Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
Một buổi bình minh không trăng. Có người loạng choạng đi qua sân sau.
Bóng người đó lê bước như thể không thể đi bình thường. Chính là Lee-yeon đã bí mật đi ra sau khi Kwon Chae-woo chìm vào giấc ngủ.
Có người nói đúng, cuối cùng khoái lạc chỉ có đau đớn. Cô cảm thấy toàn bộ cơ bắp trên người đều đau nhức. Chỗ dưới của cô rất đau. Cảm giác thật kỳ lạ, như thể anh vẫn còn ở bên trong cô.
Cô vẫn nhớ đôi mắt anh, tiếng rên rỉ của anh, làn da anh áp vào cô... Chỉ cần cô lơ là dù chỉ vài giây, tâm trí cô sẽ trôi về khoảnh khắc đó.
“Phù….” Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ và thở dài. Tôi đã phạm sai lầm. Một sai lầm lớn…
Lee-yeon xoa mặt. Cô cảm thấy mệt mỏi. Kwon Chae-woo vẫn còn trong tâm trí cô nhưng điều đó không làm cô vui vẻ. Cô cảm thấy như mình không bao giờ có thể vui vẻ. Cảm giác như cô đã tự đào huyệt chôn mình lần này.
Lee-yeon nhìn chằm chằm vào điện thoại và cau mày khi nhìn thấy cái tên hiện lên. Kwon Ki-seok.
Anh ấy nhấc máy ngay khi chuông reo lần đầu. Anh ấy luôn làm vậy khi cô gọi.
Cô tức giận. Anh ta là người đứng sau vụ lộn xộn này. Cô hiểu tại sao Choo-ja lại đánh cô một cái vào lưng khi bà ấy phát hiện ra mình đã ngủ với Kwon Chae-woo.
Choo-ja lo lắng rằng chuyện này sẽ trở nên phức tạp hơn nếu có cảm xúc. Cô hít một hơi thật sâu.
“Kwon Chae-woo, hãy hứa với em một điều. Không bao giờ…ahh… lấy lại ký ức của anh. Không bao giờ.”
“Vậy thì anh sẽ không làm thế nữa.”
Lee-yeon nhắm mắt lại và thở dài. Sau đó cô mở mắt ra lần nữa với một quyết tâm méo mó lắng đọng trong lòng. Cô cầm một chiếc khăn tay màu trắng trên tay.
Khi cô mở nó ra, có một sợi dây mỏng màu xám nằm gọn ở đó. Cô đã giấu nó hai năm trước. Sợi dây của Kwon Chae-woo.
Anh đã tấn công cô bằng sợi dây này trong rừng ngày hôm đó. Anh đã quấn nó quanh cổ cô và gần như giết chết cô.
Nó có được sử dụng trong một nhà máy nào đó không? Nó mỏng như dây nhôm, nhưng cứng và đàn hồi…
Lee-yeon bật lửa và đốt cháy sợi dây. Tôi cũng sẽ làm như vậy. Tôi sẽ không bao giờ nhớ lại ngày đó nữa…
Tim cô đập thình thịch như thể cô đã làm sai điều gì đó. Kwon Chae-woo đôi khi thô lỗ nhưng anh ấy rất tốt với cô. Anh ấy thậm chí không thể thức dậy nếu cô không ở bên cạnh anh ấy. Anh ấy lo lắng rằng mình sẽ bị cô bỏ rơi. Tất cả những điều đó đã giữ cô lại với nhau và củng cố quyết tâm của cô.
Nàng ném sợi dây đang cháy xuống đất, phủ đất lên, đêm đó nàng buông bỏ tất cả…
***
“Lee-yeon, đến giờ thức dậy rồi,” một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Nhưng cô quá mệt mỏi. Cô rúc sâu hơn vào chăn. Cô ngửi thấy mùi cà phê. Một bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng vuốt tóc cô ra khỏi mặt.
Cô mở mắt khó khăn để nhìn thấy một khay đựng cà phê và bánh sandwich cùng với người đàn ông đã làm chúng cho cô.
“Em ngủ có ngon không?” Anh mỉm cười rạng rỡ.
“Vâng…”