Phòng học vốn dĩ ồn ào bỗng im lặng khi Tần Sanh xuất hiện, đặc biệt là khi ánh mắt lạnh lùng của cô hướng về phía các bạn học, khiến mọi người đều im thin thít.\nTrì Tang Tang không nhịn được, thò đầu ra nhìn một cái, vừa nhìn thấy đã há hốc mồm kinh ngạc.\nChỉ thấy ở vị trí gần cửa sổ, một chiếc bàn học bị đổ xuống đất, sách vở, tài liệu, thư từ vương vãi khắp nơi, còn bị đổ lên cả mực đen và một bát mì trứng cà chua lớn, trông thật bừa bộn và bẩn thỉu.\nMà trên bức tường nơi chiếc bàn vốn dựa vào, có người dùng mực đỏ viết một câu lớn.\n[Con khốn vô sỉ quyến rũ thầy giáo! Cút khỏi lớp 1! Cút khỏi trường trung học số 1!]\nChẳng cần hỏi ai, Trì Tang Tang có thể chắc chắn một trăm phần trăm đó chính là vị trí của Tần Sanh.\nCô ấy không thể ngờ rằng có người lại có thể làm ra những việc quá đáng như vậy, tức giận không kìm được bước lên một bước, tay chống hông nói với giọng sắc lạnh: “Ai làm cái này?!”\nKhông ai nói chuyện.\nÁnh mắt của Tần Sanh quét qua lớp học, dừng lại ở một vài người lâu hơn một chút, cuối cùng thu hồi ánh mắt: “Một phút.”\nKhông nói rõ phải làm gì, nhưng mọi người đều hiểu ý của cô.\nTần Nghiên Xu ngồi ở chỗ của mình, trừ lúc Tần Sanh mới vào lớp, cô ta đã quay đầu nhìn một cái, sau đó không quan tâm nữa.\nChỉ là ánh mắt lướt qua bên cạnh, nhìn thấy Ninh Vũ Đồng đang cúi đầu làm bài tập, ánh mắt không khỏi dừng lại, từ từ viết lên giấy nháp vài chữ: [Không để lại chứng cứ chứ?]\nĐẩy giấy nháp về phía Ninh Vũ Đồng.\nNinh Vũ Đồng dừng bút, từ từ viết: [Yên tâm]\nNói thật, Tần Nghiên Xu không yên tâm, nhưng giờ đã như vậy, cô không yên tâm cũng phải yên tâm.\nThấy thời gian cũng gần đủ, Tần Nghiên Xu đứng dậy khỏi chỗ ngồi.\n“Tần Sanh, lúc chúng tôi vào lớp, chỗ ngồi của cậu đã như vậy rồi, không ai biết ai đã làm trò đùa này, nhưng bây giờ đã là giờ tự học, hy vọng cậu bình tĩnh một chút, đừng lãng phí thời gian học của mọi người.”\nNhìn Tần Sanh một cái, tiếp tục nói: “Còn chưa đầy hai tuần nữa là thi giữa kỳ rồi, thời gian này vì cậu mà đã lãng phí rất nhiều thời gian học của mọi người.”\nTần Sanh cuối cùng cũng nhìn cô ta một cái, lạnh nhạt nói: “Cậu học của cậu đi.”\nSắc mặt Tần Nghiên Xu hơi biến đổi: “Tôi là lớp trưởng lớp 1, tôi phải chịu trách nhiệm với tất cả các bạn trong lớp 1!!”\nTần Sanh liền “Ồ” một tiếng, ngón tay trắng mảnh chỉ vào chỗ ngồi của mình: “Vậy xin lớp trưởng chịu trách nhiệm cho tôi một chút.”\nTần Nghiên Xu: “…”\nCô ta nhịn mãi, khó khăn lắm mới kiềm chế được cơn tức giận, lạnh lùng nói: “Cậu quan trọng hay bốn mươi mấy người khác trong lớp quan trọng hơn?”\n“Tần Sanh, bây giờ tôi với tư cách là lớp trưởng ra lệnh cho cậu, lập tức, ngay lập tức, tìm một chỗ ngồi ngồi xuống! Vấn đề cá nhân của cậu đợi tan học tự mình giải quyết!”\n“Lớp 1 không phải là nơi cậu có thể làm loạn!”\n“Tôi nói,” Tần Sanh nhìn thẳng Tần Nghiên Xu, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhẹ: “Mỗi lần có chuyện là cậu lại ra mặt đại diện cho mọi người, có thú vị không?”\n“Là vì tiền tiêu vặt của nhà họ Tần không đủ dùng khiến cậu muốn phát triển thêm nghề phụ, hay là cậu chỉ rảnh rỗi thích nhảy nhót khắp nơi?”\nTần Sanh nhìn sắc mặt dần trở nên tối sầm lại của Tần Nghiên Xu, nghĩ tới: “À, ông nội đã cắt hết tiền tiêu vặt của cậu năm nay, chắc cậu đã tiêu hết tiền mua đề thi và tài khoản lớn rồi, nên bây giờ không còn tiền nữa.”\n“Diễn kịch làm nghề phụ cũng không tệ, kiếm tiền nhanh.”\nTần Nghiên Xu: “!!!”\nTức đến mức không nói nên lời!\nTần Nghiên Xu tức đến đỏ mắt, thở hổn hển, nhưng học sinh lớp 1 lại sợ ngây người.\nChủ yếu là, trước nay bọn họ chưa bao giờ nghe Tần Sanh nói nhiều lời trong một lần như vậy, lại còn… Sắc bén như vậy.\nBọn học sinh nghĩ nghĩ, cuối cùng nghĩ ra một từ thích hợp để hình dung.\nKhông mắng thì thôi, một khi đã mắng sẽ khiến người ta hoài nghi nhân sinh!\nNói rất đúng, lại còn một châm thấy máu.\nMặc kệ là chuyện của Tần Sanh, hay là chuyện của Tống Ngôn Chi, thậm chí là chuyện của Ninh Vũ Đồng, thật ra cũng không có liên quan nhiều đến Tần Nghiên Xu, cũng mặc kệ là chuyện gì, cô ta cũng phải chen một chân vào.\nĐừng nói là bởi vì cô ta là lớp trưởng lớp 1, trước kia cũng không thấy cô ta thích xen vào việc người khác như vậy.\nNói cho cùng còn không phải vì không thích Tần Sanh, nên mới nhằm vào Tần Sanh như thế.\nCòn vì sao lại không thích, thì cái này mỗi người một ý.\nHọc sinh lớp 1 nhớ lại những hành động trong hai tuần nay của Tần Nghiên Xu, không khỏi trao đổi một ánh mắt đầy thâm ý với nhau.\nTần Nghiên Xu thấy vậy, tức đến mức muốn hộc máu.\n“Tần! Sanh!” Cô ta nghiến răng nặn ra hai chữ, nghiến răng nghiến lợi.\nTần Sanh lại không để ý tới cô ta, bởi vì đã tới một phút rồi.\nCô lại lần nữa nhìn lướt qua đám người, xác định không có ai bước ra liền xoay người ra phòng học.\nLúc này Trì Tang cũng phản ứng lại, cô ấy nhìn Tần Nghiên Xu đang tức giận ở đó, không nhịn được mà bĩu môi: “Còn bày đặt ra lệnh, trông uy phong ghê, hoá ra lại là đồ nghèo nàn đã vậy còn trà xanh nữa, xí!”\nTrì Tang Tang làm ra vẻ mặt muốn nôn với Tần Nghiên Xu, quay người lại đuổi theo Tần Sanh, vừa chạy vừa kêu: “Cậu muốn đi xem camera sao, tôi nói cho cậu biết, bên đó sẽ không dễ dàng cho cậu xem camera đâu, nhưng cũng không sao, tôi có người quen là lãnh đạo trường học, cậu cầu xin tôi đi, tôi sẽ suy xét giúp cậu chuyện này!”\n“Ê! Sao cậu không để ý để người ta vậy, cậu như vậy là không lễ phép!”\n“…”\nGiọng nói dần dần đi xa, Tần Nghiên Xu cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, cô ta cười lạnh một tiếng: “Xem bọn họ có thể làm được trò trống gì!”\nNói xong liền ngồi lại chỗ ngồi của mình, cầm bút bắt đầu làm bài thi.\nNinh Vũ Đồng nhịn không được liếc cô ta một cái, vừa lúc nhìn thấy cô ta viết chữ “Con khốn\" ở chỗ ghi tên trên bài thi\nNinh Vũ Đồng: “…”\nCũng không cần tàn nhẫn như vậy.\n*\nDưới việc có “Quan hệ với lãnh đạo cấp cao\" của Trì Tang Tang, Tần Sanh và Trì Tang Tang thuận lợi vào phòng điều khiển, nhân viên giám sát chiếu lại đoạn ghi hình vào buổi sáng theo yêu cầu của hai người.\nPhòng học của trường Trung học số 1 Xuân Hoà không được trang bị camera, chỉ ở gắn camera chỗ cầu thang của mỗi tầng, chỉ có thể thấy rõ tình hình trên hành lang.\nNhưng phòng học của lớp 1 ở vị trí gần cầu thang, rất gần với camera, hơn nữa chỗ ngồi của Tần Sanh lại ở vị trí gần cửa sổ nhất, bởi vậy chỉ cần xác định thời gian và địa điểm rồi phóng đại xem lại vẫn có thể tìm ra ai là người động tay động chân.\nCamera bắt đầu ghi lại từ lúc 5 giờ 30 phút sáng, tua nhanh gấp tám lần, hình ảnh nhanh chóng hiện lên đi, mãi đến một khoảng khắc, màn hình chợt tối sầm.\nNhân viên quản lý chợt cau mày, vừa định xem xét tình hình, liền nhìn thấy một cô gái trong số đó kéo bàn phím ra.\n“Bị chặn rồi.” Cô gái vừa nói, vừa tùy ý gõ vài phím.\nGần như ngay khi cô vừa dứt lời, màn hình vốn đang tối đen lại sáng lên, mà trên màn hình vừa sáng lên xuất hiện một bóng người mơ hồ.\nTới rồi!\nNhân viên quản lý và Trì Tang Tang kinh ngạc, lập tức vứt sự nghi ngờ vừa nãy ra sau đầu.