Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Giọng nói trong trẻo vang lên trong khu rừng, ánh trăng thấp gần như nằm trên ngọn cây, chiếu sáng khuôn mặt thanh tú của Khương Lê.
Đôi mắt nàng trong veo, rõ ràng, không hề có vẻ hoảng hốt khi lâm vào đường cùng, ngược lại còn tỏ ra thoải mái và thông thấu như thể đã có kế hoạch từ trước.
Những người áo đen nhìn nàng, người đứng đầu cười nói: “Nhị tiểu thư hà tất phải làm bộ làm tịch...”
Chưa dứt lời đã nghe thấy tiếng cười nhẹ từ sâu trong rừng, một bóng dáng màu đỏ dần dần bước ra từ bóng tối. Dưới ánh trăng, càng làm y phục đỏ u ám của người ấy càng lộng lẫy hơn, ánh trăng rọi lên những con bướm đen vàng thêu trên góc áo, những con bướm ấy dường như muốn vỗ cánh bay lên, trong khoảnh khắc này trở nên quyến rũ đến cực độ.
Cơ Hành không nhanh không chậm từ trong đêm tối bước ra, tay cầm quạt xếp bằng tơ vàng, khóe miệng mỉm cười, nói: “Cái gì cũng không qua được mắt ngươi.”
Khương Lê nhìn hắn, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cơ Hành thường thích phái người theo dõi nàng, khắp nơi trong Đồng Hương này không có chuyện gì mà hắn không biết. Nàng tin rằng việc người của Phùng Dụ Đường và Quý Thục Nhiên đến vây giết mình cũng nằm trong sự kiểm soát của Cơ Hành. Người này thích xem kịch nhất, Cơ Hành tuyệt đối sẽ không bỏ qua một vở kịch đặc sắc như vậy.
Dù là Cơ Hành tự mình theo dõi nàng, hay người của hắn theo dõi nàng, Khương Lê tin rằng họ sẽ không để nàng rời khỏi tầm mắt của họ. Khi người của Quý Thục Nhiên bất ngờ xuất hiện, vốn dĩ nàng đã không còn đường thoát, không còn chỗ trốn thì bất chợt nàng nghĩ đến người đã âm thầm theo dõi nàng suốt chặng đường, có lẽ người đó có thể bảo vệ nàng trong lúc nguy cấp này.
Ngay cả khi không bảo vệ được, chỉ cần ở lại để phân tán sự chú ý của đối phương cũng được.
May mắn thay, quả thực có người theo sau mình, may mắn hơn nữa là chính Cơ Hành đích thân theo dõi.
Có Cơ Hành ở đây, Khương Lê yên tâm hơn nhiều. Đây thực ra là một suy nghĩ rất kỳ lạ, vì Cơ Hành không hẳn là bằng hữu của nàng, cho đến giờ, hắn vẫn là một nam nhân thần bí khó lường. Nhưng Khương Lê đã giao thiệp với Cơ Hành vài lần, Cơ Hành không có ý định làm hại nàng, Khương Lê đương nhiên không nghĩ rằng đó là vì Cơ Hành thương hoa tiếc ngọc, có lẽ trên người nàng còn có gì đó đáng để Cơ Hành lợi dụng.
Có giá trị lợi dụng còn hơn là không có, chỉ cần Cơ Hành ở đây, nàng có thể hoàn toàn yên tâm rằng người chết trong trận chiến hôm nay sẽ không phải là mình. Chưa kể đến những thị vệ có võ công cao cường của Cơ Hành, chỉ cần chiếc quạt xếp bằng tơ vàng đẹp mắt trong tay hắn, Khương Lê cũng đã biết sức mạnh của nó.
Hắn không phải là người chịu ngồi chờ chết, mà ngược lại, khắp người đều là chiêu thức giết người, ai mà vì thấy dung mạo hắn xinh đẹp mà sinh lòng khinh thường thì sẽ bị nguy hiểm đánh mạnh vào mặt.
Sự xuất hiện của Cơ Hành lập tức thu hút sự chú ý của những sát thủ do Quý Thục Nhiên mời đến. Một phần trong bọn họ đã chĩa mũi kiếm về phía Cơ Hành.
Những sát thủ này không bỏ lỡ câu “Quốc công gia” của Khương Lê. Hơn nữa, vẻ ngoài của Cơ Hành quá lộng lẫy, quá quyến rũ, đột ngột xuất hiện một mình trong khu rừng tối đen như mực, như một tinh linh trong rừng, mang theo vẻ đẹp nguy hiểm. Có lẽ vì làm sát thủ đều có trực giác với nguy hiểm, người thủ lĩnh áo đen hỏi Cơ Hành: “Ngài là ai?”
Cơ Hành lại không để ý đến họ, mỉm cười nhìn Khương Lê, nói: “Khả năng diễn kịch của Nhị tiểu thư ngày càng xuất sắc.”
“Kịch không hấp dẫn, sao có thể thu hút đại nhân đến xem.” Khương Lê liếc nhìn người thủ lĩnh áo đen, cười càng tươi: “Đại nhân, bọn họ đang chĩa kiếm vào ngài đấy.”
Loại người như Cơ Hành, trên mặt luôn tươi cười, nhưng thực ra rất tàn nhẫn vô tình, tính tình cao ngạo, có người chĩa kiếm vào hắn có lẽ đối với Cơ Hành đó là một sự sỉ nhục.
Người thủ lĩnh áo đen nhìn thấy ánh mắt của Cơ Hành, không hiểu sao muốn lùi lại một bước, tay cầm kiếm cũng bất giác co lại, cảm thấy có gì đó rất bất ổn
.
Cơ Hành không để tâm, chỉ mỉm cười nhìn Khương Lê: “Nhị tiểu thư hà tất phải đổ nước về hướng đông, ta đã nói rồi, ta không nhập vai.”
“Chẳng lẽ Quốc công gia xem ta diễn bao nhiêu vở kịch như vậy, chỉ để xem không? Nếu hôm nay ta mất mạng tại đây, Quốc công gia sẽ không bao giờ được xem kịch của ta nữa, trong lòng ngài không cảm thấy tiếc sao?” Nàng ngẩng đầu hỏi.
Khuôn mặt cô nương sạch sẽ, trắng trẻo, đôi mắt linh động xinh đẹp như chứa đựng vô vàn lời cầu xin. Khi nàng dùng giọng nói mềm mại, đáng thương để nói chuyện, ngay cả thần tiên cũng không thể không động lòng.
Tuy nhiên, Cơ Hành không phải là thần tiên, hắn là một con quỷ còn tàn nhẫn hơn thần tiên.
Hắn chỉ mỉm cười nhìn Khương Lê, nói: “Tiếc, nhưng ta không nhập vai.”
Sắc mặt cầu xin của Khương Lê thoáng chốc biến mất. Thật khó tưởng tượng mới vừa rồi sắc mặt động lòng người nàng vậy mà có thể nhanh chóng khôi phục vẻ mặt như vậy.
Khương Lê nhìn Cơ Hành, trong lòng có hơi bực bội. Kiếp trước khi nàng còn là Tiết Phương Phỉ, nhan sắc tuyệt thế, dù nàng không thấy đó là điều gì to tát. Nhưng khi ở bên ngoài, nhờ vào vẻ đẹp đó, gần như mọi việc đều thuận lợi. Khi xảy ra xung đột với người khác, đối phương nhìn thấy khuôn mặt nàng thì không theo đuổi đến cùng.
Mỹ nhân chỉ cần làm nũng, mọi thứ đều dễ dàng có được. Nàng không thích dùng cách này, vì vậy mà Tiết Chiêu luôn nói nàng phí phạm vẻ ngoài xinh đẹp này, không gây ra được tiếng xấu là yêu nữ hại nước.
Bây giờ nàng phải hạ mình, đành phải diễn vai đáng thương và đáng yêu, nhưng không biết là do đối phương quá nhẫn tâm hay là nhan sắc của Khương Nhị tiểu thư không đủ khiến người khác mê đắm, mà không hề làm lay động đối phương chút nào. Ngược lại, nàng nhận được một câu trả lời tỉnh táo như vậy.
Thật khiến người ta thất vọng.
Cơ Hành vẫn mỉm cười nhìn nàng, hắn nói nhẹ nhàng, dường như không nghĩ rằng việc hắn thấy chết mà không cứu có gì sai. Dưới đôi mắt phượng hẹp dài, nốt ruồi lệ đỏ tươi cũng mang đầy vẻ phong tình, trong đêm tối từ từ tỏa ra vẻ quyến rũ mê người.
Người thủ lĩnh áo đen dường như lúc này đã hiểu ra vấn đề, hắn nói với Cơ Hành: “Nếu ngài không có xung đột với chúng tôi, thì chuyện này dễ giải quyết rồi.”
Sau đó hắn nhìn Khương Lê, nói: “Nhị tiểu thư, dường như vị viện binh này của ngươi không định giúp ngươi, chúng ta không cần kéo dài thời gian nữa, bắt đầu thôi!”
Dứt lời, có lẽ sợ sự xuất hiện của Cơ Hành sẽ dẫn đến biến cố, hắn ta lập tức lao thẳng về phía Khương Lê, mũi kiếm sáng loáng mang theo sát khí, khiến lá cây rụng xuống ào ào!
Khương Lê thấy tình thế không thể xoay chuyển, bên cạnh lại có người thản nhiên đứng xem, nàng quyết tâm, không do dự lớn tiếng nói: “Quốc công gia, ta biết tại sao ngài lại dính líu đến Tả tướng và Thành Vương. Hiện nay triều đình ba phe đối lập, dù bệ hạ suy yếu nhưng không phải kẻ tầm thường, chỉ là tính tình đa nghi. Ngài muốn bệ hạ chỉ tin tưởng một mình ngài thì phải ủng hộ Thành Vương. Trước có sói sau có hổ, bệ hạ sẽ buộc phải dựa vào ngài, ngài có thể trở thành quan viên hàng đầu trong triều đình, cục diện ba bên đối lập trong triều đình hiện nay đều do một tay ngài tạo ra!”
Lời của Khương Lê vừa nhanh vừa gấp, khiến đám sát thủ áo đen ngẩn người. Thành Vương, Tả tướng, tất cả những điều này là sao?
Nụ cười trên khóe môi Cơ Hành dường như trong thoáng chốc đông cứng lại.
Khương Lê vừa dứt lời, đã thấy mũi kiếm trước mắt, phía sau cũng có người cầm kiếm đâm tới. Tiến lên phía trước là chết, lùi lại phía sau cũng chết, trước sau đều là đường chết!
Đúng lúc đó, một bàn tay thon dài đột nhiên vươn tới, nhẹ nhàng đẩy vai nàng sang một bên, khoảnh khắc sau đó một đóa mẫu đơn rực rỡ nở ra, Cơ Hành mở quạt.
Đầu quạt bỗng nhiên trở nên sắc bén như lưỡi dao, Khương Lê chỉ thấy quạt vung qua vung lại, trong lúc đóng mở, những đường chỉ vàng thêu trên cánh hoa mẫu đơn lóe lên tia sáng nhỏ lấp lánh, chỉ trong chớp mắt, một tiếng "đông" vang lên, hai kẻ áo đen một trước một sau lao vào tấn công Khương Lê đều ngã gục xuống đất trên mặt vẫn mang vẻ kinh ngạc, dường như trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, chúng vẫn còn mơ hồ về nguyên nhân cái chết của mình.
Những kẻ áo đen xung quanh bị cảnh tượng này làm cho kinh hoàng trong giây lát.
Thậm chí không ai hoàn toàn nhìn rõ được Cơ Hành đã ra tay như thế nào, động tác của Cơ Hành quá nhanh, Khương Lê chăm chú nhìn vào chiếc quạt của Cơ Hành. Sức mạnh của chiếc quạt đó nàng lại một lần nữa được chứng kiến hoặc có lẽ không phải chiếc quạt đáng sợ mà là nam nhân trước mắt này mới thực sự đáng sợ.
“Huynh đệ, bất kể thế nào cùng nhau xong lên!” Tên thủ lĩnh mặc áo đen nghiến rang, đột nhiên gọi người phía sau cùng nhau xông tới!
Khương Lê vừa thoát khỏi nguy hiểm lại thấy khắp bốn phía đều tràn ngập sát ý. Không nghĩ nhiều nàng lập tức nắm chặt góc áo của Cơ Hành.
Người này nguy hiểm nhưng kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, lúc này người có thể bảo vệ nàng an toàn chỉ có Cơ Hành mà thôi!
Cơ Hành lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, chưa kịp nói gì thì những người áo đen phía trước đã tràn tới. Hắn mỉm cười lạnh lùng, chiếc quạt trên tay hoàn toàn mở ra một tay nhấc cổ áo sau gáy Khương Lê mang nàng nhanh chóng lùi lại. Động tác của hắn cực nhanh khiến người ta khó mà nhìn rõ chỉ có thể thấy rõ góc áo của hắn tung bay như cánh bướm đen, mang theo vẻ yêu mị kỳ quái mà nặng nề.
Dưới bóng đêm, thân hình hắn di chuyển cực nhanh, chiếc quạt trong tay như một loại binh khí đáng sợ, trong những lần mở ra khép lại máu tươi bắn ra như hoa đào tháng năm, ánh sáng nhỏ trên chiếc quạt làm người ta lạnh sống lưng.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa rừng, trong khoảnh khắc này nơi đây như địa ngục trần gian.
Khương Lê vô thức néo sát vào bên người Cơ Hành nhưng lại cảm thấy áo choàng của hắn lạnh lẽo, như thể không phải người trần gian không có xíu ấm áp nào.
Không biết qua bao lâu, tiếng kêu thảm bên ngoài đã tắt. Động tác của Cơ Hạnh cùng dừng lại.
Trên đầu vang lên giọng nói mỉa mai của Cơ Hành: “ Khương Nhị tiểu thư, hiện trường đã được dọn sạch rồi.”
Khương Lê từ từ buông tay ngẩng đầu lên nhìn xung quanh. Dưới ánh trăng, xác người áo đen nằm la liệt, máu vương khắp nơi như cảnh địa ngục trong bức tranh tường ở chùa. Một mình Cơ Hành đã giết mười mấy người và điều này dường như chỉ diễn ra trong chốc lát. Khương Lê quay đầu nhìn Cơ Hành.
Mặt trăng từ từ leo lên ngọn cây, như còn chê cảnh trước mắt chưa đủ đáng sợ, ánh trăng them phần trong trẻo, ánh sáng thuần khiết hào cùng máu trên mặt đất, khiến người ta không phần biệt được đây là ác mộng hay hiện thực.