Nhậm Trường Thiên nhìn thấy tình hình không ổn, lập tức tiến lên một bước kéo Tần Nghiên Xu sang một bên, hạ giọng xin lỗi: “Nghiên Nghiên, chuyện lần trước là do tôi không nắm rõ tình hình khiến cậu bị mất mặt, cậu đừng giận nữa nhé.” \nCậu ta liếc nhìn Tần Sanh ở cách đó không xa, giọng nói càng thấp hơn: “Không phải cậu nói là đều do Tần Sanh hại cậu sao? Cậu nhìn này, tôi sẽ trả thù cho cậu.” \nSự tức giận trong lòng Tần Nghiên Xu bị khựng lại, nghi hoặc nhìn cậu ta: “Cậu định làm gì?” \nNhậm Trường Thiên liền lộ ra một ánh mắt đầy ẩn ý: “Cậu cứ chờ xem đi.” \nNói xong, cậu ta đứng thẳng dậy. \nĐầu tiên là nheo mắt đánh giá Tần Sanh, sau đó nhìn về phía Trì Tang Tang: “Không phải cậu luôn khoe khoang Tần Sanh chơi game giỏi lắm sao? Sao vậy, sao hôm nay cậu ta không tham gia trận đấu này?” \nTrì Tang Tang ưỡn ngực, cười lạnh: “Đối phó với mấy người gà mờ như các cậu, cần gì đến lão đại Sanh của tôi ra tay, chỉ cần tôi và anh Ngôn Chi bọn tôi là có thể đánh là các cậu không thể ra khỏi bể nước rồi!” \nCác học sinh trong lớp 1 từng thấy trình độ chơi game của Trì Tang Tang: … Xin lỗi, có thể bỏ từ “tôi” đi được không? \nMặc dù kỹ thuật của họ cũng khá ổn, nhưng bốn đánh sáu vẫn khá khó khăn. \nNhậm Trường Thiên chậm rãi cười một cái, cũng không nói gì thêm, trực tiếp lấy điện thoại ra: “Ba ván thắng hai, vậy thì bắt đầu thôi.” \nHọc sinh lớp 1 không có ý kiến gì, đều lấy điện thoại ra, ngược lại học sinh lớp 2 thì ngẩn ra. \nAnh Nhậm muốn trực tiếp ra sân sao? \nTrận đấu này là do Trì Tang Tang và một nam sinh lớp 2 định ra, gọi Nhậm Trường Thiên đến, một là vì cậu ta là lớp trưởng lớp 2 nên để cậu ta làm chứng, hai là vì cậu ta là người chơi Vương Giả giỏi nhất trong lớp họ. \nBa ván thắng hai, nếu mà có tình huống không đánh lại được đối phương, thì vẫn có thể thay cậu ta lên cứu trận kịp. \nNhưng giờ cậu ta lại chuẩn bị lên sân ngay từ đầu. \nMặc dù có chút nghi ngờ, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy rất phấn khích. \nAnh Nhậm sẵn sàng lên sân thì thật là tốt, lần này họ nhất định phải khiến lớp 1 không thể ngẩng đầu lên nổi, để cho toàn bộ khối 12 biết, lớp 2 không chỉ dẫn đầu về điểm số học tập mà còn chơi game giỏi hơn cả lớp 1! \nMọi người hào hứng đăng nhập vào giao diện game. \nNhưng điều này không liên quan gì đến Tần Sanh. \nThấy mọi người đã vào lớp, để trống chỗ cửa ra, cô lại bước chân ra ngoài. \nNhậm Trường Thiên tinh mắt nhận ra, lập tức đá vào chân mấy người đang cúi người đứng xem ở phía sau, hạ giọng nói: “Chặn người lại.” \nMấy người phản ứng lại, lập tức xông lên chặn cửa lại. \nĐôi mắt Tần Sanh híp lại. \nKhông có ý định dây dưa với họ, động mũi chân chuẩn bị đá bay họ ra ngoài thì đúng lúc này, một giọng nói mang theo tiếng cười từ giữa đám đông truyền đến: “Tôi còn tưởng học sinh đang đùa giỡn, không ngờ lại thật sự ở lớp các cô, cô giáo Ôn, chúng ta đi qua xem thử được không?” \nNghe thấy giọng nói này, ba nam sinh chắn trước mặt Tần Sanh theo phản xạ mà run lên, vội vàng tránh ra, rồi có hai bóng người xuất hiện trong tầm mắt của Tần Sanh. \nMột là Ôn Mộ Vân, còn người còn lại là chủ nhiệm lớp 2 kiêm giáo viên tiếng Anh, Trình Thư Nhã. \nÔn Mộ Vân không ngờ lại thấy Tần Sanh, ngẩn ra một chút, mày hơi nhíu lại: “Sanh Sanh, sao em cũng ở đây?” \nTần Sanh dừng lại một chút, từ từ thu chân về.\nGiọng nói nhạt nhòa: “Đợi người.”\nSắc mặt của Ôn Mộ Vân liền dịu lại, nhưng khi quay đầu nhìn thấy mười học sinh đã ngồi đối diện nhau thành năm cặp, trán bà ấy lại nhíu lại.\nĐặc biệt là khi nhìn thấy trong số đó còn có Tống Ngôn Chi và Trì Tang Tang, sắc mặt bà ấy trở nên nặng nề: “Các em đang làm gì vậy?”\nLúc này, trận đấu đầu tiên đã bắt đầu, mọi người không có thời gian để trả lời, ánh mắt Tần Nghiên Xu lóe lên, chủ động bước lên một bước nói: “Cô ôn, học sinh lớp 2 đã hẹn thi đấu với lớp chúng em, trận đấu mới bắt đầu thôi.”\nChưa kịp để Ôn Mộ Vân phản đối, cô ta tiếp tục nói: “Bây giờ đã tan học rồi, mọi người học cả ngày đều mệt, chỉ muốn chơi một chút để thư giãn, cô yên tâm, em sẽ trông chừng họ, sẽ không có chuyện gì đâu.”\nĐây có phải là vấn đề có chuyện hay không à?\nMỗi khối lớp ở trường trung học số 1 Xuân Hoà đều được chia thành ba cấp độ, hai lớp thực nghiệm, bốn lớp trọng điểm, và mười hai lớp song song còn lại.\nLớp 1 và lớp 2 là lớp thực nghiệm, có thể nói là tập hợp những học sinh có thành tích tốt nhất của toàn khối.\nLúc này, những học sinh xuất sắc trong mắt người khác lại tụ tập ở cửa sau lớp 1 đấu game sau giờ học, nếu bị người khác nhìn thấy, không chỉ ảnh hưởng xấu, mà lỡ như bị truyền đến tai ban giám hiệu, cả giáo viên và học sinh của toàn khối sẽ bị phê bình.\nĐương nhiên Ôn Mộ Vân sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.\nBà ấy lập tức nhìn về phía tám học sinh của lớp 1, mặt mày nặng nề: “Đừng chơi nữa.”\nTống Ngôn Chi vừa điều khiển nhân vật trên điện thoại, vừa không thèm ngẩng đầu lên nói: “Chỉ chơi ba ván thôi, một tiếng là đủ, chơi xong chúng em lập tức đi.”\nÔn Mộ Vân bình tĩnh nhìn cậu ta, đột nhiên thu lại biểu cảm, gọi cậu ta: “Tống Ngôn Chi.”\nGiọng điệu rất bình tĩnh, nhưng Tống Ngôn Chi lại dừng lại một chút, rồi nhân vật Ngu Cơ mà cậu ta điều khiển đã bị Lan Lăng Vương nhảy ra từ phía sau chém chết.\nTrong lòng Tống Ngôn Chi cảm thấy bực bội.\nQuay đầu nhìn Ôn Mộ Vân, sắc mặt cũng nặng nề: “Chỉ chơi hai ván game thôi mà, cần gì phải làm ầm lên như vậy.”\nGiọng điệu của Ôn Mộ Vân bình tĩnh: “Người nhà của em gửi em đến trường trung học số 1 đi học, muốn em chuyển sang lớp 1, là hy vọng em có thể học tập nghiêm túc trong môi trường tốt, chứ không phải để em dẫn theo học sinh lớp 1 sau giờ học không về nhà, ở đây chơi trò chơi gì đó.”\n“Đừng chơi nữa.” Ôn Mộ Vân nhắc lại.\nCậu ta lại càng muốn chơi!\nTrong lòng Tống Ngôn Chi bực tức, tay cầm điện thoại lên, cố tình điều khiển nhân vật Ngu Cơ hồi sinh trước mặt Ôn Mộ Vân, nhưng chưa bước ra khỏi khu vực cao, thì điện thoại đã bị một bàn tay từ bên cạnh giật lấy.\nTống Ngôn Chi tức giận không chịu nổi: “Cậu làm gì vậy?!”\nTần Sanh liếc cậu ta một cái, hai tay đặt lên màn hình: “Tôi giúp cậu chơi.”\nTiếp tục không thèm ngẩng đầu lên nói: “Đừng chơi ba ván thắng hai nữa, chỉ một ván quyết định thắng thua.”\nNhậm Trường Thiên tranh thủ nhìn qua hai giáo viên chủ nhiệm đứng ở cửa và những học sinh lớp khác đang dần tụ tập lại, cũng hiểu ra: “Được, một ván quyết định thắng thua.”\nTần Sanh dọn dẹp một đợt lính rồi đi gần đó cướp một con chim rừng, ngẩng đầu gật gật cằm với Ôn Mộ Vận: “Sẽ nhanh thôi.”\nÔn Mộ Vân: … Bà ấy còn có thể nói gì nữa?\nThấy bà ấy không còn dây dưa nữa, sắc mặt Tống Ngôn Chi cũng hơi dịu lại, lập tức quan tâm đến tình hình trận đấu.\nCậu ta cúi đầu nhìn vào cái điện thoại mà Tần Sanh đang cầm, không nhịn được thốt lên: “Với trình độ Hậu Nghệ bắn của Yao của cậu, thì liệu có thể không?”\n“Người chơi Bách Lý Thủ Ước chính là Nhậm Trường Thiên, vừa nãy tôi đã xem qua thông tin của cậu ta rồi, đã leo lên top đầu toàn quốc rồi, Bách Lý Thủ Ước của cậu ta còn nằm trong top 50 của server quốc gia, tên này khá quái, cậu cẩn thận…”\nChữ “Cẩn thận” còn chưa ra khỏi miệng, thì thấy Ngu Cơ dùng chiêu 1 nạp đầy lực, rồi bắn một mũi tên vào bụi cỏ gần đường dưới, nhanh chóng di chuyển theo sau vào bụi, đánh thường một phát, lao tới nhảy lùi, lại đánh thường, Bách Lý Thủ Ước đang đầy máu bỗng chốc chỉ còn chưa đến một nửa.\nBách Lý Thủ Ước lập tức lùi lại để tạo khoảng cách, định phản công bằng chiêu “Súng Âm”, nhưng ngẩng đầu lên thì không thấy ai.\nNgu Cơ đã nhảy vào bụi cỏ phía sau.\nBách Lý Thủ Ước: “…”\nChờ vài giây để đối phương đẩy lính lên, Nhân Trường Thiên lập tức điều khiển Bách Lý Thủ Ước dọn lính nhanh rồi lùi về sau trụ để về thành.\nThời gian đếm ngược từ từ chạy, nhìn thấy sắp tải xong, Nhậm Trường Thiên liền mở cửa hàng đặt trước trang bị, sau đó màn hình tối sầm lại, kèm theo một tiếng hô \"First blood\" vang dội.\nSắc mặt của Nhậm Trường Thiên cũng theo đó mà tối sầm lại.