Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Còn việc tại sao đột nhiên mơ thấy những điều không tốt... Phải chăng là đã dự đoán được cái chết? Hạ Hầu Bạc đầy hứng thú nghĩ.
Tất nhiên, cũng có thể tất cả đều là dối trá.
Nhưng dù sao Tạ Vĩnh Nhi cũng vừa mới vì hắn mất đi một đứa con.
Châm biếm thay, thái độ si tình của nàng ta từ trước đến nay không đổi lấy được sự yêu thương của hắn, mà chỉ đổi lấy được một chút sự tin tưởng của hắn.
Tạ Vĩnh Nhi nức nở nói: “Điện hạ, mang thiếp đi đi, thiếp nhất định sẽ bị hắn giết chết!”
“Ta sẽ mang nàng đi, nhưng không phải bây giờ.” Hạ Hầu Bạc dỗ dành: “Vĩnh Nhi, cứ coi như vì ta, nàng phải về nói với hắn mọi thứ vẫn bình thường.”
“Nhưng mà, sau khi thiếp nói xong, thiếp sẽ không còn giá trị sống nữa, hắn...”
“Yên tâm đi, ngày mai hắn sẽ lên núi Bắc Sơn, sau đó sẽ không xuống núi nữa. Nói về chuyện này, Vĩnh Nhi cũng giúp ta đưa ra ý kiến hay đi?”
Trên ngọn nến, một dòng chữ khác hiện ra: “Người Yến Quốc đi ám sát.”
Mảnh ghép cuối cùng đã được hoàn thành.
Dữu Vãn Âm không chút biểu cảm, thậm chí ngón tay cũng ngừng run rẩy. Nàng cầm chắc mảnh giấy rồi đưa đến gần ngọn nến, thiêu rụi nó thành tro tàn.
Đúng lúc này, ám vệ cũng xông vào: “Có tin tức từ trong thành, người Yến Quốc đã giết chết lính canh, không rõ tung tích.”
Dữu Vãn Âm không hề ngạc nhiên, đứng dậy nhìn quanh những ám vệ, chỉ cảm thấy đầu óc chưa bao giờ quay nhanh đến thế: “Các ngươi có thể điều động cấm vệ quân không?”
Ám vệ nhìn nhau lúng túng: “Không có tín vật của Hoàng đế, e rằng cấm vệ quân sẽ không nghe lời.”
Dữu Vãn Âm: “Ta cũng đoán vậy. Cấm vệ quân đã bị Đoan Vương mua chuộc, nếu vội vàng báo tin, ngược lại sẽ khiến hắn đề phòng...” Nàng nhắm mắt lại: “Tất cả hãy thay trang phục thường dân, ta cải trang, chúng ta ra khỏi thành.”
Ám vệ: “Nương nương?!”
Dữu Vãn Âm tóm tắt: “Người Yến Quốc đi ám sát, người của Đoan Vương đang âm thầm giúp đỡ.” Nàng đã lao về phía bàn trang điểm: “Còn ngây ra đó làm gì, thay đồ đi!”
Ám vệ cũng hoảng hốt: “Thuộc hạ phụng chỉ bảo vệ nương nương, Bệ hạ dặn dò nếu có nguy hiểm, tuyệt đối không thể để nương nương lên núi, nếu không sẽ bắt chúng thuộc hạ đền mạng. Hơn nữa, nương nương không biết võ công, cho dù lên núi...”
Dữu Vãn Âm không nói gì, rút một vật từ tay áo, chỉ vào chiếc bàn gỗ bên cạnh.
Trên bầu trời cao tít tắp phía trên đầu họ, trong những đám mây màu chì xám, những giọt mưa đầu tiên rơi xuống.
Một tia sáng bạc lấp lánh lao xuống trái đất vô tri.
“Bùm!” một tiếng nổ lớn vang lên trong hậu cung.
Tiếng sấm bất ngờ vang lên từng đợt, một hiện tượng hiếm thấy trong mùa thu.
Ha Tề Nạp hòa vào dòng người rời khỏi thành phố, trên trán đột nhiên thấy lạnh, một giọt mưa thu rơi xuống.
Người phụ nữ đi trước ông ta ngẩng đầu lên nhìn trời, rồi mở ô.
Đám người Đồ Nhĩ mặc chế phục của thị vệ trong cung, đàn ông còn tạm được, chứ phụ nữ rõ ràng không mặc vừa. Nhưng trong lúc cấp bách, cũng chỉ có thể mặc vậy, ít nhất thì vẫn tốt hơn những chiếc áo lông và váy thêu lúc đầu họ mặc. May mắn thay nhờ bộ chế phục này, nên người dân đi đường không dám nhìn họ nhiều.
Nhìn thấy hàng ngũ ngày càng ngắn lại, gần bước ra khỏi cổng thành, thị vệ canh gác thành nhìn về phía bọn họ.
Đồ Nhĩ đã gỡ bộ râu giả xuống, nhưng chiều cao của hắn ta không thể ngụy tạo được, sát khí trong người hắn ta cũng không thể hoàn toàn kiềm chế, đứng trước mặt hắn ta như bị núi đè vậy.
Thị vệ: “...”
Đồ Nhĩ cúi đầu lắc lắc lệnh bài trước mặt hắn, lạnh lùng nói: “Có nhiệm vụ quan trọng.”
Thị vệ đó hướng ánh mắt nhìn những người đứng phía sau hắn ta.
Ha Tề Nạp và những người khác hơi cúi đầu, im lặng siết chặt vũ khí.
Không ngờ rằng thị vệ chỉ lướt nhìn một cái, rồi cúi chào và nói: “Mời.”
Mọi người nín thở, không dám thả lỏng, cẩn trọng bước ra khỏi cổng thành, để lại ánh mắt dõi theo của thị vệ.
Đợi họ đi xa, thị vệ liền quay lại gặp thống lĩnh cấm quân: “Thưa ngài, những người đó đã ra khỏi thành rồi.”
Triệu thống lĩnh hít một hơi thật sâu: “Ngươi nói người nào cơ?”
Thị vệ bối rối: “Đại nhân?”
Triệu thống lĩnh chóp mũi đổ mồ hôi lạnh: “Ta đâu có ra lệnh cho ngươi. Hôm nay không xảy ra chuyện gì cả, rõ chưa?”
Thị vệ giật mình, vội nói: “Vâng.”
Triệu thống lĩnh này là Triệu Ngũ Thành, xưa kia được Đoan Vương nâng đỡ lên làm Triệu phó thống lĩnh. Đoan Vương nắm được điểm yếu của hắn ta, ép buộc hắn ta phải hợp tác với mình, sau đó lập kế ám sát thống lĩnh và lên thay thế. Từ đó, hắn ta thường lợi dụng chức vụ để thực hiện những việc vặt mà Đoan Vương yêu cầu.
Triệu Ngũ Thành thực chất là một kẻ bất tài, cả đời chưa từng một lần thật sự ra trận, gió chiều nào xoay theo chiều ấy, thừa nước đụ thả câu là sở trường của hắn ta. Cũng chính vì vậy, cấm quân dưới tay hắn ngày càng lười biếng, nội bộ sớm đã mục rữa.
Đoan Vương đang mưu tính điều gì, trong lòng hắn ta biết rõ nhưng không dám vạch trần. Mắt nhắm mắt mở, để tâm phúc cho vài người ra khỏi thành là giới hạn hắn có thể làm. Nếu Đoan Vương ép người quá đáng, bắt hắn ta phải cùng mưu đại kế, dù hắn ta có vì sợ uy quyền mà đồng ý thì cũng không điều khiển được cấm quân dưới tay mình.
Triệu Ngũ Thành quay người lại thắp một nén hương, thầm cầu nguyện Đoan Vương không thất bại, dù có thất bại cũng đừng kéo mình vào.
Hắn ta tính toán rất khôn ngoan, sự việc ở Bắc Sơn, nếu thành công thì ai cũng vui mừng, nếu thất bại thì hắn sẽ bảo toàn bản thân.
Triệu Ngũ Thành gọi vài người thân tín đến: “Theo dõi tình hình, báo cáo kịp thời.”
Thân tín: “Báo cáo chuyện gì?”
Triệu Ngũ Thành tức giận nói: “... Có bất kỳ động tĩnh gì, đều phải báo cáo!”
Hắn ta phải mau chóng quyết định, bản thân nên đến cứu giá, hay cứu giá muộn.
Tiếng sấm đùng đùng vang lên, mưa trên đầu từ vài giọt dần trở nên nhiều hơn, mưa ngày càng to.
Dương Đạc Tiệp ngồi lắc lư trong kiệu. Kiệu được người khiêng, đi dọc theo thần đạo, từng bậc lên núi Bắc.
Ban đầu nó chỉ là một ngọn núi hoang vu, nhưng bây giờ trên núi đã xây dựng một đền thờ, xung quanh đền thờ làm một cung điện thấp hơn để dừng chân. Vốn là một kiến trúc hùng vĩ, nhưng sau cơn mưa lạnh, nó bị che lấp giữa rừng cây um tùm, phát ra một chút tà khí.
Dương Đạc Tiệp bị rung lắc đến đau đầu chóng mặt, lảo đảo ngã xuống kiệu. Mặc dù có người hầu đứng bên cạnh che ô giúp, nhưng cơn mưa rất nhanh đã làm ướt hết giày dép và tất của hắn ta.
Dương Đạc Tiệp rùng mình vì lạnh, nhếch nhác ngẩng đầu lên nhìn. Hai người phía trước không hổ danh là thiên gia, đi giữa trời mưa như vậy, vẫn bước đi một cách trang trọng, bình tĩnh.
Thái hậu không chớp mắt nói: “Quả nhiên là nơi tốt.”
Hạ Hầu Đạm sắc mặt không thay đổi nói: “Mẫu hậu thích là được.”
Quan viên phụ trách giám sát thi công gật gật đầu nói: “Mưa thuận mùa biết mùa, là phúc lành của thánh nhân mang đến.”
Dương Đạc Tiệp: “ ? ”
Thái Hậu sớm đã nguyền rủa vô số câu trong lòng, nhưng muốn nói gì cũng phải đợi Hạ Hầu Đạm bước ra khỏi thành, nghiến răng nói: “Vậy con đưa mẫu hậu đi đi, cũng để gặp người Khâm Thiên Giám đó xem phong thuỷ.”
Thiên gia chứng thực thầy bói Dương Đạc Tiệp: “...”