Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
Ánh mắt họ chạm nhau một lúc rồi cả hai đều nhìn đi hướng khác. Choo-ja cố nhịn cười và Lee-yeon cố gắng bình tĩnh lại.
“Tôi vẫn nhớ ông ấy, cô biết không,” Choo-ja nói khi cô nhìn xuống chiếc cốc cà phê trên bàn. “Ông ấy muốn ở nhà, nhưng tôi đã lôi ông ấy đến trung tâm. Tôi tham lam và muốn có nhiều thời gian hơn với ônv ấy, vì vậy ông ấy không thể về nhà ngay cả khi ông ấy muốn. Việc để ông ấy ở lại lâu hơn mức ông ấy nên ở lại là điều tôi hối tiếc nhất.”
Chú của Lee-yeon vẫn luôn đọc thơ cho Choo-ja, ngay cả khi ông đang ở giai đoạn cuối của bệnh ung thư gan. Ông dùng thơ để tỏ tình nhưng khi gần chết, ông không còn có thể nói được gì nữa.
“Tôi tự hỏi liệu người đó có khỏe không,” Choo-ja nói.
Lee-yeon nhíu mày: “Ai?”
“Người đã thanh toán hóa đơn viện phí cho chú của cô.”
Ánh mắt Lee-yeon sáng lên, cô nhớ đến chiếc đĩa CD nhạc cổ điển mà cô cất ở dưới cùng ngăn kéo.
"Tôi thực sự không biết mình sẽ làm gì nếu không có sự giúp đỡ của người đó", Choo-ja nói. "Tôi tự hỏi liệu ông ấy có bao giờ gặp con trai mình không".
15 năm trước, thị trấn nơi Lee-yeon và Choo-ja từng sống đã bị đảo lộn.
Những người lạ mặt mặc đồ đen xông vào những ngôi nhà cũ và lục soát chúng. Họ lục tung mọi thứ, từ bát đĩa đến hộp đựng đồ, đá tung mọi thứ xung quanh khi lục soát toàn bộ thị trấn. Trong vài ngày, nơi thường yên bình trở nên hỗn loạn.
Trong thời gian đó, Lee-yeon ở nhà một mình. Cô đã bị bỏ lại trong ngôi nhà mà chú cô và Choo-ja đã sống trong khi chú cô đang phải đối mặt với các biến chứng sức khỏe và phải nhập viện.
Một ngày bình thường, yên tĩnh, sự bình yên của Lee-yeon bị phá vỡ bởi tiếng cào trên gỗ.
"Xin hãy giúp tôi!" giọng nói của một người phụ nữ vang lên. "Xin hãy mở cửa!"
Lee-yeon, người đang làm bài tập trên sàn nhà khi nghe thấy tiếng cào, đã cứng đờ người. Có vẻ như người phụ nữ đó quá yếu để gõ cửa, thay vào đó là cào cửa. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến Lee-yeon lạnh sống lưng.
"Có người đuổi theo tôi!" giọng nói tiếp tục. "Làm ơn hãy giấu tôi đi! Làm ơn! Cứu tôi!"
Lee-yeon thả rơi cây bút chì và từ từ lùi ra xa cánh cửa khi tiếng nức nở của người phụ nữ ngày một lớn hơn.
“Mở cửa một lát đi! Làm ơn! Cho tôi vào!”
Lee-yeon nhớ lại những điều cô đã nghe được trong vài ngày qua. Cô nhớ rằng họ đang tìm một người phụ nữ, những người lớn tuổi đã khá buồn bã về điều đó. Cô tự hỏi liệu người phụ nữ trước cửa nhà cô có phải là người phụ nữ mà họ đang tìm kiếm không.
Bản năng mách bảo cô hãy đóng cửa lại, đừng để người phụ nữ đó vào. Nhưng cô biết rằng cô không thể làm vậy. Cô thấy mình trong người phụ nữ đó, run rẩy vì sợ hãi như cô đã từng, cô đơn như cô đã từng. Lee-yeon không ngần ngại khi cô mở cửa.
Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt cô chạm phải người phụ nữ đang khóc nức nở ở cửa. Cô ngước nhìn Lee-yeon như thể cô là phao cứu sinh của mình và bắt đầu khóc to hơn.
Cô ấy trông thật lộn xộn. Tóc cô ấy rối bù và tay cô ấy đầy vết cắt, như thể cô ấy vừa chạy qua một biển bụi gai. Lee-yeon nhìn quanh để xem có ai đang nhìn không và nhanh chóng kéo người phụ nữ vào trong cùng cô ấy và đóng cửa lại.
Người phụ nữ đã ở trong nhà khá lâu. Bà đã đưa cho Lee-yeon một số tiền lớn mà Lee-yeon đã quên mất khi cô lớn lên và đi học đại học.
“Tôi biết,” cô lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào bàn tiệc cùng Choo-ja.
Choo-ja mỉm cười: “Có lẽ người tốt bụng đang sống một cuộc sống tốt đẹp.”
Tôi tự hỏi liệu cô ấy có bao giờ gặp lại con trai mình không , Lee-yeon nghĩ. Cô mỉm cười với Choo-ja. "Tôi chắc chắn cô ấy đang sống một cuộc sống tốt đẹp với con trai mình."
***