Cuối cùng thì Ứng Dịch Lâm cũng đã hồi phục sau cơn sốc, nghe thấy câu này, mặt anh ta lập tức đỏ như gan heo.\nAnh ta rất muốn nói gì đó để phản bác, nhưng ngay trước mặt là màn hình máy tính sáng loáng, cho dù anh ta có không phục đến đâu cũng không thể nói ra những lời như “Cô mới yếu” được.\nBực bội nín thở một lúc, chỉ thốt lên được một câu: “Đừng tự mãn quá sớm, chờ đến khi thật sự đánh lui thì mới tính là ngươi có chút bản lĩnh!”\nRồi Ứng Dịch Lâm cứ ngồi chờ, chờ mãi, chờ đến mức mắt cũng mỏi, mà vẫn không thấy đối phương ra đòn lần nữa.\nTần Sanh cũng không bất ngờ lắm, lại tiếp tục kiểm tra một lần nữa, xác định đối phương vẫn chưa tìm ra vị trí chính xác thì đã cắt chuyển trang về màn hình bình thường, đẩy máy tính về phía Ứng Dịch Lâm: “Được rồi.”\nỨng Dịch Lâm: “…”\nVả mặt tới nhanh như cơn bão, đau điếng người!\nNhưng… nhưng không hợp lý chút nào?!\nTại sao lúc anh ta ra tay, đối phương lại hung hãn tấn công như muốn lấy mạng anh ta, còn Tần Sanh thì chỉ đánh một đòn là xong?\nCó phải giờ hacker đều chú trọng đến việc thương hoa tiếc ngọc không? Nhìn thấy đổi sang cô gái thì lại nương tay?\nGiờ Ứng Dịch Lâm hoàn toàn không muốn nghĩ đến việc đối phương làm thế nào mà nhìn qua máy tính lại thấy họ đổi sang một cô gái, anh ta chỉ muốn tự an ủi mình, thực sự không phải anh ta yếu.\nRồi anh ta lại nghe thấy giọng nói khó chịu đó.\nTần Sanh: “Xem xong thì đứng dậy đi.”\nỨng Dịch Lâm mới nhận ra mình vẫn duy trì tư thế bị Tần Sanh nắm đầu đẩy vào máy tính, mặt lại một lần nữa cứng đờ, vội vàng thẳng người dậy.\n“Vậy, chuẩn bị trả giá rồi chứ?”\nỨng Dịch Lâm lại sững sờ, một hồi lâu mới nhận ra cô đang nói gì, vội lùi lại vài bước: “Cô muốn làm gì?! Tôi nói cho cô biết, ở đây đầy camera, đừng tưởng…”\nCâu chưa nói xong thì bị một cái chân từ bên cạnh đá bay, ngay sau đó lại một chân, rồi thêm một chân nữa…\nTần Sanh hai tay cho vào túi, chỉ dùng một chân, đá nối tiếp nhau, làm Ứng Dịch Lâm xanh mặt kêu la.\nTần Sanh là bác sĩ, không ai hiểu rõ hơn cô về những vị trí nào trên cơ thể chỉ cần chạm vào là có thể gây chết người, còn chỗ nào cho dù đá mạnh cũng sẽ không sao.\nVì vậy, cô chỉ nhắm vào những chỗ không chết người nhưng đau đớn rõ rệt, đá liên tục bảy tám phút mới thu chân lại.\nVẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh lạnh lùng như lúc ban đầu, ngay cả một giọt mồ hôi cũng không rơi, cô nhìn xuống Ứng Dịch Lâm với ánh mắt lạnh lùng, lặp lại: “Thực yếu.”\nỨng Dịch Lâm: “!!!”\nThật sự là vừa đau người lại vừa đau lòng, anh ta chưa từng thấy cô gái nào tàn nhẫn và vô nhân đạo như vậy! \nTần Sanh đã rời khỏi phòng sách mà không quay đầu lại.\nTầng dưới, trong phòng khách.\nNhìn thấy Cố Nguyệt Minh đã ngẩng đầu lên nhìn về phía tầng trên lần thứ 32, Lê Thư Vi cuối cùng không nhịn được nữa: “Bác gái, bác đang nhìn gì vậy?”\nCố Nguyệt Minh trở lại thực tại, cười với cô ta: “Không có gì, bác chỉ đang nghĩ Sanh Sanh lên lầu lâu quá rồi, sao vẫn chưa xuống.”\nNghĩ một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa: “Thư Vi, con ngồi một chút nhé, bác lên lầu xem một chút.”\nLê Thư Vi ngớ người ra, rồi ngay lập tức nở một nụ cười ngọt ngào: “Vậy để con cùng đi với bác gái nhé, cũng lâu rồi con không gặp anh Chi Hoài, đúng lúc có thể cho anh ấy một bất ngờ.”\nLần này thì Cố Nguyệt Minh ngớ ra: “Bất ngờ gì? Con cũng mang quà cho nó à?”\nSắc mặt Lê Thư Vi lập tức cứng đờ, môi mấp máy, không nói nên lời vì ngượng ngùng.\nNhìn thấy Cố Nguyệt Minh vẫn đang nhìn cô ta với vẻ nghi hoặc, trong lòng cô ta chợt cảm thấy xấu hổ và tức giận, chỉ có thể chuyển chủ đề: “Hả, hình như con nghe thấy tiếng bước chân, có phải là em gái Sanh Sanh xuống rồi không?”\nNói xong, cô ta quay người lại nhìn, và thật sự thấy được người.\nTừ dưới nhìn lên, đầu tiên là một đôi chân thon dài, tiếp theo là vòng eo vừa đủ, mái tóc dài đen mượt, xương quai xanh tinh tế, cuối cùng là một gương mặt nhỏ nhắn hoàn hảo. Ngay khi nhìn rõ khuôn mặt của cô gái, cả người Lê Thư Vi đều ngẩn ra.\nSao cô lại ở đây?! \nRồi cô ta thấy ánh mắt của người lúc này vẫn lơ đãng là Cố Nguyệt Minh lại đột nhiên sáng lên, lao vào lòng cô gái: “Sanh Sanh! Cuối cùng con cũng xuống rồi!”\nTần Sanh: “…”\nCô chỉ lên phòng sách một chút, chưa đến hai mươi phút, sao mà đến chỗ mẹ cô lại giống như cô vừa mới trở về sau một hai năm xa cách vậy?\nThật là vô lý.\nCố Nguyệt Minh đã nhanh chóng buông cô ra, nhảy trở lại bên bàn trà, cầm lấy sữa đã chuẩn bị từ sớm, rồi lại nhảy về phía cô, đưa sữa về phía cô: “Mẹ tự tay hâm nóng, sắp lạnh rồi, con nhanh uống đi!”\nTần Sanh: “……”\nSờ cái bụng vẫn còn no căng của mình, cô lạnh lùng từ chối: “Con no rồi, không uống được.”\nCố Nguyệt Minh vẫn không bỏ cuộc: “Không sao, sữa là chất lỏng, chỉ cần tìm một khoảng trống là có thể vào được, không chiếm chỗ trong bụng đâu.”\nVới giọng điệu nghiêm túc: “Sanh Sanh, con quá gầy rồi, với chiều cao này, ít nhất phải có một trăm… 110 cân nhìn mới có chút thịt.”\n*1 cân TQ = 0.5kg\n“Cô gái gầy quá không tốt cho sức khỏe, con phải cố gắng ăn nhiều hơn, tăng cân lên!”\nTần Sanh ăn một bữa ăn có hai bát cơm cộng với vô vàn món thịt và rau, mỗi ngày còn phải uống một cốc trà sữa và ăn một đống bánh kẹo mà vẫn chưa có dấu hiệu tăng cân: “…”\nVậy thì cô cũng không cần làm gì khác nữa, cứ ngồi đó ăn thôi, biết đâu lại gần với kỳ vọng của mẹ cô hơn một chút.\nTàn Sanh thực sự sợ bà ấy rồi.\nCô liền cầm lấy ly sữa trước mặt và uống ừng ực cho hết.\nKhông nhịn được, cô ợ một cái.\nMắt Cố Nguyệt Minh lập tức sáng rực lên: “Thế mới ngoan chứ.”\nBà ấy nhớ ra còn có Lê Thư Vi ở đây, lập tức kéo Tần Sanh đi tới, cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt: “Thư Vi à, không phải con đã nói chuẩn bị quà cho Sanh Sanh sao, đây chính là Sanh Sanh đó.” \nRồi lại quay sang Tần Sanh, giới thiệu: “Đây là con gái của dì Lê giúp việc ở nhà ông bà nội con, Lê Thư Vi, hồi nhỏ cũng sống trong trang viên, quen biết với ba anh trai của con.”\nDì Lê giúp việc…\nNăm từ này cuối cùng cũng kéo lại được thần trí của Lê Thư Vi, khi đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Tần Sanh, cô ta chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức không thể tả.\nTại sao, tại sao lại là cô?\nMột cô gái mà cô ta rất xem thường, thậm chí còn tưởng là đang theo dõi mình, giờ lại biến thành tiểu thư thực sự của nhà họ Tần.\nCòn cô ta…\nMột ngôi sao được người người chú ý, lại chỉ là đứa con gái nhỏ của một người giúp việc trong nhà họ Tần.\nTại sao lại như vậy?\nDưới sự mất cân bằng mạnh mẽ, sắc mặt của Lê Thư Vi có chút vặn vẹo, cho đến khi tiếng gọi nghi hoặc của Cố Nguyệt Minh vang lên, cô ta mới tỉnh lại.\nCố gắng nặn ra một nụ cười: “Bác gái, có chuyện gì vậy?”\nCố Nguyệt Minh nghi hoặc hỏi: “hông phải suốt ngày con nói muốn gặp Sanh Sanh sao, sao giờ gặp được rồi lại im lặng thế này?”\nSắc mặt của Lê Thư Vi càng thêm cứng ngắc, chỉ có thể cố gắng cười đáp: “Là vì em gái Sanh Sanh xinh đẹp quá, nên con bị choáng ngợp không phản ứng kịp.”