vào họ sao?”