Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hoa đào trên núi Thanh Thành nở rực rỡ, nhưng qua thời gian rực rỡ rồi thì từng đóa từng đóa lại úa tàn. Cho dù là lụi tàn rơi xuống nhưng hoa vẫn phảng phất một sắc hồng nhạt, thêm vào những lời đồn thổi về diễm tăng ở Hạc Lâm Tự vài ngày trước làm cho núi này tăng thêm không ít màu sắc quyến rũ.
Trong núi không nóng bức như ở dưới chân núi, cực kỳ thoải mái tươi mát. Khương Lê và Đồng Nhi cũng không cần làm nhiều việc như lúc trước nữa, trước khi rời đi Liễu phu nhân cũng để lại đủ thức ăn và tiền bạc, Ngọc Hương cũng ở bên cạnh giúp đỡ. Am ni cô đã không còn mấy ác ni kia, tiếng cười của Đồng Nhi cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Mùng hai tháng sáu, bên ngoài am ni cô đột nhiên có tiếng người ồn ào. Đồng Nhi đang ngồi ở trước cửa sổ nghe Ngọc Hương kể mấy chuyện kỳ lạ hiếm thấy đã xảy ra ở Yến Kinh mấy năm nay, nghe được tiếng người thì ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Khương Lê ngồi ở bên cạnh Đồng Nhi cũng đang nghe Ngọc Hương kể chuyện, ánh mắt khẽ di chuyển một chút, nói nhỏ: “Đến rồi.”
“Cái gì đến rồi ạ?” Đồng Nhi không hiểu.
Khương Lê mỉm cười: “Người đến đón chúng ta đến rồi.”
Trong lòng Ngọc Hương suy nghĩ một lát bèn đứng lên nói: “Nô tỳ đi ra bên ngoài nhìn trước một chút, Nhị tiểu thư trước hết cứ ở nơi này ngồi một lát.”
“Không cần đâu.” Khương Lê mỉm cười cũng đứng dậy, “Ta đi cùng ngươi.”
Không đợi Ngọc Hương đáp lời, nàng liền đi trước dẫn đầu đi ra khỏi phòng. Đồng Nhi thấy vậy cũng vội vàng đứng dậy đuổi theo ra cửa, nói: “Nô tỳ cũng đi!”
Từ sau khi chuyện của Liễu Ngộ đại sư cùng Tĩnh An sư thái xảy ra, không nói đến Hạc Lâm Tự, am ni cô cũng coi như hoang phế. Nơi này ban đầu vốn dĩ hương hỏa đã không nhiều, về sau thanh danh cũng xuống dốc không phanh, làm gì còn có nhà đứng đắn nào lại nguyện ý đến nơi này, còn ước gì cách xa cái nơi ô uế này, tránh cho bị người khác chỉ trỏ.
Bởi vậy hơn nửa tháng yên tĩnh, nên có người đột nhiên đến tất nhiên sẽ phá lệ rõ ràng.
Vừa ra đến cửa lớn của am ni cô đã thấy một đám người đứng đông đúc trước cổng từ sớm, phỏng chừng khoảng hai mươi người. Hơn một nửa số người mặc y phục hộ vệ, một số lại mặc y phục nha hoàn, dẫn đầu là một người phụ nữ khỏe mạnh mặc một cái áo bằng lụa, trên tóc cài một cây trâm vàng lóa mắt, đôi mắt tam giác, bởi thân hình cao lớn nên ánh mắt đều mang theo mấy phần hung ác, trịch thượng.
Những người kia đứng ở chỗ này thực sự không thích hợp. Người phụ nữ đi đầu kia quan sát ba người vừa mới ra cửa một chút, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên người Khương Lê, tiến lên một bước nói, “Nô tỳ gặp qua Nhị cô nương.”
Khương Lê không trả lời, chỉ mỉm cười tiếp nhận một lễ này. Nàng cũng không phải là nhị tiểu thư chân chính của Khương gia cho nên cũng không biết người phụ nữ này tên họ là gì, chẳng qua cũng không cần phải lo lắng.
Người phụ nữ kia thấy Khương Lê không những không trả lời mà còn ung dung tiếp nhận lễ của bà ta thì không khỏi kinh ngạc, nhịn không được ngẩng đầu dò xét Khương Lê.
Trên thực tế mà nói cũng đã trôi qua sáu năm, trên dưới Khương gia số người thực sự còn nhớ đến Khương nhị tiểu thư không nhiều, thậm chí ngay cả những người trước đây từng gặp qua Khương Lê cũng e rằng đến dung mạo vị tiểu thư này cũng nhớ không rõ nữa. Giờ phút này nhìn kỹ lại, người phụ nữ kia cũng chỉ cảm thấy thiếu nữ đang đứng trước mặt này cực kỳ lạ lẫm. Lúc trước khi Khương Lê bị mang đến am ni cô chỉ là một bé gái còn non nớt, nhưng cô gái trước mắt này, tuy váy áo mộc mạc, mặt mày trong sáng, duyên dáng yêu kiều đứng ở đây, liền làm cho người khác cảm thấy thoải mái một cách khó nói.
Không hổ là đích nữ của Khương thủ phụ, dáng vẻ thanh khiết cao quý, thật sự không khác gì với phụ thân nàng. Trong lòng người phụ nữ kia không tránh khỏi nghĩ đến một câu như vậy.
Đồng Nhi chớp chớp mắt, giọng điệu kỳ quái hỏi, "Tôn ma ma, sao bà lại đến đây rồi?"
Hóa ra người phụ nữ này vốn là họ Tôn, Khương Lê nghĩ thầm, chỉ nghe Tôn ma ma cười nói, "Phu nhân lệnh cho nô tỳ đưa Nhị tiểu thư hồi phủ, Nhị tiểu thư ở đây mấy năm, trong lòng phu nhân mong nhớ không ngừng, nhiều lần nói cùng lão gia muốn đưa Nhị tiểu thư trở về trong phủ, lão gia mấy ngày trước cuối cùng cũng đáp ứng, phu nhân liền để nô tỳ dẫn người đến đón Nhị tiểu thư."
Chỉ nói phu nhân Quý Thục Nhiên muốn tiếp nhận Khương Lê, ngược lại thủ phụ Khương Nguyên Bách cản trở đủ điều, nghe ra được đứa con gái này hoàn toàn không được phụ thân yêu thích. Điều này đến cùng là sự thật hay châm ngòi Khương Lê đương nhiên sẽ không thể không nhìn ra.
Nàng cười đối Tôn ma ma gật đầu, nói: "Đa tạ mẫu thân nhớ mong, Khương Lê lúc ở trong am ni cô cũng nhớ mong mẫu thân, không thể tận hiếu trước mặt mẫu thân cũng có chút tự trách tiếc nuối. Bây giờ cuối cùng cũng được về phủ, tấm lòng của mẫu thân Khương Lê không dám quên, đời này kiếp này nhất định sẽ tìm cách báo đáp."
Giọng nói nàng dịu dàng lại ngoan ngoãn, nhưng Tôn ma ma nghe một hồi lại cảm thấy cánh tay mình không hiểu vì sao lại nổi một tầng da gà. Tháng sáu ngày hè nắng chói chang như vậy lại sinh ra một chút lạnh lẽo, phớt nhẹ qua trong lòng bà ta.
Tôn ma ma yên lặng trong chốc lát.
Cuối cùng vẫn là Ngọc Hương phá vỡ trầm mặc, Ngọc Hương cười nói, "Nếu đã như vậy, Khương nhị tiểu thư có thể hồi phủ là một việc tốt, xin hỏi ma ma dự định khi nào khởi hành đưa Nhị tiểu thư hồi phủ?"
Tôn ma ma lúc này mới chú ý đến Ngọc Hương, dò xét hỏi: "Vị này là…"
"Phu nhân của nô tỳ là Liễu phu nhân của phủ Thừa Đức lang," Ngọc Hương cười nói: "Phu nhân nhà ta đau lòng cho Khương nhị tiểu thư, vốn lúc đầu định mang theo Khương nhị tiểu thư cùng trở về Yến Kinh nhưng Khương nhị tiểu thư không chịu, nên phu nhân liền để nô tỳ lưu lại chăm sóc Khương nhị tiểu thư.”
Nha hoàn thiếp thân của Liễu phu nhân phủ Thừa Đức lang vậy mà để lại nơi này cho Khương Lê sai sử, từ khi nào Khương Lê lại có thể cùng phu nhân phủ Thừa Đức lang thân thiết như vậy rồi? Trong lòng Tôn ma ma nảy sinh nghi ngờ, nhưng trong miệng lại trả lời: “Phu nhân đương nhiên là hy vọng Nhị tiểu thư mau chóng hồi phủ càng sớm càng tốt, đợi Nhị tiểu thư thu xếp xong đồ đạc sẽ lập tức khởi hành.”
“Nếu như thế,” Khương Lê nhoẻn miệng cười, “Vừa đúng lúc, bây giờ chúng ta lên đường được rồi.”
Lời này vừa dứt những người chung quanh đều sửng sốt, bao gồm cả những tên gia đinh đang đứng bên cạnh ngựa. Tôn ma ma che giấu sự xem thường trong mắt, nói: “Nhị tiểu thư không cần nóng vội như thế, phu nhân đã nói như vậy nhất định sẽ đưa Nhị tiểu thư hồi phủ, sao phải...”
“Không phải nóng vội,” Khương Lê cắt ngang lời bà ta, “Mà là không có gì để thu dọn.”
Tôn ma ma sững sờ.
“Ta không có hành lý gì, chỉ có mỗi hành lý đã mang đến lúc trước, sáu năm rồi, không lẽ ma ma nghĩ sẽ còn sót lại cái gì sao. Ma ma cũng không phải không biết ta không có mang theo vàng bạc châu báu gì, chỉ đem một vài y phục, những y phục kia từ lâu ta đã mặc không vừa, trong am ni cô này ta chỉ có duy nhất chính là Đồng Nhi, đưa Đồng Nhi theo trở về là đủ rồi, còn những cái ghế gỗ, bát đũa...phủ thủ phụ có cần không? Nếu cần thì ta sẽ kêu Đồng Nhi đem chúng thu dọn lại.’’
Mặt Tôn ma ma đỏ lên một chút.
Ngay trước mặt Ngọc Hương, lời này của Khương Lê chẳng khác nào nói phủ thủ phụ ngược đãi đích nữ là nàng, ở trong núi sáu năm những thứ đáng tiền đều trở nên vô dụng, không có lấy một văn tiền bây giờ muốn rời đi hành lý cũng không nổi một kiện. Bà ta là hạ nhân cũng còn được vài món trang sức.
Phải biết nam chủ tử của phủ Ngọc Hương, Thừa Đức lang Liễu Nguyên Phong lại đối nghịch với phu nhân Quý gia, biết được những việc này không biết sẽ thổi phồng thành thứ gì.
Tôn ma ma nhìn về phía Khương Lê, vẻ mặt của Khương Lê cũng thành thật nhìn bà ta, giống như không biết bên trong lời nói vừa rồi hàm chứa thâm ý cùng giọng điệu mỉa mai.
Trong một khắc Tôn ma ma không biết giải quyết như thế nào.
Nhị tiểu thư này cũng đã rời khỏi Khương gia sáu năm, cũng không giống trong thư gửi là kẻ xúc động không não, nàng dịu dàng khách khí nhưng cũng không để cho người khác dễ dàng chiếm tiện nghi.
Tôn ma ma miễn cưỡng cười một cái, nói: "Vậy được rồi, Nhị tiểu thư cho những hộ vệ này nghỉ chân uống ngụm trà một chút rồi chúng ta sẽ xuất phát lên đường."
Khương Lê mỉm cười cảm kích: "Đa tạ ma ma."