Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn có những giây phút đọc truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện này nhé.
***
Nhưng Kwon Chae-woo lắc đầu. Khuôn mặt anh cứng đờ. Anh không muốn nói về cuộc hôn nhân không hạnh phúc của họ cũng không muốn Lee-yeon gợi lại bất kỳ ký ức khó chịu nào. Anh đặt đũa xuống và cụp mắt xuống.
“Anh biết mình không thể chạy trốn khỏi bản thân quá khứ của mình. Ý anh là quá khứ và hiện tại phải sống trong cùng một cơ thể nhưng anh biết mình phải làm gì." anh ấy nói, “Anh không biết nhiều về quá khứ của mình nhưng bản thân anh trong quá khứ là một tên khốn ngu ngốc.”
Lee-yeon gãi gãi gáy và cố gắng kìm nén cảm xúc phức tạp của mình.
"Tên khốn đó kiếm được nhiều tiền lắm à?" Anh đột nhiên hỏi, ngẩng đầu nhìn cô.
“Ừm… không hẳn vậy.” Lee-yeon tránh ánh mắt của anh.
Kwon Chae-woo khịt mũi: “Anh biết mà.”
“Anh có biết anh đang nói về chính mình không?” Lee-yeon chậm rãi nói.
“Em có ý thức trách nhiệm mạnh mẽ, và đôi khi điều đó trở thành vấn đề đối với em,” anh nói, “Em dường như không biết khi nào nên chịu trách nhiệm và khi nào nên vạch ra ranh giới để ngăn mọi người ra ngoài. Tại sao em lại sống như thế này?”
Lee-yeon từ từ hạ thìa xuống, cảm thấy lời nói của anh như đâm vào lương tâm cô.
“Em không cần hy sinh nữa,” Kwon Chae-woo buồn bã nói. “Nếu em để một người đàn ông đầu óc rỗng tuếch và quá khứ rắc rối vào, em nên tận dụng tối đa lợi thế của anh ta.”
Kwon Chae-woo mỉm cười với cô. Đôi mắt anh trông buồn bã và ngây thơ. Lee-yeon quên mất những gì cô sắp nói và nhìn anh chằm chằm.
“Anh rất xin lỗi vì những gì anh đã làm trong quá khứ,” anh nói, “Anh không nhớ gì cả. Em là người duy nhất trên thế giới khiến anh trở thành con người. Anh thậm chí không thể thức dậy nếu không có em bên cạnh.”
Lee-yeon cắn môi. “Nhưng con người không dễ thay đổi như vậy đâu,” cô nói.
“Anh hiểu là em không thể hoàn toàn tin tưởng anh. Nhưng anh không nhớ gì cả,” anh nói. “Em đang so sánh anh với ai vậy? Em nghĩ anh không khác gì so với trước đây sao?”
“Ừm… Tôi không biết.”
“Nếu cuối cùng em không thể xóa bỏ thứ rác rưởi đó khỏi trí nhớ của mình, anh sẽ cắt đứt con cặc của anh.”
Lee-yeon múc một thìa cơm bỏ vào miệng. Cô không biết phải làm gì. Cô thở phào nhẹ nhõm vì giờ đây cô không cần phải nói chuyện khi miệng vẫn còn thức ăn. Cô không biết mình cảm thấy vui mừng vì sự vâng lời của anh hay vì lòng tin không lay chuyển của anh đối với cô.
"Anh có thể là bất kỳ ai em muốn, Lee-yeon," anh nhẹ nhàng nói.
Nhìn thấy Kwon Chae-woo cố gắng thuyết phục mình, Lee-yeon cố nhịn cười.
* * *