Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Từ sau lần Bùi Vân Ánh không mời mà tới, nhiều ngày liền Miêu Lương Phương vẫn thấp thỏm không yên.
Đỗ Trường Khanh không để ý đến sự lo lắng trong lòng của vị tiên sinh mới đến này, bận rộn lo liệu chuẩn bị rượu trái cây để cúng Táo quân, dán tranh Táo mã, mua rượu Tô Tô, kẹo dẻo, bận rộn đến không thể ngơi tay—cuối năm luôn rất bận rộn.
Tại cửa hàng sách ở Tây Nhai, sách chất đống bên trong, Lạc Đại Chuỷ bày quầy hàng ra ngoài cửa, đủ loại bức họa Chung Quỳ, đào bản, đào phù cùng với Tài môn đốn lữ, Hồi đầu lộc mã, Thiên hành thiếp chồng chất khắp nơi, trong hẻm lúc nào cũng có một đám người chen chúc chọn mua.
Đỗ Trường Khanh cũng chọn mấy tờ Tài môn đốn lữ. Khi tiểu nhị nhà Hồ viên ngoại mang tin tốt đến, Đỗ Trường Khanh đang dán xuân thiếp hai bên cửa chính.
Xuân thiếp là do Ngô Tú Tài nhờ người gửi tới, nền đỏ chữ đen, là do chính tay Ngô Tú Tài viết. Một bên là “Hỷ Diên Minh Nguyệt Trường Đăng Hộ” bên kia là “Tự Hữu Xuân Phong Vi Tảo Môn.”
Đỗ Trường Khanh dán xong bên trái, rồi bước lên ghế dán bên phải, A Thành đứng dưới giữ chặt chân ghế cho hắn ta, Ngân Tranh đứng cách đó vài bước ngẩng đầu nhìn, vội vàng ra dấu: “Thấp rồi, cao lên chút nữa, cao lên chút nữa, đúng rồi—”
Tiểu nhị vượt qua đám đông ở cửa, chạy đến trước mặt Lục Đồng, tươi cười đưa phong thư vào tay Lục Đồng, lớn tiếng nói: “Lục đại phu, lão gia sai tiểu nhân đến chúc tết ngài, đây là việc mà ngài đã nhờ lão gia trước đây. Lão gia nhắn lại rằng Lục đại phu cứ yên tâm chuẩn bị xuân thí, mọi chuyện bên Y hành đã được sắp xếp ổn thỏa rồi!”
Dưới chân Đỗ Trường Khanh loạng choạng một cái, suýt nữa té ngã, A Thành đỡ hắn ta xuống. Miêu Lương Phương hai tay đầy vết thuốc, không kịp chống gậy, từ trong phòng khập khiễng vòng ra sau lưng Lục Đồng, rướn cổ hỏi: “Lấy được danh ngạch xuân thí rồi à?”
Lục Đồng cúi đầu, rút ra một miếng đồng mỏng từ trong tờ thư, trên miếng đồng ghi “Y quán Nhân Tâm” cùng với tên Lục Đồng.
Khi vào trường thi xuân, đây chính là hành lệnh.
“Thật tuyệt vời!” Ngân Tranh mừng rỡ quá đỗi: “Cô nương có thể tham gia xuân thí rồi!”
Thực ra những ngày qua, Miêu Lương Phương đã dạy dỗ Lục Đồng chuẩn bị cho xuân thí, nhưng Lục Đồng càng chăm chỉ, người trong y quán nhìn vào càng thêm lo lắng. Xuân thí của Thái y cục, danh ngạch y công do Y hành tiến cử liệu có qua được hay không còn chưa biết, huống chi vị phu nhân của Thái phủ tự khanh kia chỉ cần một lời, là có thể khiến Lục Đồng phải trắng tay trở về ngay trước cửa xuân thí.
Nhưng ông trời phù hộ, có lẽ là vị Đổng phu nhân đó khinh thường không thèm giở trò với một tiểu y nữ nhỏ bé như vậy, hoặc có lẽ trong mắt họ, dù Lục Đồng có tham gia xuân thí thì cuối cùng cũng tuyệt đối không có khả năng vượt qua, chỉ là tự chuốc lấy khổ, tóm lại, Đổng phu nhân không nhúng tay vào chuyện này, sự tiến cử của Hồ viên ngoại nhờ người giúp đỡ lại thuận lợi vượt qua như vậy.
Lục Đồng nhìn miếng đồng mỏng trong tay, trong mắt cũng dần hiện lên nụ cười nhè nhẹ.
“Hôm nay thật là song hỷ lâm môn.” Đỗ Trường Khanh đá một cái vào mông A Thành: “Đi, lấy pháo ra, cho chúng ta mừng Lục đại phu một tiếng vang nào!”
“Đông gia, đó không phải là pháo dùng để đốt khi thức đêm trừ tịch sao…”
“Bảo ngươi đi thì đi đi!” Đỗ Trường Khanh không kiên nhẫn: “Thiếu gia đây không thiếu bạc, còn lo thiếu hai dây pháo à?”
“Vâng.” A Thành vừa xoa mông vừa đi.
“Chọn loại to nhất, nổ vang nhất ra, đốt ngay ngoài cửa, cố gắng làm cho một quả pháo nổ lên, cả Tây Nhai đều rung chuyển!”
“Vâng!”
…
“Đùng đùng đùng”
Sáng sớm, tiếng pháo nổ dọc bên đường liên tiếp không dứt, lũ trẻ cầm tre chạy nhảy, vừa chạy vừa treo những quả pháo lên dưới mái hiên.
Đã là ngày ba mươi Tết, các cửa hàng trên phố đều lần lượt đóng cửa, người xa quê trở về nhà, bận rộn cúng tổ tiên, treo phù, thức đêm trừ tịch, trên phố không thấy mấy người qua lại, mảnh vụn pháo đỏ điểm trên tuyết trắng dài khắp phố, âm thanh náo nhiệt lại càng làm cho buổi sáng sớm đêm trừ tịch thêm phần vắng vẻ.
*Đêm trừ tịch là đêm cuối cùng của năm âm lịch, tức đêm 30 Tết, trước khi bước sang năm mới. Đây là một thời khắc quan trọng và thiêng liêng trong văn hóa truyền thống của nhiều nước Đông Á, bao gồm Việt Nam và Trung Quốc.
Trong tiểu viện của phủ Điện Soái, con chó đen vốn thường nghịch ngợm trong tuyết hôm nay không thấy đâu, chắc bị Đoạn Tiểu Yến dẫn về nhà rồi.
Tiếng pháo trên phố dài mơ hồ len qua khe cửa sổ thổi vào trong phòng. Trong thư phòng, người thiếu niên ngồi trước cửa sổ, nửa người chìm trong ghế, trời âm u của mùa đông khiến ánh sáng trong phòng Điện Tiền Tư không còn sáng sủa như mọi ngày, mà sự cô tịch cũng nhuốm thêm vài phần bóng tối.
Hôm nay hắn không mặc công phục, chỉ khoác một chiếc áo gấm cổ tròn màu tử đàn, im lặng cúi mắt nhìn tờ giấy trấn trạch trước mặt, không biết đang suy nghĩ gì.
Hôm nay là đêm trừ tịch, ngoại trừ cấm vệ phải trực trong cung, những người khác ở Điện Tiền Tư đều đã về nhà.
Nơi tư vệ vốn dĩ náo nhiệt nhưng khi đến ngày lễ tết lại càng náo nhiệt hơn và trở nên quạnh quẽ.
Thật ra, hắn cũng nên về phủ.
Dù có chán ghét đến đâu, mỗi năm đêm trừ tịch, hắn đều phải trở về phủ, đáng lý hắn phải đến từ đường để thắp hương cho bài vị của mẫu thân.
Nhưng hắn không muốn trở về, chỉ ngồi trong tư vệ trống trải này, dường như muốn ngồi mãi đến khi trời đất hoang tàn.
Khi Thanh Phong vừa bước vào cửa, cảnh tượng hắn ta nhìn thấy chính là như vậy. Bóng dáng người thiếu niên tuấn tú chìm trong màu sắc u ám, không còn vẻ sắc bén như thường ngày, giữa hàng lông mày và đôi mắt phảng phất vài phần mệt mỏi.
Bước chân khẽ ngập ngừng, Bùi Vân Ánh đã nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn hắn ta.
“Đã về rồi sao?”
“Vâng, đại nhân.”
Thanh Phong bước vào, nhanh chân tiến đến trước mặt Bùi Vân Ánh, rút từ trong ngực ra một phong mật thư đưa lên, khẽ nói: “Đại nhân, tất cả những gì có thể điều tra được liên quan đến nhà họ Lục đều nằm trong này.”
“Ừm, vất vả cho ngươi rồi.”
Mấy ngày trước, do nhận thấy hành động kỳ lạ của phủ Thái Sư, Bùi Vân Ánh đã phái Thanh Phong đích thân đến huyện Thường Vũ để dò la tin tức về nhà họ Lục.
Huyện Thường Vũ cách Thịnh Kinh ngàn dặm, Thanh Phong thúc ngựa không ngừng, giữa đường đổi sang đi đường thủy, cuối cùng cũng kịp trở về vào ngày trừ tịch.
Bùi Vân Ánh cúi đầu, mở bức mật thư trong tay, Thanh Phong thấy hắn rút ra cuộn mật chỉ, không nhịn được mà lên tiếng: "Nhà họ Lục ở huyện Thường Vũ một năm trước toàn bộ người sống đều chết sạch, phần lớn nhà cửa bị thiêu hủy, thuộc hạ vào trong nhà tìm kiếm nhưng không phát hiện được manh mối gì."
Ánh mắt Bùi Vân Ánh khẽ động.
Thanh Phong cúi đầu, nghĩ đến những tin tức hắn ta đã dò hỏi được, trong lòng âm thầm thở dài.
Vì nhiệm vụ đến quá gấp gáp, nên vừa đến huyện Thường Vũ, Thanh Phong không dám nghỉ ngơi, lập tức bắt tay vào điều tra.
Huyện Thường Vũ rất nhỏ, tổng cộng chỉ có vài con đường, hàng xóm láng giềng đều quen biết nhau, hỏi thăm cũng không khó khăn gì. Thêm vào đó, chuyện xảy ra với nhà họ Lục ở huyện Thường Vũ lan truyền rất rộng rãi, Thanh Phong chỉ ở huyện Thường Vũ mấy ngày đã nghe ngóng được khá nhiều chuyện về nhà họ Lục.
Lục lão gia, Lục Khởi Lâm, là một tiên sinh dạy học bình thường ở huyện Thường Vũ, cuộc sống thanh đạm. Lục phu nhân, có một cửa tiệm tạp hóa, thường ngày bán vài món lặt vặt.
Hai người họ có hai nữ nhi và một nam nhi, đại tiểu thư là Lục Nhu, hai năm trước gả vào nhà họ Kha, gia đình bán sứ lò ở Kinh thành, nhưng một năm sau bệnh tật qua đời. Nhị công tử là Lục Khiêm, một năm trước ở Kinh thành vì tội lăng nhục cô nương, trộm cắp tài sản mà vào ngục, sau đó bị xử tử.
Lục Khởi Lâm nghe tin con trai bị vào ngục, lập tức đến Thịnh Kinh, nhưng giữa đường đi bằng thủy lộ lại gặp sóng dữ, thuyền lật, xác cũng không tìm thấy. Lục phu nhân, Lý thị, trong thời gian ngắn ngủi mất nữ nhi, nam nhi rồi đến cả phu quân, từ đó phát điên, một đêm nọ đã lật đổ đèn dầu, thiêu cháy chính mình.
Người huyện Thường Vũ khi nhắc đến gia đình họ Lục, vừa thương cảm vừa sợ hãi, chỉ nói rằng: “Nhà họ Lục nhất định đã xúc phạm đến thứ gì không sạch sẽ, sao lại xui xẻo đến mức này?”
Thanh Phong rất rõ ràng, nhà họ Lục đúng là đã đụng chạm, nhưng không phải là đụng chạm tà vật, mà là đắc tội với người.
Đây là một vụ thảm án diệt môn.
Bùi Vân Ánh vẫn đang nhìn bức mật thư trong tay, càng nhìn lông mày càng nhíu lại: “Lưu Côn?”
Trong thư này còn nhắc đến Lưu Côn.
Thanh Phong nói: “Lưu Côn là biểu huynh của Lục Khởi Lâm.”
Lưu Côn là biểu huynh của Lục Khởi Lâm, trước kia ở ngay bên cạnh nhà họ Lục tại huyện Thường Vũ . Chỉ có điều, rất nhiều năm trước, Lưu Côn đã dẫn gia đình lên Thịnh Kinh tìm kế sinh nhai.
Tin tức này rất khó dò hỏi, vì nhà họ Lưu đã rời huyện Thường Vũ quá sớm, tám năm trước huyện Thường Vũ xảy ra một trận dịch bệnh, chết rất nhiều người, sau này những người trẻ tuổi thậm chí còn không biết có nhà họ Lưu.
Bùi Vân Ánh chăm chú nhìn vào bức mật thư trong tay, ánh mắt sâu thẳm không rõ: “Vậy, Lưu Côn chính tay đưa cháu mình vào ngục?”
“Đúng vậy.”
Nghe nói sau khi Lục Khiêm phạm tội bị quan phủ truy bắt, chính Lưu Côn là người đã tố giác nơi ẩn náu của Lục Khiêm. Trước kia chuyện này chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi biết mối quan hệ giữa nhà họ Lưu và nhà họ Lục, nhìn lại hành động của Lưu Côn, không khỏi khiến người ta cảm thán.
Bùi Vân Ánh thản nhiên nói: “Thì ra, là vì chuyện này.”
Thi thể dưới chân núi Vọng Xuân với cái chết thê thảm, kết cục bi thương của hai huynh đệ nhà họ Lưu bị lưu đày, sự điên cuồng mất trí của Vương Xuân Chi…Hóa ra mấu chốt của mối thù hận là ở đây.
Thật đúng là, oan có đầu nợ có chủ.
Hắn cúi mắt, ánh nhìn rơi xuống dòng chữ ở cuối bức mật thư, nơi đó, ghi lại thông tin về tiểu nữ của Lục Khởi Lâm, Lục Mẫn.
Thanh Phong thấy hắn như vậy, bèn nói: “Lục Khởi Lâm từng có một tiểu nữ tên Lục Mẫn, sinh vào ngày Nguyên Đán mười bảy năm trước, nhưng vào tám năm trước, khi huyện Thường Vũ bùng phát ôn dịch thì thất lạc. Người mà thuộc hạ dò hỏi nói rằng nàng đã bị kẻ buôn người bắt đi, có lẽ đã chết rồi. Nhà họ Lục nhiều năm qua vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm đứa trẻ, nhưng mãi vẫn không có kết quả.”
“Trong huyện Thường Vũ, không thể dò hỏi được bất cứ tin tức nào về Lục Mẫn trong những năm qua.” Thanh Phong lộ vẻ hổ thẹn.
Hắn ta biết Bùi Vân Ánh để hắn ta đến huyện Thường Vũ là để xác nhận thân phận của tiểu nữ nhà họ Lục. Nhưng người huyện Thường Vũ nói, những năm qua, không có bất cứ tin tức gì về Lục Mẫn.
Lục Mẫn quả thực đã biến mất.
Bùi Vân Ánh không nói gì, chỉ nhìn bức mật thư, đôi mày kiếm hơi nhíu lại.
Thanh Phong cẩn thận hỏi: “Đại nhân…ngài nghi ngờ rằng Lục đại phu chính là Lục Mẫn?”
Hắn không nói gì, một lúc sau, gấp bức mật thư lại, rồi tùy ý ném vào lò than dưới chân.
Mật thư lóe lên trong ánh lửa hồng của lò than, hóa thành vô số tro bụi nhỏ li ti, biến mất không còn dấu vết.
Hắn ngồi thẳng dậy, đưa tay đẩy khẽ khe cửa sổ, gió lạnh từ ngoài thổi vào, thổi qua đôi mày mắt tuấn mỹ của hắn cũng phủ lên một tầng hàn ý.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Ánh đáp: “Đúng vậy, ta nghi ngờ Lục đại phu chính là Lục Mẫn.”
“Nhưng chỉ vì mang họ Lục mà…” Thanh Phong hơi do dự: “Bao nhiêu năm qua, không hề có bất cứ tin tức gì về Lục tam tiểu thư. Có lẽ đối phương chỉ mượn danh Lục tam tiểu thư để hành sự, hoặc cũng có thể phía sau nàng còn có người khác.”
“Chỉ dựa vào một mình Lục tam tiểu thư, rất khó để làm đến mức này.”
Thanh Phong không thể tưởng tượng nổi, một cô nương mười bảy tuổi, đã lang bạt nhiều năm, khi trở về nhà phát hiện ra thảm án, lại có thể một mình đến Thịnh Kinh và lần lượt giết chết những kẻ liên quan.
Nếu không có ai giúp đỡ, một người không thể nào làm được. Nhưng nếu có người đứng sau lưng giúp nàng, thì ai sẽ làm như vậy, và mục đích của họ là gì?
Chỉ dựa vào lòng hận thù, dùng thân phận người thường để đối đầu với quyền quý, thậm chí còn dám ra tay với phủ Thái Sư…
Nếu đúng như vậy, Thanh Phong thà tin rằng Lục Đồng và Lục Mẫn là hai người khác nhau, nếu không, điều đó thật sự quá đáng sợ.
“Có lẽ vậy.” Bùi Vân Ánh thản nhiên nói: “Có lẽ có người giúp Lục đại phu.”
Hắn đứng dậy, cầm lấy thanh đao trên bàn: “Ta ra ngoài một chuyến.”
“Đại nhân…” Thanh Phong vội xoay người lại.
“Những ngày này đã vất vả cho ngươi rồi.” Bùi Vân Ánh vỗ nhẹ lên vai hắn ta, “Hôm nay là đêm giao thừa, ngươi về nghỉ ngơi đi.”
Thanh Phong nhìn bóng lưng hắn, do dự một lát, rồi nuốt lại những lời định nói.
Mùa đông ở Thịnh Kinh luôn có tuyết rơi.
Con đường dài bên ngoài phủ trắng xóa, thi thoảng có tiếng pháo nổ vang lên từ các ngõ hẻm, đi ngang qua, có thể thấy những dây pháo đỏ rực vừa đốt xong, còn sót lại trong đống tuyết, để lại những vệt đỏ tươi.
Các quán rượu trên phố đều đóng cửa, chỉ có vài nhà còn mở. Dưới mái hiên, một dãy đèn lồng đỏ rực như một con rồng lửa, trước mỗi cửa đều dán tranh Thần Tài, khắp nơi tràn ngập không khí vui tươi.