“Chỉ bằng cậu sao?” Tần Thời An nhìn Giản Trạch một cái, khinh thường không che giấu: “Cũng muốn trở thành một ảnh đế Tần thứ hai?”\n\nTần Sanh hơi ngẩn ra, lúc này mới nhận ra rằng “ảnh đế Tần” mà Giản Trạch nói tới chính là anh ba của cô, sắc mặt cô dần trở nên lạnh lẽo hơn.\n\nCô rút điện thoại ra, bình thản nói: “Thật ra anh vẫn có thể nỗ lực thêm một chút.”\n\nCả ba người đồng loạt nhìn về phía cô, chỉ thấy cô gái nhỏ nhắn, mảnh khảnh với làn da trắng nõn, đôi tay thon dài nhanh chóng gõ trên màn hình điện thoại.\n\nBa phút sau.\n\n“Xong rồi.” Tần Sanh bỏ điện thoại vào túi, khẽ chỉ cằm về phía Giản Trạch: “Anh nổi rồi, chúc mừng.”\n\nVừa dứt lời, chưa đầy vài giây sau, một âm thanh “ting” vang lên, rồi lại một tiếng, thêm một tiếng nữa, cuối cùng là hàng loạt âm thanh cùng vang lên không ngớt.\n\nTrong lòng Giản Trạch thoáng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Anh ta run rẩy rút điện thoại ra.\n\nNhững thông báo liên tiếp tràn vào giao diện tin nhắn trên Weibo.\n\n[Ôi trời, Giải trí Thiên Hằng thật là loại công ty như vậy sao? Từ lâu đã nghe giới giải trí có nhiều góc tối, có công ty giải trí chuyên lợi dụng hợp đồng của tân binh để kiếm tiền, không ngờ Thiên Hằng lại chính là một công ty xấu xa như vậy! Thương quá anh trai của tôi, sao lại ký hợp đồng với loại công ty này chứ! ]\n\n[Thương anh quá, anh ơi, mau giải hợp đồng với cái đống rác rưởi Giải trí Thiên Hằng đi, bọn em sẽ quyên tiền để giúp anh trả phí giải ước! ]\n\n[Một công ty có thể làm ra chuyện như vậy, chắc chắn giám đốc không phải người tốt, nhìn lại mà xem, người sinh ra từ một gia đình tồi tệ như vậy chắc chắn cũng không tốt đẹp gì, anh tỉnh lại đi, chia tay cái cô Trì Tử San kia ngay!]\n\n[……]\n\nNhững tin nhắn tương tự xuất hiện ngày càng nhiều, sắc mặt Giản Trạch càng ngày càng khó coi. Anh ta định thoát khỏi giao diện tin nhắn để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng tin nhắn cứ tiếp tục dồn dập kéo tới.\n\n[Giản Trạch, tôi quá thất vọng về anh.]\n\n[Là một fan đã theo dõi anh suốt mười năm, lúc nhìn thấy anh chính diện đối đầu với Giải trí Thiên Hằng, trong đầu tôi chỉ nghĩ: “Không hổ là thần tượng của tôi, đáng ngưỡng mộ thật!” Nhưng tôi không ngờ… Anh à, đây là lần cuối tôi gọi anh là “anh trai”, từ nay về sau, chúng ta là người xa lạ, mỗi người một cuộc sống riêng.]\n\n[Cấu kết với bọn tồi tệ, các người cứ việc cắn xé nhau đi! Tôi thật sự thương tiếc cho chị Hứa Tiêu, chị ấy không đáng bị đối xử như vậy!]\n\n[Mười năm tình cảm có thể vứt bỏ thì vứt bỏ, mười năm tình cảm có thể lợi dụng thì lợi dụng, còn nói cái gì mà “Đây là kết quả tốt nhất tôi có thể dành cho cô” Giản Trạch, anh thật sự làm tôi ghê tởm!]\n\n[Đồ rác rưởi, anh sao không chết quách đi cho xong!]\n\n[...]\n\nNhững lời lăng mạ ngày càng nhiều, từ cá nhân anh ta lan sang cả người thân, bạn bè, tổ tiên, khiến sắc mặt Giản Trạch không còn gì có thể tệ hơn.\n\nAnh ta run rẩy ngón tay, thậm chí không dám mở Weibo để xem điều gì đã xảy ra.\n\n“Cô rốt cuộc đã làm gì?!” Giản Trạch bất ngờ ngẩng đầu nhìn về phía Tần Sanh, giận dữ chất vấn.\n\nTần Sanh khẽ nhướn mày: “Như anh mong muốn thôi.”\n\nGiản Trạch ngực phập phồng dữ dội, hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại, rồi cuối cùng cũng đưa tay mở trang hot search trên Weibo. Vừa nhìn qua, anh ta đã thấy vài từ khóa nhanh chóng leo lên vị trí cao.\n\n[Giản Trạch OOC]\n*OOC: viết tắt của Out Of Charater là thoát khỏi nhân vật, trong trường hợp này ý chỉ Giản Trạch sụp đổ hình tượng.\n\n[Giải trí Thiên Hằng lừa gạt tân binh]\n\n[Giản Trạch và Giải trí Thiên Hằng cắn xé lẫn nhau]\n\nNgón tay Giản Trạch run rẩy bấm vào từ khóa đầu tiên.\n\nTrên cùng chính là Weibo của anh ta, cùng vài bức ảnh chụp màn hình, kèm theo một đoạn tin nhắn: [Nhịn quá lâu, cuối cùng không thể chịu nổi nữa, @ Giải trí Thiên Hằng lợi dụng hợp đồng của tân binh để kiếm lời, bằng chứng như sau, chỉ mong những ai muốn vào giới giải trí không bị lừa gạt như tôi.]\n\nChỉ trong vài phút ngắn ngủi, số bình luận đã vượt quá hai nghìn, và còn đang gia tăng nhanh chóng.\n\nGiản Trạch thực sự hoảng loạn.\n\nAnh ta nhanh chóng vào giao diện Weibo của mình, luống cuống tay chân xóa bài đăng, nhưng thử rất nhiều lần vẫn vô ích!\n\nXóa bỏ cứ như bị đơ, mặc kệ anh ta bấm thế nào cũng không phản ứng!\n\nGiản Trạch trong lòng chỉ còn hai chữ: Xong rồi!\n\nAnh ta xong rồi!\n\nĐúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên. Giản Trạch chết lặng bắt máy, và nghe thấy giọng nữ bén nhọn phát ra từ đầu bên kia.\n\nLà giọng của Trì Tử San.\n\n“Giản Trạch, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Anh đã đăng linh tinh cái gì lên Weibo vậy, còn chuyện quan hệ công chúng của công ty tại sao lại đột ngột phát bài đăng như thế? Ngay cả hot search cũng không thể hạ xuống! Không phải bảo anh tìm Hứa Tiêu làm rõ chuyện lần trước sao? Anh rốt cuộc đã đắc tội với ai?!”\n\nGiản Trạch còn chưa xem đến hai từ khóa hot search cuối, nhưng chỉ dựa vào nội dung tin nhắn và lời của Trì Tử San, anh ta cũng có thể đoán được — Giải trí Thiên Hằng chắc chắn cũng đang gặp tình trạng tương tự.\n\nCòn về chuyện đã đắc tội với ai...\n\nGiản Trạch ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa, cô gái nhỏ nhắn đang dựa lưng vào tủ cạnh giường bệnh, bên cạnh là bóng dáng thẳng tắp của Tần Thời An.\n\nTrên mặt anh ta hiện lên một tia chua xót, giọng khàn đặc: “Là nhà họ Tần, nhà hào môn số một của An Thành.”\n\n“Hứa Tiêu… cô gái dưới trướng Hứa Tiêu chính là thiên kim nhà họ Tần.”\n\nĐầu dây bên kia đột nhiên im bặt, Trì Tử San nắm chặt điện thoại, các ngón tay run rẩy: “Sao… sao có thể?”\n\nGiản Trạch không còn sức lực để nói thêm gì nữa.\n\nAnh ta mặc kệ tiếng loảng xoảng phát ra từ điện thoại bên phía Trì Tử San, bỏ máy vào túi sau rồi ngẩng đầu nhìn về phía Tần Sanh: “Phải làm thế nào cô mới chịu buông tha cho tôi?”\n\nTần Sanh chỉ nhẹ nhàng hướng về phía Hứa Tiêu, ra hiệu bằng một cái gật đầu.\n\nCô không nói gì, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.\n\nGiản Trạch hít sâu một hơi, đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt Hứa Tiêu: “Hứa Tiêu, là anh sai rồi, cầu xin em tha thứ cho anh!”\n\nGiọng nói của người đàn ông trầm khàn, cuối cùng cũng kéo Hứa Tiêu từ cơn sốc tỉnh dậy.\n\nVẻ mặt của cô ấy vô cùng phức tạp.\n\nKhông thể nói là cô ấy vui mừng, cũng không hẳn là cảm thấy thoải mái, mà chủ yếu là buồn cười.\n\nThực sự rất buồn cười.\n\nCô ấy khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay để nén lại cảm giác chua xót và khó chịu trong lòng, lạnh giọng nói: “Hai điều kiện.”\n\n“Thứ nhất, anh và Giải trí Thiên Hằng phải công khai xin lỗi.”\n\n“Thứ hai, trả lại cho Sanh Sanh một ngàn vạn, cộng thêm khoản bồi thường bốn ngàn vạn.”\n\n“Khi nào các người hoàn thành hai việc này, hai bài đăng trên Weibo sẽ biến mất.”\n\nNăm ngàn vạn, đây là con số Hứa Tiêu đã phỏng đoán dựa trên thực lực của Giải trí Thiên Hằng và là mức mà họ có thể chịu được. Đồng thời, đây cũng là con số cô ấy cho là hợp lý nhất.\n\nTrước đây, khi Tần Sanh ký hợp đồng với Giải trí Thiên Hằng, Tần Tuyết Hoa đã trực tiếp lấy đi hai trăm vạn, sau đó Tần Sanh đã trả năm lần tiền vi phạm hợp đồng. Hiện tại, Hứa Tiêu cũng muốn đòi lại gấp năm lần khoản tiền đó!\n\nVẻ mặt của Hứa Tiêu lạnh lẽo đến cực độ. Chỉ liếc mắt một cái, Giản Trạch đã biết rằng tình thế này không có bất cứ lối thoát nào.\n\nAnh ta gian nan gật đầu: “Được.”\n\nNói xong, anh ta lại lấy điện thoại ra và bắt đầu gọi điện.\n\nCuộc trao đổi không hề khó khăn. Chủ yếu là trong khoảng thời gian ngắn hơn mười phút, phía giải trí Thiên Hằng không chỉ tìm đến bộ phận kiểm duyệt của Weibo mà thậm chí còn nhờ đến các hacker hàng đầu trong nước với ý định xóa bài đăng và gỡ hotsearch, nhưng tất cả đều không có kết quả.\n\nNăm ngàn vạn quả thật không nhỏ, nhưng nếu kéo dài thêm, cả công ty giải trí Thiên Hằng sẽ tiêu đời!\n\nChọn giữa hai điều xấu, phía giải trí Thiên Hằng quyết định đồng ý với cả hai điều kiện.\n\nChỉ trong bốn, năm phút ngắn ngủi, điện thoại của Tần Sanh reo lên một tiếng.\n\nNăm ngàn vạn đã được chuyển vào tài khoản.\n\nCô nhấc ngón tay, xóa bài đăng trên Weibo.