Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Một dòng máu nóng bắn lên mặt Lục Đồng.
Xung quanh vô cùng ồn ào.
Trong lúc hỗn loạn, Lục Đại Sơn nghiêng người né sang một bên, kim hoa không đâm trúng mắt hắn ta, nhưng đâm trúng má trái của hắn ta.
Lục Đồng xuống tay rất nặng, kim bạc dường như đã xuyên qua nửa mặt đối phương, lại bị kim hoa đâm thêm một lần nữa, lộ ra một vết máu đầm đìa.
Lục Đại Sơn ăn đau, tức muốn bùng nổ, mặc kệ Lôi Nguyên, mũi đao hướng thẳng về phía Lục Đồng: "Con kỹ nữ thối, ta giết ngươi!"
Nhưng ngay một khắc trước khi hắn ta đâm đến, Lục Đồng đã kịp thoát khỏi gông cùm xiềng xích. Mũi dao mang theo sát ý hung hãn từ bên hông đánh úp lại, nàng không kịp tránh né, mắt thấy ánh sáng bạc dừng trên mặt mình.
"Cô nương, cẩn thận!" Cổ họng Ngân Tranh phát ra tiếng gào hét, một đao này hạ xuống, dù nàng không chết, dung mạo cũng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.
Phía sau bọn họ, Lôi Nguyên đang cưỡi ngựa nheo mắt lại, vung tay lên, thủ hạ phía sau bắn tên thẳng về phía Lục Đại Sơn.
Lục Đồng cảm giác được lưỡi đao lạnh lùng áp sát trước mắt, nàng không khỏi cắn chặt răng.
Nàng không quan tâm đến dung mạo, nếu dung mạo có thể đổi lấy tính mạng của nàng, nàng sẽ không chút do dự vứt bỏ dung mạo.
Nhưng không phải lúc này.
Vào thời khắc mấu chốt, phía xa đột nhiên có một tiếng xé gió. Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ đã thấy một tia sáng vàng xuyên qua đám người, sượt qua lưỡi đao trước mặt Lục Đồng, hất mũi đao sang một bên.
Lục Đồng giật mình, ngay sau đó, một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mắt nàng, người đến lợi dụng tình thế, nắm lấy tay cầm đao của Lục Đại Sơn, chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, như thể xương cốt đã bị bóp gãy.
Lục Đại Sơn đau đớn kêu lên: "Buông ra!"
Chưa kịp nói lời tiếp theo thì hắn ta đã bị đá văng ra ngoài. Đao dài trong tay rơi vào tay đối phương, chặn mũi tên sắc nhọn bay về phía tim hắn ta.
Tiếng "keng" vang lên.
Mũi tên rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.
Bốn bề yên tĩnh.
Tất cả động tác như nước chảy mây trôi, không chút trì trệ, nhưng mỗi điểm đều gãi đúng chỗ ngứa, sớm một khắc hay trễ một khắc, đều sẽ không có kết cục thế này.
Lục Đồng nhìn mũi tên vàng trên mặt đất, vừa rồi nam nhân này đã dùng mũi tên đánh bay mũi đao đang lao về phía nàng của Lục Đại Sơn.
Nàng ngước mắt lên và nhìn về phía trước.
Con phố dài ngổn ngang những quầy hàng bị lật đổ, giữa đám đông có hiện một nam nhân trẻ cầm cung cong và mặc áo khoác gấm đỏ khảm những mũi tên.
Bị nhiều binh mã vây quanh như thế, biểu cảm của nam nhân đó vẫn rất thoải mái, khí thế cũng không hề mất đi. Hắn thuận tay thu lại cây cung dài lại, vừa nhìn về phía Lôi Nguyên, cười nói: “Bắt người thôi mà, trận chiến của Lôi Bộ Đầu quả là không nhỏ.”
Sắc mặt Lôi Nguyên có chút khó coi, sau một lúc lâu hắn ta mới nói: "Bùi Điện Soái."
Trong lòng Lục Đồng chấn động, Điện Soái?
Đỗ Trường Khanh ở phía đối diện nhỏ giọng nói với Ngân Tranh: “Hắn là Bùi Vân Ánh, chỉ huy Thiên Vũ Hữu quân Điện Tiền Tư, xem ra lần này Lôi Nguyên đá trúng tấm ván sắt rồi.”
Trên mặt đất, Lục Đại Sơn cuộn tròn trong góc rên rỉ, cổ tay hắn ta bị gãy, bị đá đến nứt hết xương cốt, cũng không có đao, vẫn còn giãy giụa hấp hối.
Lôi Nguyên nhìn Bùi Vân Ánh, trên mặt mang theo nụ cười: "Điện Soái, ta phụng mệnh bắt phạm nhân bỏ trốn, bây giờ phạm nhân bỏ trốn đã khoanh tay chịu trói, xin hãy tránh đường."
Bùi Vân Ánh tặc lưỡi: “Lôi Bộ Đầu bắt người, vừa đi đến đã muốn phóng mũi tên bắn chết. Nếu vừa rồi không phải Bùi mỗ ra tay, phạm nhân bỏ trốn thiếu chút nữa đã chết rồi.” Hắn như có như không cười một chút: “Vụ án liên quan đến quan quân và mã giám, phạm nhân được giao cho Hình Ngục Tư để nhận án. Lôi Bộ Đầu hạ thủ như thế, không phải là muốn giết người diệt khẩu sao?”
Lôi Nguyên đột nhiên biến sắc, lạnh lùng nói: "Điện Soái, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy."
Nam nhân trẻ tuổi lại cười nói: "Đùa một chút thôi mà, sao Lôi Bộ Đầu lại gấp gáp vậy? Người không biết còn tưởng là Lôi Bộ Đầu chột dạ."
"Ngươi!"