Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
“Lee-yeon, đừng cử động nữa.”
“Hả?” Cô cảm thấy như mình đang nằm trên mây. Lee-yeon xoa mặt và áp má vào lưng Kwon Chae-woo.
“Lee-yeon.” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô. “Em không thích anh uống rượu sao?”
Rượu đã làm chủ lý trí, Lee-yeon bắt đầu mỉm cười như một đứa trẻ đang được ăn kẹo đường mà không hề biết rằng mình đang được Kwon Chae-woo cõng trên lưng.
"Đúng."
"Tại sao?"
“…Nếu anh uống, tôi sợ anh sẽ nhớ lại mọi thứ.”
Kwon Chae-woo vốn đang đi lặng lẽ đột nhiên dừng lại, nụ cười yếu ớt trên mặt lập tức biến mất.
Những câu chuyện về những gã đàn ông say xỉn và hành động như gangster thì cũng phổ biến như những đầu thuốc lá thối trên phố. Kwon Chae-woo không quên những vết sẹo cũ mà anh từng thấy trên cơ thể Lee-yeon. Khuôn mặt anh tối sầm lại khi nghĩ đến điều đó khiến anh cảm thấy đau khổ.
Khi Kwon Chae-woo sắp di chuyển để rũ bỏ cảm giác xấu hổ và tội lỗi, Lee-yeon lại lẩm bẩm điều gì đó.
“Anh biết không? Mối quan hệ này không bình thường, dù tôi có nghĩ thế nào thì cũng thấy nó thật điên rồ. Tôi nghĩ lúc đó tôi mất trí rồi. Tôi không nên chấp nhận nó…”
Mỗi lời cô nói ra, Lee-yeon lại đâm một nhát dao vào tim anh. Kwon Chae-woo vẫn luôn muốn nghe những suy nghĩ chân thật, sâu thẳm của cô. Anh không hề thỏa mãn, trái lại, anh cảm thấy như có thứ gì đó mắc kẹt trong cổ họng.
Đó là một kết thúc tồi tệ. Lee-yeon hối hận về cuộc hôn nhân của họ.
“Em muốn bỏ trốn à?”
“…Tôi đã nghĩ đến điều đó, nhưng tôi không thể. Ngay cả khi tôi muốn, tôi cũng không thể, và tôi đã như thế này từ khi còn nhỏ.”
“Em đã thử chạy trốn chưa?”
“Tất nhiên, tôi thậm chí còn đến đồn cảnh sát.”
Khuôn mặt Kwon Chae-woo méo mó. 'Điều gì có thể khiến cô ấy đến đồn cảnh sát?' Nghĩ đến điều tồi tệ nhất, Kwon Chae-woo nghiến chặt răng đến nỗi hàm anh đau nhức.
'Kwon Chae-woo, đồ khốn nạn!' Anh đổ lỗi và chà đạp lên bản thân mình trong quá khứ, thứ mà anh thậm chí không thể nhớ, hết lần này đến lần khác. Anh đặt nó vào một chiếc quan tài và chôn sâu xuống đất.
“Tôi chỉ muốn…. một ngày nào đó tất cả sẽ kết thúc.” Cô lẩm bẩm như một người đã khuất phục trước số phận. Giọng nói yếu ớt của cô không hề có chút hy vọng hay phấn khích nào.
“Lee-yeon, em có sợ anh không?”
"…Sợ."
“Anh có muốn sống mà không có em không?”
“…Ừm.” Một giọng nói ngái ngủ lại thì thầm.
'Tuy mình đã mất trí nhớ nhưng mình đã khiến Lee-yeon sống với những ký ức đau thương mà mình để lại cho cô ấy. Tại sao mình lại khốn nạn như vậy chứ?'
“Tôi có từng làm em bị thương về mặt thể xác không?”
"Tất nhiên."