Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
Kwon Chae-woo nghịch tai mình với vẻ mặt kỳ lạ. Thật khó để biết anh ấy đang cười hay đang cau mày. Anh ấy kéo và gập dái tai mình mạnh đến nỗi da anh ấy chuyển sang màu đỏ. "Trong mắt em, anh có đẹp không?"
“Ừm…” Cô bối rối lẩm bẩm, không biết nên nói gì. Sau một lúc im lặng, Lee-yeon quyết định truyền đạt ý định của mình một cách mơ hồ nhất có thể.
“Tôi chỉ muốn anh ở nhà thôi.”
“Là vì em không muốn người khác nhìn thấy anh sao?”
“Ah…,” cô càng tránh câu hỏi, cô càng bị mắc kẹt. Lee-yeon nhìn Choo-ja cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng Choo-ja đang bận cười khúc khích ở xa, tận hưởng hoàn cảnh khó khăn của Lee-yeon.
Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô cần phải thuyết phục anh, xoa dịu anh và thuyết phục anh bằng cách nào đó để anh ở lại trong nhà.
“Chúng ta, chúng ta mới kết hôn. Xem xét thời gian của anh đã dừng lại vì một tai nạn, nhưng suy cho cùng thì chúng ta vẫn là vợ chồng so . Cho nên, tất nhiên… tôi muốn là người duy nhất nhìn thấy anh…”
Kwon Chae-woo mỉm cười nhẹ nhàng như thể anh thích câu trả lời đó. "Vậy thì em cũng không thể ra ngoài."
"Cái gì?"
“Bởi vì anh không muốn xa em dù chỉ một phút.” Lee-yeon đang cố tìm lời đáp trả thuyết phục. “Anh sẽ im lặng,” anh nói tiếp, “Cứ coi anh là chậu hoa em thích nhất và mang anh theo.”
Lee-yeon cố gắng không nao núng trước ánh mắt sắc bén của anh. Trái ngược với giọng nói nhẹ nhàng của anh, đôi mắt anh trông kiên trì và nồng nhiệt. Nếu cô từ chối, anh sẽ nghi ngờ cô đang cố cô lập anh khỏi thế giới bên ngoài. Cô cố gắng một lần cuối cùng sử dụng những lời ngọt ngào để cố gắng thuyết phục anh.
“Anh chắc chứ? Anh vẫn là bệnh nhân. Tôi biết tốc độ hồi phục của anh rất tốt nhưng thành thật mà nói, tôi không muốn đưa anh đến một nơi phức tạp như vậy, đặc biệt là khi anh không có trí nhớ.”
Má mềm mại của cô, dường như sắp tan chảy vì sự đụng chạm của anh, chuyển động đầy yêu thương mỗi khi cô nói. Lờ đi ánh mắt chăm chú của anh, cô tiếp tục.
“Em nghĩ còn quá sớm để chúng ta ra ngoài cùng nhau.” Cô lý luận.
“Là em hay là anh chưa sẵn sàng?”
Lee-yeon không nói nên lời trong giây lát.
"Anh chỉ làm những gì em bảo thôi", anh nói. "Anh chỉ làm những gì em yêu cầu anh làm, và chỉ những gì em cho phép anh làm. Vậy nên, hãy để anh đi cùng em".
Anh ta đang nói gì vậy… ? Lee-yeon bối rối. Có vẻ như cô là người có quyền lực ở đây. Nhìn anh ta, cô nhớ lại anh ta là người như thế nào. Có lẽ cô là một kẻ nói dối gian trá, nhưng anh ta là một kẻ giết người ngoan ngoãn. Điều đó khiến cô không nói nên lời và bối rối. Không có ai khác biết cách khiến ai đó không nói nên lời hơn Kwon Chae-woo.
Không hiểu sao, khuôn mặt tươi cười của anh cứ quanh quẩn trong tâm trí cô một lúc lâu.
* * *