Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trời đông giá rét. Bên ngoài tuyết lớn rơi trắng xóa, bên trong căn nhà lại càng lạnh lẽo và ẩm thấp hơn.
Trong căn nhà tranh rách nát gió lùa tứ phía, Lâm Ngũ Nương và hai đứa trẻ đang ngồi quanh một chiếc bàn tám chân nghiêng ngả.
Lâm Ngũ Nương ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, hai đứa trẻ run rẩy vì lạnh nhưng vẫn ngồi yên, không khóc cũng không làm loạn, như thể đã quen với cảnh này.
“Lâm Ngũ Nương, con tiện nhân kia còn sống không?” – Trần lão thái dẫn theo Hoàng thị xông vào nhà, phủi tuyết trên người rồi tự nhiên ngồi xuống.
Hai đứa trẻ thấy hai người bọn họ liền vội vàng chạy trốn sau lưng Lâm Ngũ Nương.
“Mẹ, Tiểu Nguyệt không sao, con bé đang nằm nghỉ trong buồng.” Lâm Ngũ Nương cúi đầu, lí nhí đáp.
Trần lão thái khinh thường nhìn Lâm Ngũ Nương: “Đúng là đồ sao chổi, để nó gả vào nhà họ Chu là phúc đức lắm rồi, thế mà còn dám tự tử. Còn sống hả? Vậy thì sau rằm tháng Giêng gả đi là xong.”
Tường nhà vốn không cách âm, từng lời đối thoại bên ngoài đều lọt vào tai Trần Tịch Nguyệt. Cô từ từ mở mắt, nhìn lên mái nhà dột nát, ký ức ùa về từng chút một.
Cô….xuyên không rồi sao?
Ký ức của một người khác dồn dập tràn vào đầu cô như một bộ phim tua nhanh. Mười sáu năm cuộc đời hiện rõ mồn một, như thể chính cô là người đã sống cuộc đời đó, cảm nhận được niềm vui lẫn nỗi buồn.
Nguyên chủ Trần Tịch Nguyệt có cha bỏ nhà đi làm từ một năm trước rồi bặt vô âm tín. Sau đó, mẹ cùng hai đứa em bị đuổi ra sống trong căn nhà tranh ngoài rìa thôn. Hôm nay vì không muốn gả cho Chu Trần Vũ – người đã vào quân ngũ nhiều năm, sống chết không rõ, nên đập đầu vào cửa mà ngất đi.
Không thể tin nổi một sinh viên sắp vào đại học như cô lại xuyên thành một cô gái nhà nông cùng tên, lại còn bị ép cưới!
Lâm Ngũ Nương quỳ gối trước Trần lão thái, khẩn cầu: “Mẹ, con xin người, Tịch Nguyệt nó không muốn gả vào nhà họ Chu. Con sẽ làm nhiều việc hơn, thêu thêm túi thơm bán kiếm tiền phụ giúp, xin người đấy!”
Trần lão thái đá Lâm Ngũ Nương một cú, khinh bỉ nói: “Ngươi thì làm được cái trò trống gì, bốn miệng ăn nhà ngươi ăn chực cái nhà này bao nhiêu cơm gạo rồi hả?”
Trần Tịch Nguyệt chống trán, chậm rãi xuống giường đi giày, bước ra ngoài thì thấy Lâm Ngũ Nương vừa bị đá ngã xuống đất. Cô vội vàng chạy đến đỡ dậy, trừng mắt nhìn Trần lão thái – một bà già béo mập, mặt mũi cay nghiệt.
“Con tiện nhân, ngươi trừng mắt kiểu gì đấy? Có ai nhìn trưởng bối kiểu đó không? Hôm nay ta phải dạy dỗ lại ngươi!” – Hoàng thị nói rồi giơ tay định túm lấy cô.
Trần Tịch Nguyệt nhanh tay gạt phăng bàn tay đó, liếc mắt nhìn Hoàng thị: “Nhị thẩm, mẹ con còn sống sờ sờ ra đó, chưa tới lượt thẩm dạy con.”
Nói xong liền đỡ Lâm Ngũ Nương ngồi lên ghế gỗ, vỗ nhẹ tay bà: “Mẹ, không sao, chuyện này để con lo.”
Trần Tịch Nguyệt quay sang Trần lão thái, bình tĩnh nói: “Tổ mẫu, con không muốn gả vào nhà họ Chu. Hôn sự này vốn định cho đường muội Tịch Hương, nên là Tịch Hương mới phải gả, không đến lượt con.”
“Con tiện nhân, ngươi được gả đi đã là ban ơn lắm rồi. Tịch Hương nhà ta sao có thể gả đi được? Lúc đó trong sính lễ cũng đâu ghi rõ tên ai, chỉ viết là con gái nhà họ Trần. Nếu ngươi không gả, thì cả đám các ngươi cút ra khỏi nhà họ Trần đi!”
Trần lão thái đắc ý nhìn Trần Tịch Nguyệt, cho rằng cô không dám phản kháng, cứ ra khỏi nhà xem sống nổi không.
Trần Tịch Nguyệt nhếch môi cười: “Tổ mẫu, con không sợ. Kẻ không có gì để mất thì chẳng ngại ai cả. Nếu con không đồng ý, ai ép cũng vô ích. Cùng lắm con chết, nhưng cháu gái cưng của người thì khác, vừa gả đi đã thành góa phụ!”
Hoàng thị lo lắng nhìn Trần lão thái: “Mẹ, làm sao bây giờ? Không thể để Tịch Hương gả qua đó, không thể để con bé làm góa phụ được!”
“Con không nói là không thể gả, nhưng con có điều kiện.” Trần Tịch Nguyệt vừa nói vừa quay về ngồi bên cạnh Lâm Ngũ Nương.
Trần lão thái không tin nổi vào tai mình: “Điều kiện? Ta muốn xem thử ngươi có thể đưa ra điều kiện gì.”
“Sính lễ nhà họ Chu, năm mươi lượng, toàn bộ giao cho mẹ con giữ. Hai xấp vải may đồ cưới cũng phải để cho con.” Trần Tịch Nguyệt bình thản nói. Bao nhiêu sính lễ, nguyên chủ đã từng nghe họ nhắc đến.
Nghe xong, Trần lão thái tức đến bật dậy khỏi ghế: “Năm mươi lượng đưa hết cho ngươi? Không đời nào! Đừng có mơ!”
Hoàng thị vội kéo Trần lão thái: “Mẹ, nghĩ vì Tịch Hương đi, không thể để nó làm góa phụ! Vì con bé, mẹ đồng ý với con tiện nhân này đi.”
Trần lão thái nhìn Hoàng thị, rồi nhìn Trần Tịch Nguyệt: “Được! Chỉ cần ngươi chịu gả, tiền và vải đều đưa!”
“Chưa xong đâu tổ mẫu, con còn một điều nữa. Chúng ta phải chia nhà. Nhà cửa, ruộng đất không thiếu phần nào. Đồng ý hai điều kiện này, con sẽ ngoan ngoãn gả sang nhà họ Chu.”
Trần lão thái trừng lớn mắt, không tin nổi đây là đứa cháu gái Trần Tịch Nguyệt trước đây bị đánh không đánh trả, bị mắng không cãi.
Lâm Ngũ Nương cũng không dám tin, kéo nhẹ tay áo cô.
Trần Tịch Nguyệt liếc nhìn Lâm Ngũ Nương, ra hiệu bà yên tâm.
“Nhị thẩm, chỉ có con mới cứu được Tịch Hương. Nếu mọi người đồng ý hai điều kiện đó, con sẽ gả.” Trần Tịch Nguyệt nói với vẻ chân thành.
Hoàng thị cúi đầu thì thầm với Trần lão thái: “Mẹ, chia nhà cũng tốt, khỏi phải nuôi mấy đứa ăn bám này, còn tiết kiệm lương thực nữa.”
“Nhưng mà… con tiện nhân đó còn đòi nhà với ruộng.”
“Cho nó cái nhà tranh rách này, ruộng thì đưa mấy miếng ở núi hoang cằn cỗi là được rồi.”
Mắt Trần lão thái sáng lên, như thể thấy được món hời: “Được! Ta đồng ý hai điều kiện của ngươi. Đi thôi, đến lúc đó ta sẽ nói cho người biết.”
“Lời nói suông thôi thì chưa đủ. Chúng ta đi đến nhà lý chính làm chứng, lập giấy chia nhà. Còn sính lễ thì giao cho con luôn, con cũng sẽ viết giấy cam kết giao lại cho tổ mẫu, khỏi sợ con nuốt lời. Mọi người nói đúng không? Làm sớm kẻo con đổi ý.” Trần Tịch Nguyệt cười tươi như hoa nói.
Trần lão thái bị nhìn chằm chằm đến khó chịu, vội kéo Hoàng thị bỏ đi: “Được, cuối giờ Mùi chiều nay đến nhà lý chính viết giấy chia nhà.”
Sau khi bọn họ rời đi, Lâm Ngũ Nương nắm lấy tay Trần Tịch Nguyệt, nghẹn ngào: “Tịch Nguyệt, sao con lại đồng ý? Gả qua đó chẳng khác nào nhảy vào hố lửa. Là mẹ vô dụng, không bảo vệ được các con.”
“Mẹ, không sao đâu. Nhà họ Chu cũng không tệ, biết đâu con gả qua đó lại sung sướng. Nếu con không gả, nhà trên chắc chắn sẽ không buông tha cho chúng ta. Lần này chia nhà là cơ hội để chúng ta sống yên ổn.”
“Nhưng mà… con gả qua đó là thành góa phụ đấy, con còn quá nhỏ.” Lâm Ngũ Nương vừa nói vừa bật khóc.
“Mẹ, ai nói Nhị lang nhà họ Chu đã chết? Đó chỉ là lời đồn. Có chết thì phải thấy xác, có sống thì phải thấy người!”
Lâm Ngũ Nương nhìn con gái lớn trước mặt: “Sao mẹ thấy con… có gì đó khác lạ?”
“Mẹ, con vẫn là Tịch Nguyệt của mẹ mà. Chỉ là con không muốn bị ức hiếp nữa thôi. Chúng ta đi nấu gì ăn đi mẹ, em con đói rồi.” Trần Tịch Nguyệt đánh trống lảng, đỡ Lâm Ngũ Nương đi về phía bếp.