Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đỗ Trường Khanh vứt sổ sách trong tay xuống đất, nhiệt tình bước ra đón: “Các vị muốn mua trà thuốc trị nghẹt mũi ư? Có có có, cả Thịnh kinh này, chỉ có Y Quán Nhân Tâm chúng tôi mới có loại trà này.”
Người nho sinh trẻ tuổi đứng đầu nhóm không dám ngẩng đầu nhìn mặt Lục Đồng, đỏ mặt nói: “Là Hồ Viên Ngoại nói cho chúng tôi biết, nơi đây có trà thuốc có thể trị nghẹt mũi và viêm xoang…”
Lục Đồng giơ tay, từ chiếc tháp nhỏ lấy ra vài hũ trà thuốc, đặt trước mặt mấy người họ, nói: “Muốn mua ‘Xuân Thủy Sinh’ không? Bốn lạng bạc một hũ.”
“Xuân Thủy Sinh?” Nho sinh không hiểu.
Lục Đồng mỉm cười: “ ‘Dương Hoa Tản Thời Xuân Thủy Sinh’, nghẹt mũi thường xuất hiện vào mùa hoa dương liễu bay, đến gần mùa hè mới khỏi. Loại trà này có màu xanh biếc, hương thơm nhẹ nhàng, trông như xuân thuỷ. Khi uống trà, cái phiền não do hoa dương sẽ được giải quyết, nên gọi là ‘Xuân Thủy Sinh’.”
Ngân Tranh và Đỗ Trường Khanh ngây người ra, nhóm văn sĩ lại thích thú lên. Có người nói: "Phong nhã, phong nhã! Loại trà này lấy một cái tên tao nhã như vậy, dù không có hiệu quả gì, ta cũng phải thử xem. Cô nương này..” Hắn ta cười nói, “Cho ta hai hũ!”
“Cho ta hai hũ nữa!”
“Tổ phụ ta bị nghẹt mũi nhiều năm, lại thích thơ văn, không mua hai hũ tặng ông ấy thì nói làm gì? Cho ta hai hũ nữa!”
Trước cửa Y Quán Nhân Tâm bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.
Hũ trà thuốc trên chiếc bàn gỗ vàng nhanh chóng bị lấy sạch trong nháy mắt, A Thành chen lấn trong đám đông, cố gắng ngoi đầu lên: “Các vị công tử xin đợi một lát, tiểu nhân đi lấy thêm, đừng chen lấn, đừng chen lấn nha.”
…
Bên đây Y Quán Nhân Tâm đang náo nhiệt khác thường, bên cạnh cách đó không xa trong Hạnh Lâm Đường, Bạch Thủ Nghĩa đang cẩn thận tưới nước cho chậu lan quân tử mới mua của mình.
Hương lan thơm ngát, tao nhã như quân tử. Bạch Thủ Nghĩa ngắm nhìn một lúc với vẻ hài lòng, bỗng nhớ ra chuyện gì đó, hỏi Chu Kế đứng trước quầy thuốc: “Phải rồi, lão Chu, dạo này Y Quán Nhân Tâm thế nào rồi?”
“Chẳng ra làm sao.” Chu Tế cũng cười theo: “Đỗ Trường Khanh mời một cô nương trẻ về làm đại phu, người ta sao có thể tin được? Rõ ràng là tự huỷ hoại thương hiệu, ta nghe nói, từ khi nữ nhân đó đến, Y Quán Nhân Tâm kể cả việc mua thuốc cũng không có người. E rằng không bao lâu nữa, y quán sẽ phải đóng cửa.”
Bạch Thủ Nghĩa nghe vậy, hả hê cười vui sướng, khuôn mặt tròn trắng híp hai mắt,miệng cười giả vờ thương xót: “Cái tên Đỗ thiếu gia này, đúng là bị cha hắn nuông chiều hư hỏng. Rõ ràng đã đến tuổi trưởng thành nhưng vẫn không làm được gì, tay không thể xách nổi vai không thể gánh nổi, ngươi nói xem, một y quán tốt như vậy, không ngờ lại có thể bị hắn phá hoại thành ra thế này, đúng là tạo nghiệp.”
Hắn ta giả vờ thở dài, một tay vuốt ve lá hoa lan, vừa nói: "Thực ra cũng chẳng sao, ta là hàng xóm cũng phát tâm thiện, mua lại y quán đó cũng được. Lần sau ngươi lại đi hỏi hắn về chuyện y quán, nhưng giá bây giờ không thể bằng nửa năm trước được…”
Đang nói chuyện, bên ngoài cửa bỗng nghe tiếng gào thét vọng vào của phụ tá Văn Hựu: “Chưởng quầy, Y Quán Nhân Tâm… Y Quán Nhân Tâm…”
Bạch Thủ Nghĩa ngước mắt lên: “Y Quán Nhân Tâm làm sao?”
“Trước cửa Y Quán Nhân Tâm, có rất nhiều người!”
“Rất nhiều người?” Bạch Thủ Nghĩa giật mình, trong lòng bàn tính: “Chẳng lẽ nữ nhân này chữa chết người, người nhà người bệnh đến làm loạn?”
Nữ đại phu trẻ tuổi, tự cho mình có y thuật cao minh, không biết cũng giả vờ biết, việc sai lầm chữa chết người là việc thường tình. Đỗ Trường Khanh tự cho mình đi con đường khác, thực ra là tự tìm đến cái chết, quả nhiên rắc rối đã đến.
Bạch Thủ Nghĩa nghĩ vậy trong lòng, chưa kịp nở một nụ cười thì thấy Văn Hựu ấp a ấp úng nói: “Không phải, nghe những người đó nói, họ đến Y Quán Nhân Tâm để mua trà thuốc.”
Một tiếng “bụp”.
Nước tưới hoa văng tung tóe khắp sàn.
Bạch Thủ Nghĩa lớn tiếng: “Ngươi nói cái gì?”