Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tuy không nghe rõ những gì mọi người đang bàn tán, nhưng cũng không cần phải nghe được rõ ràng, Quý Thục Nhiên cũng biết bọn họ đang nói gì. Bà ta nhìn về phía Khương Lê đang mỉm cười, biểu cảm ôn nhu cùng vẻ mặt chân thành.
Nhưng cuối cùng vẫn khác so với trước kia.
Khương Lê không đợi Quý Thục Nhiên nói tiếp, liền nhìn Khương Nguyên Bách vẫn còn ngơ ngác, nói: “Phụ thân, chúng ta vào thôi.”
Khương Nguyên Bách lúc này mới hoàn hồn, liếc nhìn Quý Thục Nhiên, sau đó gật đầu với Khương Lê: “Được.”
Rồi dẫn đầu cất bước đi vào.
Ngón tay giấu trong ống tay áo Quý Thục Nhiên lập tức cắm mạnh vào lòng bàn tay. Vẻ mặt của Khương Nguyên Bách rõ ràng là không hài lòng với bà ta. Nhưng bà ta lại không thể nói gì, Khương Nguyên Bách và Khương Lê đã đi vào nhà. Bà ta đành phải kìm nén cảm xúc trong lòng, mỉm cười theo sau bọn họ.
Khương Ấu Dao vội vàng nói: "Mẫu thân, người xem nàng ta..."
"Câm miệng." Quý Thục Nhiên thấp giọng quát, dừng một lát rồi nói: "Vừa rồi phụ thân ngươi rất tức giận, đợi khi vào đại sảnh đừng nói thêm câu nào nữa."
Nhìn vẻ mặt Quý Thục Nhiên không có vẻ gì là giả bộ, Khương Ấu Dao cũng có chút sợ hãi, tuy rằng trong lòng cảm thấy ủy khuất nhưng cũng không để dám lộ ra ngoài.
Ngoài cửa, Tôn ma ma do dự xoay chiếc khăn tay, trong khi đó Ngọc Hương ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm.
Liễu phu nhân vốn muốn để nàng bên cạnh Khương Lê, ngoài việc chăm sóc nàng ở núi Thanh Thành, cũng là để đảm bảo khi Khương Lê trở về phủ sẽ không bị nô lệ trong nhà ngang ngược ức hiếp. Đối với một tiểu cô nương mới mười bốn, mười lăm tuổi đã không trở về nhà trong một thời gian dài, mối quan hệ giữa nàng và cha mình cũng không sâu sắc lắm, sống cùng mẹ kế khó tránh khỏi ủy khuất.
Ai ngờ chỉ mới trở lại Yên Kinh, chưa kịp bước chân vào cửa Khương gia, Khương Lê đã cho mẹ con Quý Thục Nhiên một vố đau. Tính cách của Khương Lê thật là ngoài dự đoán của mọi người, không chỉ nhẫn nhịn mà còn đánh trả kịp lúc, quả là một cô gái thông minh.
Ngọc Hương nghĩ rằng Quý Thục Nhiên không chỉ đơn giản là muốn làm cho Khương Lê không thoải mái.
Mặt khác, Khương Lê đang đi theo Khương Nguyên Bách vào phủ của Khương gia. Có lẽ sở dĩ Khương phủ phiền toái như vậy là do Khương Nguyên Bách, với tư cách là thủ phụ của triều đình, ông ấy muốn thể hiện chút khí phách của một học giả, không xa hoa quá mức mà bày biện một cách tinh tế. Sảnh, sân, cầu, hoa cỏ và mái hiên chủ yếu có màu đen trắng, trang nhã và đơn giản nhưng tinh tế. Đương nhiên tốn không ít tiền bạc, nhưng so với việc trang trí bằng vàng bạc lòe loẹt, nó trông quý phái hơn nhiều.
Khương Lê thậm chí còn để ý góc hoa viên còn trồng những cây tre xanh biếc, trông thật giống như một tu sĩ ẩn mình.
Dù sao nàng cũng không phải Khương Nhị tiểu thư thật sự, vừa mới bước vào Khương phủ mọi thứ đối với nàng hoàn toàn xa lạ, Khương Lê cũng không có ý định che giấu sự lạ lẫm của mình đối với Khương phủ, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Ánh mắt ấy rơi vào tầm nhìn của vị vú già, bà ấy cảm thấy nhị tiểu thư thật sự đã ở trong núi quá lâu, không được hưởng phú quý.
Nhưng trong mắt Khương Nguyên Bách, cảm giác này thực sự không dễ chịu, dù con gái ruột của mình có tệ đến đâu, đi ra ngoài với dáng vẻ như vậy, cũng là một cái tát vào mặt Khương gia.
Khương Lê không hề giấu giếm, nhưng Đồng Nhi bước đi cực kỳ nghiêm túc, không muốn làm chủ nhân mất mặt, cố tình giả vờ như quen thuộc, khiến Khương Lê không khỏi buồn cười.
Tới khi đến "Vãn Phượng Đường", ở của có hai nha hoàn đang đứng hai bên, mặc váy hoa thủy tiên màu vàng nhạt, trông rất xinh đẹp, khi nhìn thấy đám người Khương Lê đi tới, người bên trái đã mỉm cười, nói: "Lão gia, phu nhân, lão phu nhân đang đợi nhị tiểu thư trở về, cuối cùng người cũng về rồi."
Khương Lê liếc mắt nhìn hai người, hai nha hoàn này đều ăn mặc sang trọng, nói chuyện thân mật, nghĩ đến lão phu nhân được nhiều người yêu mến, nàng mỉm cười với hai người.
Hai nha hoàn sửng sốt, nhị tiểu thư đã nhiều năm không gặp, sau khi trở về phủ tự nhiên có đủ loại tin đồn khác nhau. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy nhị tiểu thư liền cảm thấy nàng rất dịu dàng ngoan ngoãn, thậm chí so với Tam tiểu thư còn thoải mái hơn.
Cũng không phải là người thô lỗ.
Trong lòng hai nha hoàn thầm so sánh nhưng cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười đưa mọi người vào trong.
Ngày hè oi bức, nhưng trong Khương phủ không hề nóng chút nào, không chỉ vì trong sân trồng nhiều hoa, mà còn vì có những viên đá lạnh trong hầm. Và "Vãn Phượng Đường" này so với Khương phủ mát mẻ hơn một chút, vừa bước vào, cảm giác như chỉ mới tháng tư, nhiệt độ lý tưởng, rất thoải mái.
Đại sảnh có rất nhiều người, khi nhóm Khương Lê bước vào, tất cả trừ người ngồi trên chiếc ghế mềm ở phía trước, tất cả đều đứng dậy.
"Nương, Lê Nhi đã về rồi." Khương Nguyên Bách cúi đầu chào người ngồi trên ghế.
Người đó lên tiếng, giọng đều đều, khó có thể đoán xem đang hạnh phúc hay tức giận nói: "Tốt, trở về là tốt rồi, nhị nha đầu, tới đây để ta nhìn xem."
Khương Lê nghe lời bước tới, từ từ ngẩng đầu lên. Lão phu nhân ngồi trên ghế có lẽ đã hơn bảy mươi tuổi, mái tóc bạc được chải gọn gàng ra sau đầu, trông rất sạch sẽ. Bà ấy mặc một chiếc áo lụa mỏng màu xanh lá cây, trông rất nhẹ nhàng, những chiếc cúc màu ngọc bích khiến bà ấy trông càng sang trọng hơn. Khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, trông hơi già nua, cặp mắt cũng rất sáng và uy nghiêm.
Đây là một lão phu nhân rất nhanh nhẹn, dù lớn tuổi hơn nhưng vẫn ăn mặc chỉn chu. Có lẽ bà ấy là người kỹ tính và nghiêm khắc đối với bản thân và người khác, không thể hiện tình cảm nhưng đủ để đảm nhận trách nhiệm của một người đứng đầu trong phủ. Bà ấy là một người thông minh và quyết đoán.
Có lẽ do Khương lão thái gia mất sớm, Khương lão phu nhân chưa đến bốn mươi tuổi đã trở thành góa phụ, một nữ nhân chắc chắn không dễ dàng nuôi dưỡng một vị đại thần đương triều.
Khương Lê đã nghe từ Đồng Nhi rằng Khương lão phu nhân tuy nghiêm khắc, nhưng lại xử sự rất công bằng. Sau khi Diệp Trân Trân qua đời, Quý Thục Nhiên xuất hiện, Khương lão phu nhân cũng không vì vậy mà xem nhẹ Khương Lê. Tuy nhiên, sau đó Khương Lê đã khiến Quý Thục Nhiên sảy thai, mất đi đứa cháu trai duy nhất của Khương gia, Khương lão phu nhân rất thất vọng về Khương Lê. Khi Khương Lê bị đưa đến núi Thanh Thành, Khương lão phu nhân cũng không hề ngăn cản.
Nói chung, mối quan hệ giữa Khương Lê và Khương lão phu nhân hiện giờ rất mỏng manh.
Đang nghĩ ngợi, Khương Lê đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn của ai đó ở bên ngoài, đi kèm với tiếng gọi non nớt của trẻ con: "Nương, tổ mẫu!"
Khương Lê quay đầu lại, từ ngoài cửa xuất hiện một bà vú già, nắm tay, có một đứa trẻ mặc áo lụa màu vàng, khoảng năm sáu tuổi trông có vẻ trắng trẻo đáng yêu.
Đứa bé vừa bước vào cửa liền rời khỏi tay vú già, chạy thẳng đến chỗ Khương lão phu nhân, Khương lão phu nhân vội vàng nhờ người bên cạnh giúp đỡ, đứa bé quen thuộc trèo lên người Khương phu nhân, vòng tay qua cổ Khương lão phu nhân, đột nhiên nhìn về phía Khương Lê, sau đó thẳng thừng nói: "Ngươi chính là kẻ xấu đã hại chết ca ca của ta?"
Ca ca? Kẻ xấu?
Khi lời này vừa nói ra, xung quanh bỗng im lặng trong chốc lát, Quý Thục Nhiên trách mắng: “Cát ca nhi, đừng nói nhảm!”
Cát ca nhi cắn môi, oán hận nhìn Khương lão phu nhân.
Khương phu nhân cũng không nói gì, Khương Nguyên Bách ho nhẹ một tiếng, sau đó nói với Khương Lê: "Lê Nhi, đây là đệ đệ của con, Bính Cát."
Khương Bính Cát? Đệ đệ?
Khương Lê nhìn đứa trẻ trong tay Khương lão phu nhân, rồi nhìn Khương Ấu Dao đang nhếch môi, đột nhiên hiểu ra một chuyện.
Việc được Khương lão phu nhân cưng chiều, còn gọi Quý Thục Nhiên là "nương", nghĩ tới tin đồn Khương nhị tiểu thư âm mưu sát hại bào thai trong bụng mẹ kế, ít nhất việc nói mẹ kế không thể có thai là giả.
Trước mắt lúc này, chính là cháu đích tôn của Khương gia, đứa con sau này Quý Thục Nhiên sinh ra, đệ đệ của Khương Ấu Dao, con trai duy nhất của Khương Nguyên Bách, Khương Bính Cát.
Trong nháy mắt, Khương Lê bỗng hiểu ra hiểu ra rất nhiều chuyện.
Khó trách Khương Ấu Dao dám trắng trợn cướp đi hôn sự của Khương nhị tiểu thư, nguyên nhân là vì Quý Thục Nhiên sinh con trai, có chỗ dựa vững chắc, Diệp Trân Trân đã là chuyện của quá khứ, Khương gia cũng như sang một trang mới.
Đúng là không sợ trời không sợ đất!