Đường Tư đã ngây người khi nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ, cho đến khi đối diện với cô ta mới hoàn hồn, nhưng không ngờ lại nghe thấy một câu như vậy.\nTrong lòng dâng lên nỗi ấm ức khó hiểu: “Tôi không phải…”\nNgười phụ nữ nhíu mày: “Không phải gì? Tôi bảo cô xin lỗi mà không nghe thấy à?”\nNgười phụ nữ có đôi mày thon dài, sống mũi cao nhưng không quá phải quá cao, đôi môi hình dáng đẹp đỏ rực vừa đủ, tuy không phải là tuyệt sắc, nhưng ngay cả trong giới giải trí đầy những mỹ nhân cũng có thể xếp vào hàng trung bình khá.\nLê Thư Vy, diễn viên nữ phụ trong bộ phim tiên hiệp hot gần đây, cũng là chị gái có nhan sắc thần tiên mà Đường Tư đã mê mẩn một thời gian.\nNhưng vào lúc này, khi đối diện với gương mặt mà trước đây cô ấy đã không nỡ rời mắt, trong lòng Đường Tư chỉ trào dâng nỗi thất vọng.\nChưa nói đến việc bản thân cô ta không đẹp bằng những bức ảnh truyền hình hay trên mạng, chỉ riêng việc cô ta đã không hỏi han gì mà đã vội vàng ra lệnh cho cô ấy xin lỗi thì đã đủ để làm Đương Tư mất hết thiện cảm với cô ta.\nCô ấy chớp chớp mắt để xua đi những cảm xúc thừa thãi, rồi khi ngẩng đầu lên đã nở một nụ cười: “Tôi đã xin lỗi cho những điều tôi làm sai, nhưng những gì tôi không làm sai, tại sao tôi phải xin lỗi?”\n“Chỉ vì một người là tiểu thư nhà họ Trì, một người là ngôi sao đang hot, nên có thể kiêu ngạo với người khác sao?”\nCô ấy nâng cằm, cười lạnh: “Cái gì chị đây cũng chiều được, nhưng đặc biệt không thích chiều chuộng những cô công chúa tự cho mình là đúng như các cô!”\n“Bốp!” một tiếng.\nGần như ngay khi Đường Tư dứt lời, một bàn tay trắng muốt mảnh khảnh đã tát vào mặt cô ất.\nLê Thư Vy nhìn gương mặt của cô gái bị tát lệch sang một bên, cười nhẹ, quay lại nhìn Trì Tử San: “Nếu tôi không nhìn nhầm thì Tử San, cô định làm như vậy đúng không?”\nTrì Tử San bừng tỉnh, cũng cười nhẹ: “Đúng, nhưng cô đã làm trước tôi rồi.”\n“Đôi tay của cô dùng để chơi piano, bác Trì đã mua bảo hiểm triệu đô cho đôi tay này, nếu bị hỏng, công ty bảo hiểm chắc chắn sẽ khóc không ra nước mắt, nên cứ để tôi làm đi.”\n“Cô nói đúng, có một số người thực sự không biết tự lượng sức mình, không cho họ một bài học, chắc họ cũng không biết mình nặng nhẹ ra sao.”\nNói xong, cô ta rút hai tờ giấy lau tay, nghĩ một chút rồi lại ném về bàn, không che giấu sự châm biếm: “Thôi, tôi vẫn đi rửa tay thì hơn.”\nĐường Tư vẫn giữ nguyên tư thế bị tát, đứng bất động tại chỗ, cho đến khi Lê Thư Vy đi qua bên cạnh, cô ấy bỗng nâng tay chặn lại: “Đợi một chút.”\nLê Thư Vy nhìn cánh tay bị cô ấy nắm chặt, nhíu mày lại: “Làm gì vậy?”\nĐường Tư mỉm cười với cô ta, nhưng ngay giây tiếp theo đã ngừng cười, một tay nắm lấy cốc cà phê trên bàn và đổ thẳng lên người cô ta.\n“Á!”\nMột tiếng kêu thét chói tai vang lên, cuối cùng cũng khiến Trì Tử San đang ngây ngẩn trở lại với thực tại, cô ta vội vàng vừa rút giấy lau sạch vết cà phê trên người Lê Thư Vy, vừa tức giận trừng mắt nhìn Đường Tư, vừa quát: “Cô muốn chết à!”\n“Hôm nay tôi muốn chết đấy!”\n“Làm sao vậy, chỉ có các người là có cha sinh mẹ đẻ, cho dù tôi có là đứa trẻ không cha không mẹ, thì chị đây cũng là do ba mẹ và ông bà nâng niu lớn lên, sống hai mươi năm rồi, ba mẹ chưa từng động đến một ngón tay của tôi, các người nói tát thì cứ tát à?”\n“Được, các người đánh thì cứ đánh, tôi đổ nước là được chứ gì!”\nĐường Tư cũng thật sự tức giận, một tay cầm lấy ly nước chanh trên bàn, lại đổ lên đầu hai người kia.\nTrì Tử San tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng khi đối diện với ánh mắt kiêu ngạo của cô gái, nhất thời không dám động đậy nữa.\nKhông thể không nói, những người như Trì Tử San và Lê Thư Vy, đi đến đâu cũng được người ta nâng niu, làm gì có chuyện cần tự mình ra tay với người khác, cho nên nếu thật sự động thủ, cả hai cộng lại cũng chưa chắc là đối thủ của Đường Tư.\nHơn nữa, bọn họ tự cho mình là người có thân phận, cũng không làm được cái hành động mà họ cho là hạ thấp giá trị bản thân như vậy. Tuy nhiên, tiếng động ồn ào như vậy đã khiến nhóm thư ký và trợ lý đứng bên ngoài của Trì Tử San và Lê Thư Vy cũng tỉnh táo lại, lập tức xông vào.\nCó đến năm người, cộng thêm Trì Tử San và Lê Thư Vy, tổng cộng bảy người, đã bao vây Đường Tư kín mít ở giữa.\nĐường Tư theo phản xạ lùi lại một bước.\nTrì Tử San nhìn thấy vậy, không khỏi cười lạnh một tiếng: “Bây giờ thì biết sợ rồi, lúc trước động thủ sao không biết vậy?”\n“Không còn kịp rồi!”\nKhi quản lý nhận được tin tức chạy đến thì thấy cảnh tượng như vậy, nhìn Đường Tư bị bao vây ở giữa, vừa tức vừa gấp, muốn cứu người nhưng nhất thời không biết làm thế nào.\nNgay lúc này, một bóng dáng mảnh mai từ góc nhà hàng bước ra, không nhanh không chậm bước tới, cho đến khi dừng lại không xa Lê Thư Vy và những người khác.\nNgẩng đầu, giọng nói lạnh lùng: “Tránh ra, đường bị chặn rồi.”\nLê Thư Vy bị đổ cả một thân cà phê, cả người bực bội không chịu nổi, nghe xong thì không thèm quay đầu lại nói: “Chặn thì không lách qua được à, tránh xa một chút!”\nThế nhưng Trì Tử San lại mơ hồ cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc, liền quay lại nhìn một cái, vừa nhìn thấy, cả người đều ngẩn ra: “Cô... sao lại là cô?!”\nTần Sanh lạnh lùng nhìn cô ta: “Là tôi.”\nCô lại liếc nhìn cô ta một cái, rồi cười nhếch mép: “Nhà họ Trì vẫn chưa phá sản à?”\nMặt Trì Tử San bỗng chốc biến sắc, vừa tức vừa sợ, cơ thể đã vô thức lùi lại một bên, nhường đường cho Tần Sanh đi qua.\nThư ký và trợ lý của Trì Tử San cũng đã từng gặp Tần Sanh, thấy cô tiểu thư của mình đã lùi lại, họ cũng theo đó lùi lại vài bước.\nTần Sanh lại bắt đầu bước đi, nhưng chỉ đi được hai bước thì dừng lại.\nCô nghiêng đầu nhìn Đường Tư: “Có thể giúp tôi rót một ly nước không?”\nĐường Tư nhìn cô gái mà mình đã thoáng thấy cách đây hơn nửa tháng, cả người ngây ra, đến khi cô đứng trước mặt mới phản ứng lại, lập tức lộ vẻ lo lắng: “Cô… cô mau đi đi, đừng quan tâm đến tôi.”\nTần Sanh: “Không được, cô chưa rót nước cho tôi mà.”\nĐường Tư và mọi người: “…”\nCô gái này, đúng là xinh đẹp, nhưng sao có vẻ như không được thông minh lắm nhỉ? \nKhông thấy bên này sắp đánh nhau rồi sao?\nMặt Lê Thư Vỹ khó coi đến mức không chịu nổi, cô ta nhìn vào gương mặt tinh xảo không thể chê vào đâu được của cô gái trước mặt, bỗng cười nhẹ một tiếng: “Thời buổi này, thật sự có nhiều người không biết mình là ai mà thích can thiệp vào chuyện của người khác như vậy.”\nDần dần mặt cô ta lạnh đi: “Cô bé, cô định ra mặt giúp cô ta à?”\nTần Sanh quay đi chỗ khác: “Có cần đánh nhau không?”\nNghe đến hai chữ “Đánh nhau”, trong lòng Trì Tử San chấn động, vội vàng kéo tay áo của Lê Thư Vy, hạ giọng nói: “Một cú đá của cô ta là khiến bốn bảo vệ của Thiên Hằng ngã nhào, dù chúng ta đông người nhưng nếu đánh nhau thì không phải là đối thủ của cô ta đâu, cô đừng nóng vội.”\nNghiến răng, nén giận nói: “Để họ đi đi, người này chúng ta không chọc nổi.”\nKhông chọc nổi…\nLê Thư Vy nhai đi nhai lại mấy chữ này, bỗng cười nhếch mép: “Vậy tôi còn muốn chọc cô ta một chút, ở An Thành này, không chưa có người nào mà Lê Thư Vy tôi không chọc nổi!”