Chương 148: Không ngờ cô giáo Ôn lại là người như thế này
Thật sự là kéo đi, kéo giống như kéo một con chó chết vậy. \nKhi trở về cầu thang tầng ba, chiếc tất đã rách toạc của Trình Thư Nhã đã rách không thể nhìn nổi, thậm chí da trắng mịn trên chân cũng tróc mất một lớp.\nTần Sanh chỉ liếc một cái mà không quan tâm, trực tiếp vứt bà ta ở cửa cầu thang: “Cút đi.”\nTrình Thư Nhã vừa tức vừa xấu hổ vừa sợ hãi, thân thể không ngừng run rẩy, nhưng vẫn không nhúc nhích.\nTần Sanh liền đưa chân lên.\nĐang nghĩ sẽ đá cho bà ta đi luôn, bỗng dưng nhớ ra điều gì, lại hạ chân xuống.\nTrình Thư Nhã không hề để ý đến điều đó, bà ta nhìn trân trối vào mười mấy bậc cầu thang, ánh mắt lặng đi, không biết đang nghĩ gì.\nCho đến khi một tiếng chuông dễ nghe vang lên, ngay sau đó là những tiếng ồn ào dội đến, cuối cùng Trình Thư Nhã cũng được gọi trở về hiện thực.\nĐó là... tan học rồi.\nMặt Trình Thư Nhã vốn đã tái nhợt bỗng chốc trắng bệch.\nGiọng nói từ từ của Tần Sanh vang lên bên tai, vẫn là hai chữ đó: “Cút đi.”\nTrình Thư Nhã phản ứng lại, lập tức nhìn chằm chằm vào cô: “Em cố tình đúng không!”\nTần Sanh nghiêng đầu: “Thì sao?”\nTrình Thư Nhã tức giận, bộ ngực đầy đặn không ngừng phập phồng.\nNhững học sinh tụ tập lại đang cười đùa chạy xuống cầu thang, tâm trạng ban đầu vốn đang vui vẻ lại ngừng lại khi thấy cảnh ở cửa cầu thang.\nMọi người dừng chân, nhìn nhau đầy khó hiểu.\nCó một vài học sinh lớp hai không biết chuyện thấy vậy, thì có ý định đi đỡ người, nhưng lại đột nhiên dừng lại, chỉ thò một cái đầu ra hỏi: “Cô Trình, cô sao vậy?”\nChưa để Trình Thư Nhã trả lời, Ôn Mộ Vân đã chặn Tần Sanh lại, vài bước đã đến trước Trình Thư Nhã, cười nói: “Cô Trình, cô không cam tâm thua cuộc cược, yêu cầu kiểm tra lại bài của Tần Sanh thật sự là không đúng, nhưng bây giờ các cô đã kiểm tra em ấy ngay tại chỗ rồi, em ấy cũng đã chứng minh được năng lực của mình, chuyện đến đây là xong, cô còn cần gì phải dây dưa nữa?”\nÔn Mộ Vân thở dài một tiếng: “Nếu cô thật sự không muốn mua trà sữa cho học sinh lớp tôi, tôi tự mình bỏ tiền mua là được rồi, sao lại phải tìm cái chết như vậy, cô nhìn có nhiều học sinh đang nhìn như vậy, xấu hổ chết đi được.”\nMắt Trình Thư Nhã trợn to, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa nghe.\nBà ta mở miệng định phản bác, bỗng nhiên ánh mắt bà ta chợt khóa lại, đôi mắt như nước mùa thu xinh đẹp lóe lên vẻ khó tin.\nÔn Mộ Vân đứng thẳng dậy, trên mặt vẫn giữ nụ cười hòa nhã: “Được rồi cô Trình, đừng làm ầm ĩ nữa, mau đứng dậy đi.”\nTrình Thư Nhã ngẩng đầu nhìn lên.\nNgược sáng, không thể nhìn rõ biểu hiện của Ôn Mộ Vân, nhưng Trình Thư Nhã có thể tưởng tượng rằng khóe miệng của người phụ nữ đó, chắc chắn vẫn đang mang nụ cười dịu dàng nhã nhặn như thường ngày.\nÁnh mắt Trình Thư Nhã biến đổi, đột nhiên, bà ta nhắm chặt mắt lại, thân thể ngã xuống cầu thang.\nÔn Mộ Vân khẽ kêu một tiếng, ra vẻ muốn cứu người, nhưng chưa kịp nắm lấy áo Trình Thư Nhã, người đã lăn lộn xa rồi.\nÔn Mộ Vân chỉ có thể bất lực đứng thẳng lên: “Cô Trình, việc này cần gì phải như vậy?”\nTrình Thư Nhã không nghe thấy, bà ta chỉ nghe thấy tiếng hét vọng lên từng lúc một của học sinh.\nToàn thân bà ta run rẩy, thậm chí không có can đảm mở mắt ra.\nÔn Mộ Vân…\nTần Thanh…\nBà ta nhất định sẽ khiến họ hối hận!\n*\nTrên đường về lớp, Tần Sanh không nhịn được, liếc nhìn Ôn Mộ Vân mấy lần.\nÔn Mộ Vân nhận ra, nghiêng đầu nhìn cô: “Sao lại nhìn cô như vậy?”\nTần Sanh khẽ mím môi, vẻ mặt có chút phức tạp, nói: “Mẹ em nói không sai, quả thực người không thể chỉ nhìn bề ngoài.”\nÔn Mộ Vân: “Hả?”\nTần Sanh do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: “Em nghe thấy, cô đe dọa bà ta.”\nVẻ mặt Ôn Mộ Vân lập tức cứng đờ.\nTần Sanh liếc nhìn bà ấy một cái, có vẻ suy tư: “Không ngờ cô giáo Ôn lại là người như thế này.”\nÔn Mộ Vân nhìn vào đôi mắt của cô gái, đầu ngón tay vô thức siết chặt, giọng nói mang theo sự căng thẳng mà chính bà ấy cũng không nhận ra: “Cô làm em thất vọng à?”\nTần Sanh cũng nhìn bà ấy, lắc đầu: “Cảm giác rất hả giận.”\nDừng lại một chút, bổ sung: “So với việc mình trực tiếp đá người xuống thì cảm giác còn tốt hơn nhiều.”\nCơ thể hơi căng thẳng của Ôn Mộ Vân hơi thả lỏng, nhất thời vừa tức giận lại vừa buồn cười, không nhịn được vỗ nhẹ trán cô: “Đừng cứ dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề, vừa nãy mà em đá người xuống, nếu có ảnh hay video phát tán ra ngoài, lại lên hot search mất.”\nVẻ mặt Tần Sanh nhàn nhạt, không để tâm.\nÔn Mộ Vân thấy vậy, không nhịn được thở dài.\nBà ấy dừng bước, đưa tay nắm lấy hai vai của cô gái, ánh mắt nhẹ nhàng, thẳng tắp nhìn vào mắt cô: “Sanh Sanh, có thể em không quan tâm người khác nghĩ gì về em, nhưng nhớ rằng, sẽ có người quan tâm.”\n“Ba mẹ em quan tâm, anh trai em quan tâm.” Dừng lại một chút, nghiêm túc nói: “Cô cũng quan tâm.”\nĐây là một cảm giác rất kỳ diệu.\nKể từ lần đầu tiên nhìn thấy Tần Sanh, bà ấy đã cảm thấy thân thuộc một cách kỳ lạ, không hiểu sao lại yêu thích cô gái luôn trầm lắng này.\nVà sự thân thuộc thích thú này, lại càng ngày càng sâu sắc qua những chuyện gần đây.\nCô sẽ kể những chuyện không thể nói với ba mẹ cho bà ấy nghe, sẽ giúp bà ấy khi bị người khác bắt nạt, sẽ vì bà ấy làm những chuyện mà thường ngày cô không muốn làm.\nBà ấy thật sự cảm nhận Tần Sanh đối xử tốt với mình.\nVì vậy, bà ấy cũng muốn đối xử tốt với cô hơn, tốt hơn, và tốt hơn nữa.\nChính vì vậy, bà ấy đã sẵn sàng áp dụng những thủ đoạn mà mình luôn coi thường, thậm chí có thể gọi là thấp hèn, để buộc Trình Thư Nhã tự lăn xuống, cũng không muốn Tần Sanh phải mang tiếng xấu vì chuyện này.\nĐôi mắt và ánh nhìn của người phụ nữ vẫn là vẻ ấm áp và dịu dàng mà Tần Sanh quen thuộc, nhưng lúc này lại điểm xuyết ánh sáng, lấp lánh và tỏa sáng.\nTrông thật đẹp.\nNgón tay Tần Sanh hơi siết chặt, một lúc lâu sau, “Ừ” một tiếng: “Biết rồi.”\nÔn Mộ Vân nở một nụ cười, đưa tay xoa đầu cô: “Thật ngoan.”\nTần Sanh: “…”\nTại, tại sao mọi người đều thích xoa đầu cô nhỉ? \nSẽ hói đó.\nTần Sanh có chút không vui, nên khi Nhậm Trường Thiên chặn cô ở cửa lớp 1 và chỉ trích cô không biết tình chị em, không tôn trọng thầy cô, có lý là không tha cho người, và dựa thế mà bắt nạt thì cô không nhịn được, đá một cái cho bay ra ngoài luôn!\nÔn Mộ Vân bước vào lớp trước cô nhưng nghe tiếng động nên quay lại: “…”\nĐã nói là biết rồi mà, đã nói là sẽ dạy dỗ cặn bã một cách văn minh mà, hóa ra đều chỉ là để làm bà ấy vui thôi sao?\nÔn Mộ Vân xoa xoa giữa trán đang nhức nhối, không khỏi thở dài.\nNhưng bà ấy không có ý định trách măng cô.\nTần Nghiên Xu đứng ở cửa trước, xem toàn bộ diễn biến, sắc mặt đã xấu giờ lại càng xấu hơn mấy phần.\nTrong mắt hiện lên vẻ u ám thoáng qua, cô ta gạt tay một cô gái đang cố giữ lại mình, quay lưng rời khỏi lớp.\nƠ nơi rắn chuột một ổ này, cô ta không ở lại cũng được!\nKhi Ôn Mộ Vân khi nghe thấy tiếng động quay đầu lại thì thấy cảnh này, trong lòng có chút thở dài, nhưng chỉ nhìn hai lần rồi quay đi.\nNgay lúc đó, giọng nói có chút hoảng hốt cùng tiếng bước chân nặng nề của Trì Tang Tang từ cửa sau vang lên: “Cô Ôn, anh Ngôn Chi xảy ra chuyện rồi!”\nÔn Mộ Vân và Tần Sanh cùng dừng lại, đồng loạt nhìn về phía cô ấy: “Có chuyện gì vậy?”