Nhà họ Kiều An Thành.\nKể từ khi cuộc làm ăn với Giang Chấn Hồng bị hủy, Kiều Dịch Hàn đã chạy đôn chạy đáo ở ngoài tìm kiếm những mối quan hệ mới với bên Thiên Đô, mãi đến hôm nay mới trở về nhà họ Kiều.\nVừa bước vào cửa, thư ký Lưu đã được anh ta gọi từ sớm bắt đầu báo cáo tình hình gần đây của nhà họ Kiều. Kiều Dịch Hàn nhíu mày lắng nghe, không đưa ra ý kiến gì, cho đến khi thư ký Lưu lấy ra một tập tài liệu.\n“Đây là tài liệu về Phó thiếu’ mà ngài đã nhờ tôi điều tra lần trước. Anh ta thực sự là thiếu gia của nhà họ Phó ở Thiên Đô, nhưng,” Thư ký Lưu cười nhẹ, tiếp tục nói: “Lại được nuôi dưỡng trong một ngôi chùa từ nhỏ.”\nTrong lòng Kiều Dịch Hàn chợt động, lập tức cầm tài liệu lên xem.\nPhó Cảnh Hành, tự Hành Chỉ, 22 tuổi, cháu trai của Phó Trác Viễn gia chủ của nhà họ Phó gia tộc đứng đầu Thiên Đô, từ nhỏ nhân thân thể không tốt nên được nuôi dưỡng ở trong một ngôi chùa nằm ở vùng ngoại ô Thiên Đô, mãi đến 5 năm trước mới trở lại nhà họ Phó.\n“Phó thiếu này từ nhỏ đã sống bên ngoài, không có căn cơ gì ở nhà họ Phó. Lý do 5 trước được đưa về là vì đại thiếu gia Phó Cảnh Uyên bị thương ở chân trong một vụ nổ ở nhà cũ của nhà họ Phó hơn năm năm trước, từ đó không thể đi lại được, ông cụ Phó mới nghĩ đến đứa cháu được nuôi bên ngoài này, muốn bồi dưỡng nó kế thừa sự nghiệp của nhà họ Phó.”\n“Chỉ tiếc rằng,” Kiều Dịch Hàn đã đọc xong tài liệu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm biếm, “Là một kẻ vô dụng, ngay cả một người tàn phế ngồi trên xe lăn cũng không đấu lại được.”\nThư ký Lưu đẩy kính trên mũi, cũng cười lên: “Đúng vậy, trong cuộc cạnh tranh dự án ở An Thành cách đây nửa năm, Phó tam thiếu đã bị Phó đại thiếu tính kế, bề ngoài thì thắng được dự án, nhưng thực chất lại bị đẩy đến An Thành, nếu không có cơ hội lớn, e rằng cả đời này cũng không trở về được.”\nKiều Dịch Hàn nhìn chằm chằm vào tài liệu trước mặt một lúc, đột nhiên cười nhẹ, tùy tay đóng lại tập tài liệu: “Chỉ là một kẻ hề mà thôi, không đáng sợ.”\nNhưng nói đến Phó Cảnh Hành, Kiều Dịch Hàn lại nhớ ra: “Gần đây, bên phía Tần Sanh…”\nVừa mới mở lời, cửa phòng sách đóng chặt bỗng bị người từ bên ngoài đẩy mở, một người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị bước vào, trực tiếp ném điện thoại xuống trước mặt Kiều Dịch Hàn: “Con xem cái này trước đã.”\nKiều Dịch Hàn giật mình, cúi đầu nhìn lại.\nĐó là một bài đăng trên diễn đàn của trường học, Kiều Dịch Hàn nhanh chóng lướt xuống, mỗi khi thấy một bức ảnh của Tần Sanh và thiếu gia nhà giàu An Thành gặp mặt, sắc mặt anh lại tối sầm xuống, cuối cùng trở nên đen như đáy nồi.\nDù vậy, Kiều Dịch Hàn cũng biết những chuyện này, rõ ràng là sự thật không thảm hại như bài đăng nói.\nTrên thực tế, ngay cả anh ta cũng chưa từng gặp Tần Sanh, huống chi là những thiếu gia lộn xộn kia.\nKiều Dịch Hàn hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn tức giận, ngẩng đầu giải thích với Kiều Hoằng Văn: “Ba, chuyện không phải như vậy, những bức ảnh này…”\nKiều Hoằng Văn giơ tay cắt ngang: “Con chỉ cần nói cho ba biết, con và Tần Sanh, rốt cuộc có quan hệ gì không?”\n“Không có!” Kiều Dịch Hàn nói như chém đinh chặt sắt: “Chưa nói đến quan hệ, con còn chưa chạm vào tay cô ấy, vì vậy ba, Tần Sanh thật sự không phải…”\nLời của Kiều Dịch Hàn lại một lần nữa bị cắt ngang, chỉ thấy Kiều Hoằng Văn một tay nắm lấy cốc nước trên bàn làm việc ném về phía anh ta, tức giận nói: “Không có! Con lại dám nói không?!”\n“Bình thường ba ngày con mang về một hot girl, năm ngày một tiểu minh tinh, mà giờ đã lâu như vậy, con lại nói với ba là con chưa làm quen được với một cô gái nhỏ sao?!”\n“Con làm ăn kiểu gì vậy?!”\nKiều Hoằng Văn tức đến đau đầu, không nhịn được mà day thái dương, vừa chỉ vào Kiều Dịch Hàn vừa tiếp tục mắng: “Kiều Dịch Hàn, ba nói cho con biết, từ hôm nay trở đi, con phải cắt đứt sạch sẽ mấy thứ ở bên ngoài cho ba, chỉ tập trung theo đuổi Tần Sanh, tốt nhất là mau chóng đem gạo nấu thành cơm, chờ nó vừa đến tuổi trưởng thành thì lập tức cưới về cho ba!”\n“Không theo đuổi được thì đừng có về nữa!”\nKiều Dịch Hàn còn muốn vì giải thích cho Tần Sanh vài câu để hóa giải thành kiến của Kiều Hoằng Văn đối với cô: “???”\nThật sự rất khó hiểu.\nKiều Dịch Hàn đã thích Tần Sanh từ hơn ba năm trước, bắt đầu từ một cái nhìn thoáng qua, nhưng trong năm đầu tiên, anh ta gần như không có cơ hội gặp cô, cho đến hai năm trước, khi Tần Sanh trở về nhà họ Bùi, anh ta mới dần dần có cơ hội tiếp xúc với cô.\nMặc dù sau một năm Tần Sanh không còn giống như cô gái mà lần đầu anh ta gặp gỡ, nhưng khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó, người vẫn là người đó, vì vậy Kiều Dịch Hàn thật sự muốn cưới Tần Sanh.\nAnh ta cũng đã nói với Kiều Hoằng Văn vài lần về chuyện này, nhưng mỗi lần đều kết thúc trong sự không vui.\nKiều Hoằng Văn chỉ nói một câu: “Cưới con gái nuôi của nhà họ Bùi, đừng có mà nghĩ đến!”\nCho nên Kiều Dịch Hàn nghĩ rằng hôm nay Kiều Hoằng Văn đến đây cũng là để đánh tan ý định của anh ta, khiến anh ta hoàn toàn từ bỏ Tần Sanh, nhưng không ngờ, ông ta lại nói ra những lời này.\nLúc này Kiều Dịch Hàn hoàn toàn ngây người.\nThư ký Lưu ho nhẹ một tiếng, kịp thời giải thích cho sếp của mình: “Hai ngày trước, Tần nhị gia của nhà họ Tần đã đưa con gái ruột mà ông ấy nuôi bên ngoài trở về, và tổ chức một bữa tiệc công khai để công nhận thân phận của cô ấy.”\n“Vị thiên kim thật đí, chính là Tần Sanh Tần tiểu thư.”\nNhư có một cái búa nặng đập vào đầu, Kiều Dịch Hàn cảm thấy cả đầu mình nổ tung, anh ta không thể tin được mà lặp lại: “Cậu nói, Tần Sanh là con gái của Tần nhị gia? Con gái ruột?”\nThư ký cũng cảm thấy khó nói, gật đầu, tóm tắt cho Kiều Dịch Hàn nghe về những tin đồn xung quanh giới thượng lưu An Thành.\nCuối cùng nói: “Tần Sanh chính là con gái ruột của Tần nhị gia và Tần nhị phu nhân, hơn nữa cực kỳ được cưng chiều.”\nĐược cưng chiều đến mức nào ư?\nKiều Hoằng Văn hừ lạnh một tiếng, nói: “Trong bữa tiệc công khai, Tần Tranh đã hứa sẽ chuyển giao 3% cổ phần của công ty nhà họ Tần cho Tần Sanh, lúc đó cả Tần Thời An, ông cụ Tần, và bà cụ Tần đều có mặt, nhưng không ai phản đối.”\nNếu nói trước đây cảm giác của Kiều Dịch Hàn là không thật, không dám tin, nhưng lúc này nghe thấy những lời này, anh ta bỗng nhiên tỉnh táo, cuối cùng hiểu được ý của ba mình.\nAnh ta lập tức gật đầu thật mạnh, đảm bảo: “Ba yên tâm, con nhất định sẽ lấy được Tần Sanh trong thời gian ngắn nhất!”\nChẳng qua chỉ là một tam thiếu bị đuổi khỏi nhà họ Phó thôi mà, anh ta không tin là mình không đấu lại được anh!\n*\nTrong khi hai cha con nhà họ Kiều đang nhắm vào Tần Sanh, thì Tần Sanh vừa mới ngủ dậy, lại đi vào phòng của Tần Mộ Viễn để kiểm tra sức khỏe cho anh ấy.\nTần Mộ Viễn nhìn Tần Sanh thu hồi tay, lập tức hỏi: “Sanh Sanh, thế nào, anh còn có cứu được không?”\nTần Sanh dừng lại một chút: “Không cứu được.”\nMiệng Tần Mộ Viễn lập tức mở thành hình chữ o: Hả?”\nAnh ấy chỉ đùa thôi, sao lại thật sự không cứu được?\nTần Sanh vừa đứng dậy, vừa từ từ nói: “Chứng hoang tưởng giai đoạn cuối, bệnh nặng, không có thuốc chữa.”\nTần Mộ Viễn: “…”\nCô em gái này còn khá hài hước.\nTần Sanh không thèm để ý đến anh ấy nữa, quay sang nhìn Tần Tranh: “Về nhà không?”\nTần Tranh nghĩ nghĩ: “Đợi chút đi, ông nội ba của con vẫn đang nghỉ ngơi, chúng ta ăn tối trước, đợi ông ấy tỉnh dậy rồi cùng xuống núi.”\nTần Sanh liền gật đầu.\nBữa tối đã được chuẩn bị sẵn, Tần Tranh ra lệnh một câu thì có người mang thức ăn lên, nhưng chưa kịp ăn thì nghe thấy một tràng tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.\nKhông phải đến chỗ họ, mà là gõ cửa phòng bên cạnh.\nĐó là phòng nghỉ của Lục Nghiêm Thanh.\nTần Sanh nhíu mày, buông đũa xuống.