Lê Thư Vy đã lên chuyến bay gần nhất trở về An Thành, khi xuống máy bay đã gần bốn giờ chiều. \nKhông mang theo trợ lý hay quản lý, cô ta tự che chắn rất kỹ, vừa ra khỏi sân bay đã gọi taxi về nhà, trên đường đi điện thoại reo liên tục, nhưng cô ta đã không muốn nhìn thêm lần nào nữa.\nKhoảng năm giờ mười phút, cô ta yêu cầu taxi dừng lại ở một góc gần nhất với trang viên nhà họ Tần, vừa định tăng tốc chạy về, không ngờ vừa xuống xe đã bị đám đông xô tới chặn lại.\nNgay lập tức, vô số cốc cà phê đổ vào người cô ta, khiến cô ta ướt sũng như gà rớt nồi canh.\nLê Thư Vy còn chưa kịp phản ứng, đã có vài chiếc camera chĩa thẳng vào mặt cô ta, kêu \"rắc rắc\" liên tục, ngay sau đó là một loạt câu hỏi.\n“Cô Lê Thư Vy, cô là con gái của người hầu nhà họ Tần, nhiều năm qua nhận sự cứu trợ và giúp đỡ từ nhà họ Tần, giờ lại quay ra cắn ngược cô Tần Sanh, con gái nhà họ Tần, giờ chuyện này đã bị phơi bày, xin hỏi trong lòng cô nghĩ gì?”\n“Cô Lê Thư Vy, cô luôn dùng danh phận tiểu thư nhà giàu trong giới giải trí, xin hỏi những bức hình về trang viên và cuộc sống xa hoa mà cô đã đăng trước đây, có phải đều là lợi dụng bối cảnh nhà họ Tần không?”\n“Xin hỏi người mẹ giúp việc nhà họ Tần của cô có biết về vụ bôi nhọ này không, bà ấy đứng về phía cô Tần Sanh hay sẽ nói giúp cô?”\n“Tại sao cô lại quay về nhà Tần vào lúc này, có phải muốn xin lỗi cô Tần Sanh không?”\n“…”\nNhững câu hỏi của phóng viên cùng với tiếng chửi bới thất vọng từ những anti-fan cứ ào ạt đổ vào tai Lê Thư Vy, cô ta chỉ cảm thấy tinh thần mình sắp sụp đổ.\nCô ta ôm đầu muốn chạy trốn, nhưng không thể nào thoát khỏi vòng vây của đám đông, ngược lại trong những cú xô đẩy và giằng co, hình ảnh đã xấu của cô ta lại càng thêm thê thảm.\nNgay lúc này, một tiếng còi xe vang lên từ phía sau, Lê Thư Vy như tìm thấy cứu tinh, liền đẩy đám phóng viên và fan đang ngơ ngác sang một bên mà lao ra ngoài.\nCô ta lao thẳng vào cửa xe, dùng sức gõ vào kính xe: “Mở cửa! Mở cửa nhanh lên! Cho tôi vào với!”\nTrong xe.\nTần Chiêu liếc nhìn sang, khi thấy khuôn mặt méo mó của người phụ nữ phản chiếu trên kính xe, cậu ấy nhíu mày, nhìn sang Tần Sanh bên cạnh: “Chị?”\nTần Sanh cũng không ngờ lại gặp Lê Thư Vy ở đây, còn trong tình huống như vậy, ánh mắt cô thoáng qua sự khó chịu.\nNgón tay gõ nhẹ lên hộp để tay bên cạnh, giọng nói lạnh lùng: “Đi thôi.”\nĐó là đừng quan tâm nữa.\nMặc Hoàng hiểu ý, lập tức đạp ga phóng đi.\nNhững phóng viên và fan đang ngẩn ngơ nhìn chiếc xe không chút chần chừ lao về phía họ, hoảng hốt, vội vàng xách đồ chạy tán loạn sang hai bên.\nMặc Hoàng điều khiển xe lướt qua đám đông.\nPhía sau, Lê Thư Vy bị sức mạnh của chiếc xe hất ngã xuống đất, cô ta ngẩng đầu nhìn chiếc xe rẽ vào con đường nhỏ riêng của nhà họ Tần, những mạch máu trên mu bàn tay nắm chặt nổi lên.\nTần Sanh!\nThật sự là Tần Sanh!\nLê Thư Vy không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng mình như thế nào nữa.\nCó sự tức giận vì bị người mà cô ta hận nhất nhìn thấy bộ dạng chật vật này của bản thân thân, cũng có sự tức giận vì cô đã lập tức rời đi mà không thèm quan tâm đến cô ta, nhưng càng nhiều hơn chính là sự ghen tị từ tận sâu đáy lòng mà cô ta không muốn thừa nhận nhưng lại không thể không thừa nhận.\nTrong lòng cô ta tràn đầy những suy nghĩ lộn xộn, nhưng những phóng viên và anti-fan đã trở lại thực tại.\nHọ do dự giữa việc đuổi theo chiếc xe hay tiếp tục tấn công Lê Thư Vy, cuối cùng vì sợ hãi sức mạnh của nhà họ Tần, họ đã quay lại vây quanh Lê Thư Vy.\n*\nLúc Lê Thư Vy cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của đám đông thì đã một giờ trôi qua.\nVẫn là Lê Phượng Chi không biết đã nhận được tin tức từ đâu nên đã gọi bảo vệ nhà họ Tần ra cứu cô ta.\nLê Phượng Chi nhìn con gái mình trong bộ dạng thê thảm, trong lòng lướt qua đủ loại cảm xúc đau xót, buồn bã, thất vọng, thở dài…\nCuối cùng hóa thành sự bất lực sâu sắc.\nBà ta tiến lên một bước, đỡ Lê Thư Vy dậy, nói: “Đi thôi.”\nLê Thư Vy vừa khóc vừa đứng dậy theo sức của Lê Phượng Chi, gọi bà ta: “Mẹ…”\nLê Phượng Chi vỗ vỗ tay cô ta: “Nếu không thể ở lại giới giải trí thì rút lui, con còn trẻ, sẽ luôn có cách, dù thế nào, mẹ cũng sẽ ở bên con.”\nLê Thư Vy chảy nước mắt nhiều hơn, cô ta khóc lóc lắc đầu: “Không, con không cam lòng, con đã nỗ lực rất nhiều mới đến được bước này, mới có được vị trí hôm nay, con không cam lòng!”\nLần này Lê Phượng Chi không an ủi cô ta nữa, chỉ nắm tay cô ta đi về phía trước.\nLê Thư Vy bỗng nhận ra điều gì đó không ổn, đột ngột dừng bước: “Mẹ, chúng ta không về trang viên sao? Mẹ đưa con đi đâu vậy?”\nLê Phượng Chi đã thu lại cảm xúc, lúc này vẻ mặt rất bình tĩnh.\nBà ta nhìn thẳng vào mắt con gái, từ từ nói: “Về nhà của chúng ta.”\nBà ya từ trong túi lấy ra một chiếc chìa khóa đưa cho Lê Thư Vy: “Đây là căn nhà mẹ mua bằng số tiền tiết kiệm nhiều năm qua, đứng tên con, sau này, đó sẽ là nhà của mẹ con mình.”\nLê Thư Vy hiểu ý của mẹ mình, nhưng không thể chấp nhận: “Không! Con không đồng ý! Mẹ, sao mẹ có thể rời khỏi nhà họ Tần vào lúc này?!”\nTrong lòng thoáng qua một suy nghĩ, cô ta mạnh mẽ nắm lấy vai của Lê Phượng Chi: “Có phải là Tần Sanh không? Có phải Tần Sanh đã nói xấu con trước mặt ông cụ và bà cụ không? Có phải cô ta muốn đuổi chúng ta đi?!”\n“Không được! Chúng ta không thể đi!”\n“Mẹ, mẹ đã làm việc cho nhà họ Tần bao nhiêu năm rồi, giờ chỉ vì vài câu nói của Tần Sanh, vì một chuyện nhỏ như vậy, họ lại muốn đuổi chúng ta đi?!”\n“Đúng, con đã lỡ lời làm sai, nhưng hôm nay con đến đây là để xin lỗi, con xin lỗi cô ta, chẳng lẽ như vậy cũng không được hay sao, cô ta còn muốn thế nào nữa…”\nNhững lời còn lại bị chặn lại bởi một tiếng tát vang dội.\nLê Thư Vy ôm mặt mình, nơi vừa bị đánh, cả người đều ngây dại.\nMột lúc sau, từ từ hồi phục lại tinh thần, cô ta nhìn về phía Lê Phượng Chi: “Mẹ, mẹ đánh con à?”\nLê Phượng Chi bình tĩnh nhìn cô ta: “Đánh để con tỉnh lại, nếu chưa tỉnh, mẹ sẽ đánh thêm lần nữa!”\n“Lê Thư Vy, những người giúp việc khác trong nhà họ Tần đều gọi con là Lê tiểu thư, nên con thật sự cho rằng mình là tiểu thư nhà giàu sao?”\n“Con nghe đây!” Khóe mắt Lê Phượng Chi nhăn lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống: “Mẹ chỉ là một người giúp việc, một người sống nhờ vào nhà họ Tần!”\n“Nếu con không cam lòng, con oán hận, thì hãy oán hận mẹ đi, là mẹ vô dụng, không thể cho con một gia cảnh tốt, là mẹ vô dụng, không thể cho con cuộc sống của một tiểu thư!”\n“Nếu con muốn ghét thì hãy ghét mẹ đi!”\n“Còn về nhị tiểu thư.” Lê Phượng Chi nhìn con gái đang ngây ngốc nhìn mình, dù biết rằng điều này thật tàn nhẫn, nhưng vẫn nói tiếp: “Cô ấy chưa bao giờ nhắc đến con trước mặt bất kỳ ai, càng đừng nói đến việc nói xấu con.”\n“Lê Thư Vy, con đừng xem mình quá quan trọng, cô ấy chưa bao giờ là người mà con có thể so sánh.” \nThân thể Lê Thư Vy run lên, cả người như bị sét đánh.