Ánh mắt của Phó Nhàn lập tức sáng lên: “50%?!”\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên gật đầu, có phần dè dặt nói: “Đúng vậy, là 50%.”\r\n\r\n\r\nĐối diện với ánh mắt của Phó Nhàn, ông ấy dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm: “Vốn dĩ chỉ có khoảng 30%, nhưng không phải có Hoa tài ba sao, nếu như cậu ấy đồng ý ra tay giúp đỡ, thì tỷ lệ thành công có thể sẽ tăng lên khoảng 50%.”\r\n\r\n\r\n“Tất nhiên” ánh mắt của Thi Kính Nguyên lướt qua Tần Sanh và Hoa tài ba: “Điều kiện đầu tiên là Tần tiểu thư phải đồng ý dừng tay lại.”\r\n\r\n\r\nPhó Nhàn khẽ cau mày.\r\n \r\nThật ra cô ấy không thể hiểu nổi, với tuổi tác và địa vị của Thi Kính Nguyên, tại sao ông ấy nhất quyết muốn nhắm vào một cô gái trẻ như vậy, rõ ràng là Tần Sanh cũng không làm gì cả.\r\n \r\nTrong lòng có chút không hài lòng, nhưng nghĩ đến 50% tỷ lệ thành công, Phó Nhàn vẫn cố nén chút bất mãn đó lại, nở nụ cười nói: “Chỉ cần hội trưởng Thi có thể chữa khỏi bệnh cho em ba của tôi, những chuyện khác đều có thể thương lượng.”\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên nhìn về phía giường: “Nếu đã như vậy, trước tiên hãy để cô gái này dừng cái gọi là “chữa trị” của cô ta lại, nhỡ đâu cô ta chữa sai cách, thì dù tôi có cách cũng không cứu kịp đâu.”\r\n\r\n\r\nHoa Chân vốn nghĩ đối phương chỉ là một tên hề, lười so đo với ông ấy, ai ngờ tên này còn không chịu dừng, muốn anh ấy làm trợ thủ không nói, còn nhắm vào đại lão lần nữa?\r\n\r\n\r\nĐiều này không thể nhịn nữa rồi!\r\n \r\nAnh ấy vốn định thẳng tay đuổi cổ người này ra ngoài cho xong, nhưng suy nghĩ lại, thì đột nhiên đổi ý định. \r\n \r\n“Muốn tôi giúp cũng không phải là không được, chỉ là cái giá…”\r\n \r\nThi Kính Nguyên liền cười khẽ một tiếng: “Cô Phó là nhị tiểu thư của nhà họ Phó, gia tộc đứng đầu Thiên Đô, còn vị này là tam thiếu của nhà họ Phó, sao có thể thiếu chút phí khám bệnh đó của cậu chứ?”\r\n\r\n\r\nHoa Chân phất tay: “Lời này không đúng rồi.”\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên cau mày: “Ý cậu là gì?”\r\n \r\n“Lúc nãy hội trưởng Thi cũng nói rồi, là ông có cách chữa bệnh cho tam thiếu, chỉ là cần tôi giúp mới có thể tăng tỷ lệ thành công lên 50%, vậy thì xin hỏi, người cần tôi giúp là ông, hay là nhà họ Phó?”\r\n\r\n\r\nĐiều này có khác biệt gì sao?\r\n \r\n\r\n\r\nKhông đợi Thi Kính Nguyên trả lời, Hoa Chân đã chủ động nói tiếp: “Theo tôi hiểu thì, nhà họ Phó mời ông chữa trị cho cậu ba nhà họ, nhưng ông không chắc chắn, nên cần tôi ra tay giúp đỡ, vậy tôi chính là trợ thủ của ông, đúng không”\r\n \r\nThi Kính Nguyên: “...Đúng.”\r\n\r\n\r\nHoa Chân vỗ tay một cái: “Điều này đúng, vì thế phí khám bệnh của tôi nên do hội trưởng Thi trả, chẳng liên quan gì tới nhà họ Phó cả.”\r\n\r\n\r\nChuyện này lại có khác biệt gì sao?\r\n\r\n\r\nHoa Chân lấy điện thoại ra, tìm mở một trang web, kéo xuống cuối cùng rồi cười tủm tỉm nói: “Cũng hơi kém cỏi, nhưng không giấu gì, hai tháng trước tôi vừa lọt vào bảng treo thưởng thế giới, giờ mà muốn mời tôi thì phí khám bệnh đã lên đến hai triệu tệ một lần rồi.”\r\n\r\n\r\n“Xét thấy bệnh nhân là người quen của Tần tiểu thư, tôi cũng không cần nhiều từ ông, chỉ hai triệu tệ, tính theo từng lần khám, thế nào?”\r\n \r\nNhững bác sĩ được lên bảng treo thưởng hoàn toàn khác biệt với bác sĩ thông thường, nếu nói các bác sĩ thông thường vẫn chỉ giới hạn trong một thành phố, một quốc gia, thì những bác sĩ lọt vào bảng treo thưởng thế giới được coi là nổi tiếng cả trong và ngoài nước, không chỉ danh tiếng vang dội, ngay cả tiền khám bệnh cũng tăng lên gấp nhiều lần.\r\n \r\nHãy nhìn lão đại Thập Phương, vị thần trong giới y học là rõ, phí khám bệnh một lần của cô đã lên đến hai mươi triệu tệ rồi.\r\n\r\n\r\nÀ, đó là hai năm trước, hiện tại đã sắp lên đến ba mươi vạn tệ rồi.\r\n\r\n\r\nSuốt hai năm qua, lão đại Thập Phương đã không nhận bất kỳ đơn nào từ bảng treo thưởng, thế nên trong hai năm qua, vô số lão đại, nhân vật tầm cỡ sốt ruột tìm người chữa bệnh đã điên cuồng ra giá, khiến cho phí khám bệnh vốn đã trên trời lại tăng thêm một nữa!\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên quả thực không ngờ đến, thời gian mới có mấy năm, Hoa Chân thế mà đã leo lên bảng treo thưởng thế giới, nhất thời vừa thấy không phục vừa ghen tị.\r\n\r\n\r\nNhưng cuối cùng ông ấy chỉ có thể gật đầu: “Được.”\r\n\r\n\r\nDù sao người chi tiền cũng không phải là ông ấy, quan tâm phí khám bệnh của anh ấy bao nhiêu làm gì!\r\n \r\nSuy nghĩ này vừa thoáng qua trong lòng, ông ấy nhìn thấy Hoa Chân thực sự mở mã thanh toán của chính mình ra, đưa đến trước mặt ông ấy: “Vậy trả tiền đi.”\r\n \r\nThi Kính Nguyên: “...”\r\n \r\nMuốn tiền thì tìm cô Phó, tìm ông ấy làm gì chứ?!\r\n \r\nHoa Chân nhìn thấu suy nghĩ của ông ấy, tận tâm giải thích: “Lúc nãy nói rồi, tôi đến để là trợ thủ cho ông, vậy có nghĩa là ông thuê tôi, nên tôi tìm ông để lấy tiền khám thì không có vấn đề gì, đúng chứ?”\r\n\r\n\r\nPhó Nhàn mở miệng định nói gì đó, nhưng Tạ Phóng đã lên tiếng trước: “Về tiền khám bệnh thì nhà họ Phó nên trả cho hội trưởng Thi, nghề nào cũng có quy tắc riêng. Tôi nhớ không nhầm thì đối với các bác sĩ tư như các vị, chúng tôi sẽ trả trước một khoản phí khám bệnh, đợi đến khi khỏi bệnh thì mới trả nốt phần còn lại dưới hình thức trả ơn.”\r\n\r\n\r\nNếu như chữa không khỏi, vậy số tiền còn lại tất nhiên là không có rồi, nhiều lắm cũng chỉ là một cái phong bì tượng trương.\r\n\r\n\r\nCòn nếu chữa cho ngươi ta nặng hơn thì…\r\n \r\nĐừng nói là tiền chữa bệnh, không bắt ông ấy bồi thường đã là quá nể tình rồi.\r\n \r\nThi Kính Nguyên nghe hiểu ý tứ của Tần Phóng, khuôn mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh, môi khẽ nhấp nháy, nhưng thốt không ra lời.\r\n\r\n\r\nHoa Chân mỉm cười nói: “Hội trưởng Thi không cần căng thẳng, đây chẳng qua là tạm thời trả trước một khoản tiền khám bệnh cho tôi thôi mà. Nếu ông thực sự có thể chữa khỏi bệnh cho cậu ba nhà họ Phó, thì còn phải lo nhà họ Phó không trả đủ tiền sao? Mối làm ăn này, rất chắc chắn đó.”\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên: …Chắc chắn cái đầu cậu!\r\n \r\nViệc ông ấy đã nhìn thấy một bài thuốc cổ là sự thật, nhưng trên thực tế, đó là một bài thuốc không hoàn chỉnh, bị mất một góc nhỏ, khiến thiếu mất hai loại dược liệu, nhưng đến giờ Thi Kính Nguyên cũng chưa nghĩ ra hai loại dược liệu bị thiếu đó là gì.\r\n \r\nHơn nữa, với bài thuốc hiện có, gần một nửa dược liệu đã tuyệt chủng, với năng lực của nhà họ Phó, chắc chắn có thể tìm ra một phần, nhưng muốn tìm đủ thì không có quá nhiều hy vọng. \r\n \r\nCũng chính vì nhìn ra điểm này, ông ấy mới dám nói tỷ lệ từ chưa đến 10% lên 30%, rồi lại nâng lên thành 50%. \r\n \r\nDù sao thì ông ấy chỉ phụ trách khám bệnh, còn nếu không gom đủ dược liệu thì đó là vấn đề của nhà họ Phó, không hề liên quan gì đến ông ấy.\r\n \r\nĐến lúc đó, nếu cậu ba nhà họ Phó không có đủ dược liệu mà không qua khỏi, thì ông ấy chỉ cần nói một câu “không có dược liệu thì ông ấy cũng đành bất lực” là được, nhà họ Phó cũng chẳng thể đổ lỗi cho ông ấy.\r\n \r\nMọi thứ đều đã được tính toán kỹ lưỡng, nhưng không ngờ lại thua trong tay kẻ thất phu* Hoa Chân này!\r\n*Kẻ thất phu: ý chỉ những người dân thường, thấp kém, thất học với hàm ý khinh miệt\r\n\r\n\r\nQuả nhiên, ông ấy không cảm nhận sai, con nhóc này đúng là đặc biệt đến để khắc chế ông ấy!\r\n\r\n\r\nBản thân cô khiến ông ấy mất mặt, bị hoài nghi về nghiệp vụ thì không nói, mà ngay cả người cô mang tới cũng dám gây rối với ông ấy.\r\n\r\n\r\nVẻ mặt của Thi Kính Nguyên càng ngày càng khó coi.\r\n \r\nPhó Nhàn nhìn thấy, cuối cùng cũng nhận ra gì đó, cả khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp dần dần trầm xuống: “Ông đang đùa với tôi sao?”\r\n\r\n\r\nThi Kính Nguyên rùng mình, đột nhiên hoàn hồn, theo phản xạ biện minh nói: “Tôi không có!”\r\n\r\n\r\n“Ông không có đùa, ông chỉ xem người khác như kẻ ngốc mà thôi.”\r\n \r\nĐúng lúc này, Tần Sanh đã châm xong mũi kim cuối cùng, cô đứng dậy từ bên mép giường, mặt mày lạnh lùng: “Là do chúng tôi ra tay nhẹ quá phải không, nên ông mới không biết sợ là gì?”\r\n\r\n\r\nÁnh mắt cô gái vừa lạnh lẽo vừa bực bội, xen lẫn với luồng sát khí không thể phớt lờ. Trong lòng Thi Kính Nguyên đập thình thịch vài cái, rồi theo phản xạ lùi lại phía sau hai bước.\r\n \r\nNhưng lại thấy cô gái đối diện đột nhiên thu lại vẻ mặt, thản nhiên nhìn ông ấy nói: “Đánh cược một ván, thế nào?”