Lại là một ngày đi học.\nTần Sanh dậy sớm, vừa chuẩn bị ra ngoài thì thấu Tần Tranh dẫn một người vào.\nÔng ấy vẫy tay với Tần Sanh, nụ cười rất vui vẻ: “Sanh Sanh con đến xem, đây là tài xế mà anh hai tìm cho con, con thấy có phù hợp không, nếu không vấn đề gì thì hôm nay cho anh ta bắt đầu làm việc.”\nTần Sanh liếc nhìn người đàn ông.\nNgười này cao lớn, khí thế mạnh mẽ, toàn thân cơ bắp, nhìn là biết kiểu người biết võ.\nNhưng quan trọng nhất là, trên người anh ta có hơi thở linh lực.\nMặc dù yếu hơn so với cô và Phó Cảnh Hành, nhưng vẫn có tồn tại.\nTần Sanh nheo mắt lại: “Tên.”\nNgười đàn ông trầm giọng nói: “Mặc Hoàng.”\nTần Sanh đã hiểu.\nLần trước, người lái xe cho Phó Cảnh Hành tên là Mặc Thiên, Thiên Địa Huyền Hoàng, Mặc Hoàng này chắc chắn cũng là người của Phó Cảnh Hành.\nTần Sanh quay đầu nhìn ba mình, gật đầu: “Để anh ta làm việc đi.”\nTần Tranh càng cười tươi, lập tức nói với Mặc Hoàng: “Tiểu Hoàng, từ hôm nay trở đi, cậu sẽ phụ trách việc đi lại và an toàn cho con bé, những thứ khác không cần quan tâm, về đãi ngộ thì cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không bạc đãi cậu đâu.”\nMặc Hoàng ậm ừ một tiếng: “Biết rồi.”\nRồi theo người hầu đi ra gara, Tần Sanh cũng đi ra ngoài.\nCho đến khi hai người đã đi xa, Cố Nguyệt Minh mới từ phía sau lưng Tần Tranh thò đầu ra, có chút lo lắng nói: “A Tranh, sao anh lại tìm một người có vẻ hung dữ như vậy làm tài xế cho Sanh Sanh vậy, người này nhìn là biết có bản lĩnh, nếu cậu ta có ý định xấu với Sanh Sanh thì với thân hình nhỏ bé đó, con bé sẽ như cá nằm trên thớt.”\nTần Tranh vỗ vỗ lưng bà ấy, an ủi nói: “Là người do Mộ Viễn đưa tới, yên tâm đi.”\nCố Nguyệt Minh liền mím môi: “Vậy được rồi.”\nDo dự một chút, bà ấy vẫn không nhịn được: “Em thấy mặt cậu ta cứ lạnh như băng, nhìn là biết không tình nguyện đến đây, loại người như vậy thì có thể bảo vệ tốt cho Sanh Sanh sao?”\nTần Tranh cũng thở dài: “Dù sao cũng là người của Ám Bộ, đột nhiên để cậu ta làm tài xế thì đương nhiên sẽ không vui, không sao, mấy ngày nữa chúng ta cùng nhau tìm cậu ta để luyện tập, khi nào đánh phục rồi thì sẽ không như vậy nữa.”\nNhư thế cũng được.\nSắc mặt Cố Nguyệt Minh đẹp hơn một chút, nhưng vẫn có chút không vui, không nhịn được lầm bầm: “Vốn dĩ đã rất giống nhau rồi, suốt ngày còn xụ mặt, Sanh Sanh nhà chúng ta nhìn nhiều sẽ bị ảnh hưởng đến tâm trạng, mấy cha con anh thật à, cho dù không đẹp trai như tiểu Phó, thì ít nhất cũng phải có chút dáng dấp như tiểu Tạ chứ?”\nTần Tranh: “…”\nTạ Phóng vừa đi ra cửa phòng: “…”\nAnh ta nhịn không được quay vào phòng soi gương.\nLàn da màu nâu, lông mày sắc nét, đôi mắt phượng dài, sống mũi cao, môi hồng răng trắng.\nDù có kém hơn so với những kẻ đẹp trai như Phó Cảnh Hành một chút, nhưng vẫn được xem là một người đẹp trai chứ?\nChưa nói đến anh ta, chỉ nói đến Mặc Hoàng thôi, ngoài việc da hơi đen một chút, các đường nét trên mặt vẫn rất cân đối, mợ hai của anh ta có cần phải ghét bỏ như vậy không?\nThời buổi này, ngay cả tiêu chuẩn làm tài xế cũng cao như vậy sao?\nCố Nguyệt Minh không biết câu nói của mình đã giết chết bao nhiêu tài xế, trong lòng thầm quyết tâm sau này nhất định phải thể hiện hết khả năng bảo vệ, nếu không đánh phục được cái Tiểu Hoàng này thì bà ấy sẽ không gặp Sanh Sanh trong ba ngày!\n*\nMặc Hoàng không biết chính mình đã bị người khác để mắt tới đã đưa Tần Sanh đến cổng trường số 1, đang chuẩn bị đi đi tới quốc tế Mặc thị một chuyến rồi quay lại thì bị Tần Sanh gõ cửa sổ xe.\nMặc Hoàng hạ cửa sổ xe xuống, cúi đầu hỏi: “Tần tiểu thư còn việc gì sao?”\nTần Sanh chỉ vào con hẻm nơi có bưu cục, nói: “Đậu xe xong thì qua đó tìm tôi.”\nMặc Hoàng cau mày, định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ “Ừ\" một tiếng.\nTám phút sau, Mặc Hoàng đậu xe xong xuống xe, vừa đi vào hẻm vừa mở nhóm WeChat.\nLúc này trong nhóm đã có rất nhiều tin nhắn mới, Mặc Hoàng lướt qua một lượt rồi bắt đầu gõ chữ.\nHoàng: [Cũng khá xinh đẹp]\nHoàng: [Nhưng mà chỉ là một cô gái gầy gò, không có gì đặc biệt]\nHoàng: [Không biết Phó gia nghĩ gì mà bắt tôi đến đây lãng phí thời gian, có thời gian này còn hơn là tập thêm vài bài quyền]\nHoàng: [Đã đưa cô ấy đến trường rồi, còn không cho tôi đi, bắt tôi phải đi tìm cô ấy trong hẻm, tìm cô ấy làm gì, có phải ném cô ấy vào trong trường không?]\nHoàng: [Không thể hiểu được]\nCâu cuối cùng[Phiền muốn chết, muốn đánh nhau] còn không có tới kịp gửi đi, giọng nói lạnh lùng của cô gái đã vang lên không xa: “Là Phó Cảnh Hành kêu anh tới.”\nMặc Hoàng dừng lại bước chân, cảm thấy cô đang nói lời vô nghĩa: “Vậy thì sao?”\nTần Sanh gật gật đầu, sắc mặt nhạt xuống: “Cho nên, anh bày vẻ mặt đó cho ai xem đấy, là tôi? Hay là Phó Cảnh Hành?”\nSắc mặt Mặc Hoàng biến đổi, theo bản năng liền phản bác: “Tôi không có!”\nĐược.\nKhông chỉ không có ý thức của một người làm công, mà còn không nhận trách nhiệm, Tần Sanh cảm thấy thay vì dùng một tài xế như vậy thì không bằng đi xe buýt còn hơn.\nCho nên: “Để lại chìa khóa xe, anh đi đi.”\nLần này sắc mặt Mặc Hoàng thực sự thay đổi.\nMặc dù trong lòng anh ta không muốn làm tài xế cho Tần tiểu thư này, nhưng đây là nhiệm vụ do Phó gia giao phó, nếu ngày đầu tiên đã bị đuổi đi, về sau cô lại nói xấu anh ta trước mặt Phó gia…\nMặc Hoàng rùng mình, không dám nghĩ tiếp.\nAnh ta xanh mặt mở miệng: “Không biết tôi đã làm sai điều gì, tại sao Tần tiểu thư lại đuổi tôi đi?”\nTần Thanh chỉ liếc nhìn khuôn mặt đen như mực của anh ta, chỉ nhìn một cái rồi thôi, rút ánh mắt về: “Nhìn thấy ảnh hưởng đến tâm trạng.”\nMặc Hoàng: “…”\nKhuôn mặt đã đen giờ lại càng đen hơn, gần như có thể nhỏ ra mực: “Tôi không đi!”\nTần Sanh nắm chặt đầu ngón tay, gật đầu: “Được thôi.”\nMặc Hoàng lại sửng sốt, nhưng khi phản ứng lại thì càng thêm bất mãn.\nCái đồ bị bệnh công chúa!\nLúc thì kêu anh ta đi, lúc sau lại kêu anh ta không cần đi, cô cho rằng cả thế giới phải vây quanh mình hay sao, chờ đến khi gặp được Phó gia, anh ta nhất định phải…\nÝ nghĩ trong lòng còn chưa xoay xở xong, anh ta đã cảm thấy một luồng gió mạnh ập đến, ngẩng đầu lên đã thấy một nắm đấm nhỏ đang nhanh chóng phóng tới.\nTốc độ này…\nMặc Hoàng kinh hãi, lập tức muốn tránh đi, nhưng đã muộn.\nBịch một tiếng, nắm đấm mạnh mẽ đập vào mặt anh ta, Mặc Hoàng cảm nhận rõ ràng cảm giác mặt mình bị đánh biến dạng.\nAnh ta kinh hãi.\nThế nhưng đây chỉ là khởi đầu.\nMột cú đấm, lại một cú đấm, tiếp theo là một cú đá, lại một cú đá…\nMặc Hoàng chỉ cảm thấy như có vô số búa sắt từ trên trời rơi xuống, đập mạnh vào người anh ta, khiến từ trên xuống dưới, từ ngoài vào trong đều đau đớn vô cùng, mà anh ta thì không thể phản kháng.\nNăm phút sau.\nTần Sanh đá một cú, chiếc điện thoại trong tay Mặc Hoàng còn chưa kịp bỏ vào túi đã bay ra ngoài, sau khi vẽ một đường parabol đẹp mắt đã đập mạnh vào vách tường bên cạnh.\nBịch!\nĐiện thoại vỡ tan tành.\nTần Sanh thu chân lại, giọng nói nhạt nhẽo: “Tôi sẽ không bồi thường.”\n“Còn nữa,” Cô nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng, “Nếu còn tiếp tục bày vẻ mặt đó với tôi và gia đình tôi, gặp một lần đánh một lần.”\nNói xong, mũi chân cô điểm một cái đã nhảy qua tường, vào trường.\nMặc Hoàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, cho đến một lúc sau, anh ta đột nhiên rùng mình, rồi ngồi phịch xuống đất.\nMặc Thiên Mặc Địa Mặc Huyền! Thế giới bên ngoài thật đáng sợ, anh ta muốn về nhà!\nPhó gia đã giao cho anh ta nhiệm vụ gì cấp sử thi gì thế này!!