Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
Ngọn núi đang sụp đổ.
Có phải vì mưa như trút nước trong vài ngày qua không? Một lượng lớn bùn và đá đang đổ xuống trong một trận lở đất. Bất kể cô ấy nhìn đi đâu, cũng không có nơi nào để thoát. Ngọn cây cũng không an toàn. Những cái cây đã quá yếu đến nỗi chúng không thể chịu được sức nặng của chúng.
Năm ngoái, trận lở đất đã gần như bao phủ toàn bộ thị trấn. Lee-yeon hét lên. Cô không thể chạy được nữa. Kwon Chae-woo nhấc cô lên và cõng cô trên vai.
“…”
Những gì cô nhìn thấy thật đáng sợ! Đầm lầy đang tràn bờ. Con sóng nuốt chửng khu rừng đang nhanh chóng tiến đến gần họ như thể nó cũng muốn nuốt chửng họ.
"Kwon Chae-woo," cô khẽ gọi. Cô có thể cảm thấy mình yếu đi khi những lời nói tuôn ra khỏi miệng. Cô không thể tin rằng mình đang chứng kiến trận lở đất ngoài đời thực.
Tất cả cây cối xung quanh đều gãy đổ và bắt đầu mất đi hình dạng. Bức tường đá được xây dựng để ngăn chặn lở đất từ cả hai phía, nhưng nó không ngăn chặn được nỗi kinh hoàng nằm ở phía bên kia.
“Lee-yeon,” Kwon Chae-woo nói, thở hổn hển khi anh đến bên cô. Anh đã mệt mỏi vì phải mang Lee-yeon và tất cả đồ đạc của họ. “Nghe kỹ nhé.”
Lee-yeon nhìn anh với ánh mắt hoảng sợ, chăm chú lắng nghe từng lời anh nói.
"Nếu em đi về phía bên trái từ đây," Kwon Chae-woo nói tiếp trong khi lấy lại hơi thở, "sẽ có một hang động nhỏ nơi em có thể trú ẩn." Anh cố gắng hết sức để ghép lại ký ức về bản đồ mà anh đã dày công ghi nhớ.
Anh đã biết rằng, trước đây, Hwaido từng được sử dụng làm căn cứ quân sự. Người ta đã xây dựng hang động khắp nơi vì đủ mọi lý do, nên chúng rất nhiều ở đây.
Bị phân tâm bởi suy nghĩ của mình, Kwon Chae-woo gần như vấp phải một tảng đá. Anh có thể cảm thấy mình mất thăng bằng cho đến khi anh tìm được mặt đất vững chắc. Anh di chuyển tay quanh Lee-yeon giữa hai chân cô để đảm bảo rằng anh không làm rơi cô.
"Cái hang này," anh nói, nhớ lại suy nghĩ cuối cùng của mình, "nó hẹp lắm. Em có thể chui vừa vào đó." Giọng anh gần như không nghe thấy được khi hơi thở anh dồn dập vì kiệt sức. "Vào hang, chặn bằng túi và giữ chặt."
Lee-yeon nhìn anh chằm chằm, chớp mắt. Cô không hiểu anh có ý gì và tất cả những gì cô có thể làm là nhìn anh với vẻ mặt lo lắng.
Khi cô lướt qua những gì Kwon Chae-woo đã nói trong đầu, cô cảm thấy miệng mình khô khốc và tim cô chùng xuống. Những lời anh nói đã làm cô khó chịu. Cô nắm chặt quần áo anh, cái nắm của cô ngày càng dữ dội hơn từng phút. Xung quanh họ, những cái cây tiếp tục gãy.
"Còn anh thì sao, Kwon Chae-woo?" cô hỏi.
Người đàn ông chỉ thở hổn hển. Hơi thở của anh ta rất nông.
Khi cô nhận ra ý định của anh, mắt Lee-yeon mở to. Cô nhìn Kwon Chae-woo với vẻ cầu xin, như thể cô đang yêu cầu anh cho cô một câu trả lời. Khi anh từ chối nói, cô lắc đầu.
"Em không đi một mình đâu!" cô ấy kêu lên.